Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chúng ta từng đốt cháy thanh xuân của nhau

Chương 9: NGOẠI TRUYỆN

Ngày cập nhật : 2025-10-22 22:28:51

Đã bốn năm trôi qua kể từ ngày tôi và Lâm Phong nói lời tạm biệt trong quán cà phê nhỏ.
Bốn năm, nghe tưởng dài nhưng chỉ cần một khúc nhạc, một cơn mưa, mọi ký ức lại ùa về như chưa từng phai.

---

Tôi đã là sinh viên năm cuối của khoa Truyền thông. Cuộc sống bình yên, nhẹ nhàng, không sóng gió.
Tôi vẫn viết nhạc, vẫn tham gia câu lạc bộ, nhưng ít ai biết rằng có một bản nhạc tôi chưa bao giờ công khai – bản nhạc tôi viết tiếp từ giai điệu dang dở trong chiếc USB của Lâm Phong.

Tôi đặt tên cho nó là “Ánh sáng trở lại”.
Không ai biết vì sao tôi chọn cái tên đó. Chỉ mình tôi hiểu, vì Lâm Phong chính là người đã dạy tôi cách tìm ánh sáng trong chính bóng tối của mình.

---

Tối hôm ấy, tôi được mời làm MC cho một buổi lễ âm nhạc của sinh viên quốc tế.
Trước khi chương trình bắt đầu, tôi nghe người phụ trách nói:
“Tiết mục đặc biệt cuối cùng là một nghệ sĩ khách mời, người từng học ở trường quân sự quốc tế, hiện về Việt Nam biểu diễn.”

Tôi không để tâm lắm.
Cho đến khi đèn trên sân khấu dần tắt, chỉ còn một ánh sáng trắng rọi xuống, và cậu bước ra.

Lâm Phong.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chung-ta-tung-dot-chay-thanh-xuan-cua-nhau&chuong=9]


Tôi nhận ra cậu ngay cả trước khi giai điệu vang lên.
Tóc cậu dài hơn một chút, da rám nắng, ánh mắt trầm và sâu hơn, nhưng dáng đứng vẫn quen thuộc: bình thản, có chút lười biếng, và rất… Lâm Phong.

Khán phòng im phăng phắc.
Anh cúi đầu, cầm micro, giọng trầm khàn vang lên:

"Bài hát này, tôi viết cùng một người bạn cũ. Cô ấy không biết, nhưng giai điệu cô viết đã theo tôi suốt những năm qua.”

Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Âm nhạc cất lên, chính là bản “Ánh sáng trở lại”.
Bản nhạc mà tôi nghĩ chỉ có mình giữ.
Lâm Phong đã nghe nó. Cậu đã hoàn thiện nó.
Từng nốt nhạc như nối liền hai con đường đã tách biệt suốt bốn năm, để rồi gặp nhau trong khoảnh khắc này – giữa ánh đèn của sân khấu.

Tôi không biết mình đã khóc từ lúc nào.
Mọi cảm xúc bị dồn nén suốt bao năm bỗng vỡ òa, không phải là đau khổ, mà là một thứ nhẹ nhõm đến lạ, sự hoài niệm in mãi trong tâm trí tôi.

Sau buổi diễn, Lâm Phong tìm thấy tôi ở hành lang sau sân khấu.
Không có lời thoại nào được chuẩn bị. Không có kịch bản.
Chỉ có hai người, đứng đối diện với nhau trong khoảng lặng dài như bốn năm chia xa.

“Cậu đến thật.” – Lâm Phong nói, cười khẽ.
“Tôi không biết sẽ gặp cậu.”
“Vậy là chúng ta vẫn kết nối được với nhau đấy.”

Tôi bật cười, và nhận ra nụ cười ấy không còn đượm buồn như trước.
“Cậu ổn chứ, Lâm Phong?”
“Ổn. Còn cậu?”
“Cũng ổn.”

Chúng tôi cùng im lặng. Rồi anh mở túi, lấy ra một cuốn sổ cũ, bìa da đã sờn.
“Tôi giữ cái này từ hồi cấp ba. Là cuốn sổ tôi từng viết nửa bản nhạc trong đó. Giờ tôi nghĩ, nó nên về với chủ cũ.”

Tôi đón lấy, khẽ lật trang đầu. Dòng chữ quen thuộc run rẩy, nhưng thêm một dòng mới:

"Cảm ơn vì đã giữ lời. Cậu đã sống tiếp, và khiến tôi muốn sống tốt hơn.”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn cậu.
Không còn những câu hứa hẹn, không còn những lời tạm biệt.
Giữa chúng tôi chỉ còn lại một thứ cảm xúc trưởng thành.

---

Trước khi rời đi, Lâm Phong nói:

“Tôi sắp sang Paris công tác. Lần này, tôi đi với tư cách là người tự chọn con đường của mình, không phải người bỏ chạy.”

Tôi mỉm cười.
“Vậy đi đi, Lâm Phong. Tôi sẽ không tiễn. Nhưng nếu có dịp, hãy biểu diễn lại ‘Ánh sáng trở lại’ nhé.”
Anh cười, nụ cười dịu như nắng sớm.
“Chỉ khi nào có cậu trong khán phòng.”

---

Tôi đứng nhìn Lâm Phong bước ra ngoài cánh cửa sáng đèn.

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi nhẹ.
Tôi nhắm mắt, nghe tiếng mưa, nghe bản nhạc cậu vừa chơi còn vang vọng đâu đó trong tim.

“Chúng ta đều đã đi rất xa,” tôi thì thầm, “nhưng cuối cùng, ánh sáng vẫn tìm được đường quay về.”

Và có lẽ, đó là điều duy nhất tình yêu cần phải làm: trở lại không phải để bắt đầu lại, mà để nói rằng, cả hai đã thực sự trưởng thành.

Bình Luận

0 Thảo luận