Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chúng ta từng đốt cháy thanh xuân của nhau

Chương 7

Ngày cập nhật : 2025-10-19 13:04:45
Tôi luôn nghĩ, có những người đã rời đi rồi thì sẽ không quay lại nữa.
Nhưng hóa ra, định mệnh có cách riêng để trêu ngươi những kẻ ngây thơ như tôi.

---

Ngày tôi nhận giấy báo đỗ đại học, trời trong vắt đến lạ. Không mưa, không gió, chỉ có nắng vàng lấp lánh rơi trên tay tôi, tờ giấy mỏng manh nhưng đủ để khép lại một chương cũ.

Tôi nghĩ mình đã sẵn sàng để bắt đầu lại.
Cho đến khi… một dãy số lạ gọi đến.

---

Tôi gặp lại cậu ở quán cà phê cũ, nơi mà mùi cà phê sữa vẫn còn thoang thoảng hệt như ba tháng trước.

Cậu ngồi đó, áo sơ mi trắng, tóc cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt đã khác xưa. Không còn ánh nhìn ngang tàng, nổi loạn, mà là sự bình thản đến lạnh lùng.

“Cậu… vẫn ổn chứ?” — tôi hỏi, giọng khản đi vì run.
Cậu mỉm cười, nụ cười nhạt như gió.
“Ổn. Cậu trông khác rồi, An Nhiên.”

Tôi ngồi xuống, không biết nên khóc hay cười. Giữa chúng tôi có quá nhiều điều để nói, nhưng cũng chẳng còn gì để níu.

---

“Chuyện hôm đó…” — Lâm Phong lên tiếng, sau một khoảng im lặng dài.
“Tôi không bị bắt vì đánh nhau. Cảnh sát có sự nhầm lẫn.”

Tôi ngẩng lên, trân người.
“Nhầm lẫn?”

“Phải. Người ta tìm kẻ cầm đầu nhóm phá xe ở xưởng. Tôi có mặt ở đó vì muốn giúp một đứa bạn rút ra, nhưng khi cảnh sát tới, tôi bị nhận dạng nhầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chung-ta-tung-dot-chay-thanh-xuan-cua-nhau&chuong=7]

Ba tôi… đã phải đến nhận và rút hồ sơ.”

Tôi im lặng, nghe tim mình đập lạc nhịp.
“Ba cậu?”

Cậu cúi đầu, nhìn xuống mũi giày:
“Tôi chưa từng kể cho cậu nghe sự thật.."

Cậu nhìn tôi:
"Ba tôi là sĩ quan cảnh sát hình sự. Mẹ mất từ nhỏ, tôi lớn lên với ông ấy nhưng… không hòa hợp. Ông luôn muốn tôi đứng đắn, kỷ luật. Còn tôi thì chỉ muốn thoát ra.”

Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh nắng phản chiếu trên ly cà phê.

“Hôm đó, khi bị đưa đi, ba tôi đã nói: ‘Con có thể chọn sống như một đứa nổi loạn, hoặc trưởng thành và làm lại.’ Tất nhiên, tôi chọn cái thứ 2. Ông giúp tôi xóa hồ sơ, nhưng đổi lại — tôi phải rời khỏi thành phố, đến trường quân sự.”

Tôi khẽ thở ra. Mọi mảnh ghép trong trí nhớ bỗng khớp lại.

Cái ánh mắt mệt mỏi của cậu đêm ấy, không phải vì tội lỗi, mà vì cậu biết mình sắp phải rời đi.
Câu “Nếu tôi biến mất, cậu đừng tìm” hóa ra là lời tạm biệt không thể nói thành lời.

---

“Tôi chỉ muốn cậu được yên.”
“Còn cậu thì sao?” — tôi hỏi, mắt cay.
“Tôi ổn. Ở đó, tôi học được cách sống, cách im lặng, và cả cách… tha thứ cho bản thân.”

Cậu cười, nụ cười nhẹ như một dấu chấm hết.
“Cậu đã làm được điều mà tôi không thể. Cậu tiếp tục sống cho bản thân, không vì chuyện đó làm ảnh hưởng đến con đường cậu chọn. Giỏi lắm."

Tôi gật.
“Tôi đỗ đại học rồi.”
“Tốt.”

Cả hai chúng tôi đều im lặng.
Không cần nói thêm, nhưng có điều gì đó vẫn lơ lửng giữa không khí, vừa ấm áp lại vừa đau lòng.

Bình Luận

0 Thảo luận