Ba tháng sau, trời vẫn còn mưa, nhưng tôi đã không còn sợ mưa nữa.
Tôi từng ghét cái cảm giác ướt lạnh bám vào da, từng thấy nó như nỗi buồn lặp lại không dứt. Nhưng giờ, mỗi khi mưa rơi, tôi chỉ ngẩng đầu nhìn và để mặc nó thấm vào tóc, vào áo. Có lẽ vì tôi đã học được rằng, không có cơn mưa nào kéo dài mãi. Chỉ là sau khi tạnh, người ta không còn là chính mình nữa.
---
Sau đêm Lâm Phong bị bắt, tôi chuyển trường. Không phải vì xấu hổ, mà vì tôi cần hít thở ở một nơi khác.
Mọi người nghĩ tôi yếu đuối, nhưng thật ra, tôi chỉ… trống rỗng.
Những ngày đầu, tôi đi học như một cái bóng: không bạn bè, không cười, không cảm xúc. Tôi cứ ngồi nhìn ra cửa sổ, tưởng tượng nếu Lâm Phong ngồi cạnh mình, cậu sẽ lại gõ nhịp trên mặt bàn, miệng huýt sáo bài hát dở dang mà chưa kịp viết lời.
Nhưng rồi, tôi phát hiện ra thứ mà trước đây mình chưa từng có: sự nổi loạn thật sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chung-ta-tung-dot-chay-thanh-xuan-cua-nhau&chuong=6]
Không còn là cô gái ngoan hiền, đi học, về nhà, làm bài.
Tôi bắt đầu tham gia câu lạc bộ nhạc, dù chẳng biết chơi nhạc cụ gì. Tôi nghe lại những bản demo dang dở Lâm Phong từng gửi, cố viết tiếp lời. Tôi không biết vì sao, có lẽ là cách duy nhất để tôi níu lại một phần của cậu.
---
Một chiều, khi tôi đang ngồi trong phòng thu của câu lạc bộ, có ai đó gõ cửa.
Là Kỳ Khải — người mới chuyển đến, dáng vẻ hơi bất cần, có đôi mắt sâu và lạnh. Tôi nghe vài đứa trong lớp nói Kỳ Khải từng bị đuổi học ở trường cũ vì đánh nhau. Cái kiểu “hư” của cậu ta khiến tôi rùng mình nhớ đến Lâm Phong.
“Nghe nói cậu viết nhạc?” – Kỳ Khải hỏi, giọng khàn.
“Tôi chỉ viết linh tinh thôi.”
“Cho tôi nghe thử được không?”
Tôi ngần ngại, nhưng rồi cũng bật máy. Khi tiếng guitar vang lên, Kỳ Khải nhắm mắt, không nói gì.
Đến khi bài hát dừng lại, cậu ta quay sang tôi, mỉm cười nhạt:
“Bài này viết cho ai à?”
Tôi không trả lời.
Nhưng ánh mắt Khải nhìn tôi là ánh mắt như đã nhìn thấu mọi điều tôi cố giấu, khiến tim tôi khẽ run.
---
Sau đó, chúng tôi gặp nhau thường xuyên.
Cậu ta nói năng cộc lốc, tính tình thất thường, nhưng lạ thay, tôi không thấy khó chịu.
Cậu ta từng nói một câu khiến tôi nhớ mãi:
“Người chết rồi thì không cần ai thương hại nữa. Chỉ người sống mới phải tìm cách đứng dậy.”
Câu nói ấy, nghe tưởng tàn nhẫn, nhưng lại như kéo tôi ra khỏi hố sâu.
Một ngày nọ, khi tôi dọn lại tủ đồ cũ, tôi tìm thấy cuốn sổ Lâm Phong để quên. Trong đó, ngoài bản nhạc chưa hoàn thành, còn có những trang cậu viết dang dở, những dòng chữ nguệch ngoạc, đôi chỗ nhòe nước:
“Tôi từng nghĩ nếu mình rời đi, cậu ấy sẽ hận. Nhưng hóa ra, điều tệ nhất không phải là bị ghét… mà là bị quên.”
Tôi đọc đi đọc lại đến mờ cả trang giấy.
Không. Tôi sẽ không quên.
Nhưng tôi cũng không thể cứ đứng mãi nơi cậu dừng lại.
---
Một tháng sau, tôi cùng Kỳ Khải tham dự cuộc thi sáng tác của trường đại học.
Bài hát tôi đặt tên là “Giữa cơn mưa”, lấy cảm hứng từ chính những ngày tan vỡ ấy.
Khi âm thanh đầu tiên vang lên, tim tôi bỗng run rẩy, không phải vì sợ, mà vì tôi thấy Lâm Phong đâu đó, giữa ánh đèn, giữa tiếng đàn.
Tôi nhắm mắt, để lời ca trôi đi:
“Cậu từng nói, nếu một ngày biến mất, hãy sống tiếp… Tớ đã làm được rồi....”
---
Đêm hôm ấy, sau buổi diễn, Kỳ Khải chở tôi về. Trên đường, mưa lại rơi nhưng dịu hơn, không giông bão như trước.
Cậu ta nói, mắt vẫn dán vào con đường ướt nước:
"Cậu biết không, tôi từng nghĩ những người đã mất thì biến mất thật. Nhưng hóa ra họ vẫn sống, trong cách chúng ta tiếp tục.”
Tôi quay sang, khẽ cười.
Có lẽ Lâm Phong sẽ mỉm cười khi thấy tôi của hôm nay, không còn là cô gái ngoan hiền, sợ hãi, mà là người biết đứng dậy, biết yêu, biết tha thứ, và biết… nổi loạn để sống thật với trái tim mình.
---
Mưa vẫn rơi.
Nhưng lần này, tôi không chạy trốn. Tôi dang tay ra, để mưa rửa trôi tất cả.
Và tôi biết, cơn mưa đã thực sự tạnh rồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận