Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐẠI LÃO PHẢN DIỆN BẮT TA TRỌNG SINH RỒI CỨU HẮN

Chương 38: Bữa Cơm Tất Niên & Lời Nói Dối Của A Lệ

Ngày cập nhật : 2026-04-11 07:48:17
Nhà của Tạ Uyên ở Sương Mù Đinh là một căn hộ thông tầng một thang máy một hộ, phòng khách phá lệ thông thoáng, phong cách trang trí trong nhà tương đối tối giản. Nhìn ra được những đồ vật bày biện đều cực có phẩm vị.
Tạ Uyên mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng, ở nhà hưu nhàn, hoàn toàn bất đồng với phong cách tây trang giày da ngày thường, khí chất nhu hòa hơn rất nhiều. Hắn dẫn Khương Vũ đi tham quan khắp nơi trong phòng, đồng thời mở loa, phát bản "Hồ Thiên Nga" của Tchaikovsky.
"Chú Tạ, nhà chú thật sự rất đẹp, vừa rộng vừa xinh."
"Con thích là được." Tạ Uyên dẫn cô vào thư phòng, chỉ vào một kệ sách sát đất nói: "Trên kệ có rất nhiều sách và điển tàng về ba lê, con có thể tùy ý xem. Chú đi phòng bếp chuẩn bị cơm tất niên."
"Chú Tạ, cần con giúp không ạ?"
"Không cần, ở trong nhà chú, con không cần làm mấy việc này."
Sau khi Tạ Uyên rời đi, Khương Vũ lật xem những cuốn sách dày cộp trên kệ. Cô phát hiện những cuốn sách này đều ố vàng cũ kỹ nhưng lại được bảo quản rất tốt. Khương Vũ tùy tay mở một cuốn sách tiếng Anh "Nguồn gốc ba lê phái lãng mạn", lật xem vài trang, phát hiện bên trong chi chít bút ký được gạch chân, còn có chữ viết thanh tú chú giải ở góc, trông giống nét chữ con gái.
Khương Vũ lại lật vài trang, nhìn thấy một tấm ảnh cũ kỹ. Trong ảnh, một đôi tình nhân đứng trên đường ray, phía xa là ngọn núi Thương Sơn màu đen. Cô gái mặc quần yếm đáng yêu, buộc tóc đuôi ngựa, ôm eo người đàn ông, phảng phất như muốn hôn lên mặt anh ta. Mà biểu tình người đàn ông rất nghiêm túc, nhìn ống kính, đoan đoan chính chính chụp ảnh.
Khương Vũ nhận ra, cô gái trong ảnh là Bước Đàn Yên, mà người đàn ông này chính là Tạ Uyên thời trẻ. Bọn họ đã từng thật sự là một đôi tình nhân tình cảm rất tốt. Nhìn dáng vẻ ngọt ngào hạnh phúc của họ, trong lòng Khương Vũ cũng cảm thấy rất ấm áp, đồng thời có chút thương cảm. Sao lại âm dương cách biệt như vậy chứ.
...
Trong phòng bếp, Tạ Uyên cầm xẻng, đảo món ngồng tỏi xào thịt trong nồi. Khương Mạn Y khoanh tay dựa vào khung cửa, nhìn bóng lưng bận rộn của hắn: "Tạ tổng còn biết nấu cơm?"
"Tôi trước kia từng mở quán ăn vỉa hè." Tạ Uyên bình tĩnh nói: "Tay nghề cũng không tệ lắm, lát nữa cô và Tiểu Vũ có thể nếm thử."
Khương Mạn Y trợn trắng mắt: "Xem ra hôm nay đúng là có chuẩn bị mà đến, biết con gái tôi là đứa ham ăn, ông muốn dựa vào đồ ăn dụ dỗ nó à."
"Cô đừng có lúc nào cũng thuyết âm mưu như vậy." Tạ Uyên nghiêng đầu nói: "Tôi chỉ muốn đối tốt với con gái tôi thôi."
Khương Mạn Y vội vàng thò đầu ra khỏi bếp, xác định Khương Vũ không ở bên ngoài liền đóng cửa lại, cảnh cáo hắn: "Tôi khuyên ông đừng có nói bậy, nó không phải con gái ông, là của tôi!"
"Tôi đều đã điều tra xong rồi." Tạ Uyên nếm thử canh trong nồi đất, bình tĩnh nói: "Nhưng cô có thể yên tâm, tôi không phải người không nói đạo lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=38]

Cô nuôi nấng con bé lớn lên, tôi cảm kích cô, cũng tôn trọng cô."
Khương Mạn Y cắn chặt răng, tức giận nói: "Ông có tư cách gì nói nó là con gái ông? Khi Yên Yên cần ông nhất, ông ở đâu? Khi cô ấy sinh con, ông ngay cả cái bóng cũng không thấy. Hai năm tuyệt vọng nhất trước khi cô ấy đi, ông cũng không ở bên cạnh cô ấy. Hiện tại ông trở về đòi con gái, tôi nói cho ông biết, không có khả năng!"
Tạ Uyên buông cái muôi trong tay, liễm mi, trầm giọng nói: "Tôi từng ngồi tù."
Khương Mạn Y dừng một chút, không nói gì.
"Hiện tại cô nhìn thấy tôi rất hào nhoáng, có công ty, có tài sản, còn có nhà lớn. Nhưng hai năm tôi gặp A Đàn là giai đoạn thung lũng nhất của cuộc đời tôi, mới từ tù ra. Ở thời kỳ tồi tệ nhất gặp được cô gái tốt nhất, tự ti là thật sự."
Khi đó hắn hai bàn tay trắng, lo lắng lý lịch ngồi tù ảnh hưởng đến công ty của bạn tốt, cuối cùng lựa chọn rời đi, tự mình gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Hắn mở một quán ăn khuya ở phố sau trường đại học của Bước Đàn Yên, vừa kiếm tiền vừa phấn đấu tự học để thành người.
Khi đó Bước Đàn Yên là cô gái xinh đẹp nhất trường, cô biết múa ba lê, mỗi năm tiệc tối đều có thân ảnh cô nhẹ nhàng khởi vũ, cũng có rất nhiều chàng trai thích cô. Tạ Uyên vô luận như thế nào cũng không thể tưởng được, một cô gái như vậy thế nhưng sẽ chú ý tới hắn.
Rất dài một đoạn thời gian, cô đều tới quán ăn khuya của hắn ăn cơm, mặc áo phông trắng quần jean rách, gọi một bát cơm chiên nhỏ, bưng bát đứng bên cạnh hắn, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, trêu chọc hắn. Ai có thể nghĩ đến, "Thiên nga trắng" của Đại học Bắc Thành, nữ thần hoa khôi mong muốn mà không thể thành, lại giống như một cô gái nhỏ hư hỏng, chỉ cần rảnh rỗi liền tới quán hắn ăn chực uống chực. Cô không ngại hắn từng ngồi tù, cũng không ngại hắn hai bàn tay trắng, càng không ngại tính tình tồi tệ của hắn.
Sau lại, vào một đêm giao thừa nào đó, "Thiên nga trắng" tham gia xong một bữa tiệc cao cấp, mặc váy vũ màu trắng, thế nhưng một đường đội gió tuyết chạy tới phòng trọ của hắn, chỉ vì nói với hắn một tiếng: "Năm mới vui vẻ."
Trong phòng trọ chật chội rét lạnh, khi Tạ Uyên mở cửa, nhìn thấy "Thiên nga trắng" tóc mai còn vương bông tuyết nhảy lên người hắn, dùng sức ôm lấy hắn. Cô ở bên tai hắn không ngừng thổ lộ: "Thích anh, thật sự rất thích anh. Thân thể em, trái tim em, mỗi sợi tóc của em đều thích anh."
Khoảnh khắc đó, toàn thân mỗi tế bào của Tạ Uyên đều từ bỏ chống cự. Hắn không còn cách nào từ chối sự nhiệt tình chân thành và quá nhiều sự yêu thích của cô gái này. Đó là một đêm rất điên cuồng, phòng trọ không có lò sưởi, Tạ Uyên thay ga trải giường sạch sẽ nhất. Bọn họ uống rất nhiều rượu, lẫn nhau thiêu đốt đến cực hạn.
"Sau đó tôi đi phương Nam làm buôn bán, gây dựng sự nghiệp, nỗ lực muốn xứng đôi với cô ấy. Nhưng cô ấy nói với tôi, vô luận tôi nỗ lực thế nào, chúng tôi đều không thể nhận được sự đồng ý của cha mẹ, trừ phi cô ấy giành được vòng nguyệt quế Queen múa ba lê đầu tiên và duy nhất của Trung Quốc."
Khương Mạn Y thở dài một hơi: "Ông lại bỏ lỡ cô ấy."
"Chúng tôi ước hẹn cùng nhau nỗ lực, tôi nỗ lực kiếm tiền, cô ấy nỗ lực khiêu vũ, chờ ngày tôi trở lại, cô ấy sẽ cho tôi một bất ngờ thật lớn." Tạ Uyên đau đớn nhắm mắt lại, mặc dù nhiều năm trôi qua, bàn lại về người yêu thời niên thiếu vẫn bi ai như cũ: "Tôi không chờ được bất ngờ của cô ấy, không còn nữa."
Khương Mạn Y biết bất ngờ đó là cái gì... Bước Đàn Yên gạt cả thế giới sinh cho hắn một cô con gái đáng yêu nhất thế giới a! Khi rời đi, Bước Đàn Yên đem con gái phó thác cho Khương Mạn Y, vô luận hiện tại hắn tự trách thế nào, Khương Mạn Y đều không thể trả con gái cho hắn.
"Nếu ông muốn nhận lại con gái, chuyện này thế tất sẽ bị lộ ra." Khương Mạn Y trầm giọng nói: "Bước gia cũng sẽ biết Bước Đàn Yên sinh một đứa con gái, ông cảm thấy bọn họ sẽ thế nào? Nhiều năm như vậy, vị trí Queen của giới múa ba lê trừ bỏ Bước Đàn Yên còn chưa có ai giành được..."
"Cô sợ bọn họ mang Tiểu Vũ đi." Tạ Uyên cười lạnh: "Không có khả năng, trừ phi tôi chết."
Khương Mạn Y biết, Tạ Uyên hiện tại không phải là chàng trai nghèo trong miệng Bước Đàn Yên năm đó. Bằng sức một người, hắn đủ để chống lại Bước gia, nhưng là... Khương Mạn Y lại làm không được. Nếu Bước gia muốn đòi con gái về, Khương Mạn Y căn bản ngăn không được, tựa như bà ngăn không được Tạ Uyên giống nhau. Tạ Uyên và Bước gia không giống nhau, Tạ Uyên đối với Khương Vũ có tình cảm rất sâu, chính vì thế hắn mới sẽ không mạnh mẽ mang cô đi. Đây cũng là lý do vì sao Khương Mạn Y miễn cưỡng đồng ý cho bọn họ tiếp xúc, không cường ngạnh ngăn cản.
...
Đúng lúc này, Khương Vũ đẩy cửa phòng bếp, ý vị thâm trường nhìn bọn họ: "Hai người đóng cửa trong bếp nói chuyện gì thế?"
Khương Mạn Y lập tức nói: "Chú Tạ của con tay nghề tốt, mẹ bảo chú ấy dạy mẹ nấu cơm."
"Phải không." Khương Vũ cười hì hì: "Vậy cũng không cần đóng cửa mà."
Khương Mạn Y biết Khương Vũ hiểu lầm cái gì, vội vàng đẩy cô ra ngoài tránh xấu hổ. "Đừng nói hươu nói vượn, mẹ với Tạ Uyên cái gì cũng không có."
"Con có nói hai người có gì đâu?" Khương Vũ càng thêm ý cười: "Mẹ đây là lạy ông tôi ở bụi này."
"Lại nói bậy, mẹ đi đây, con với ông ấy ăn Tết đi, mẹ về hâm chút rượu uống, lười quản con."
"Đừng đừng đừng, mẹ đi rồi con ở lại xấu hổ lắm."
Hai mẹ con nói chuyện bên ban công một lát, Tạ Uyên đã bưng đồ ăn phong phú lên bàn: "Ăn cơm thôi."
Khương Vũ đi qua, nhìn đồ ăn mùi hương mê người trên bàn, kinh ngạc cảm thán: "Chú Tạ, tay nghề chú tốt quá đi! Hoàn toàn nhìn không ra chú thế nhưng biết nấu cơm!" Ngày thường hắn đều là bộ dáng tinh anh chức trường, quản lý cấp cao, không nghĩ tới ở nhà thế nhưng vẫn là "người đàn ông của gia đình".
Tạ Uyên đối với lời khen của con gái phá lệ hưởng thụ, múc cho cô một bát canh móng giò đậu Hà Lan: "Uống canh trước đi."
"A, canh này con không thể uống." Khương Vũ nhìn váng dầu nổi bên trên, dù đã thèm nhỏ dãi vẫn từ chối: "Cái này... thật không thể uống."
"Sao lại không thể uống?"
Khương Mạn Y từ từ nói: "Khống chế ẩm thực là tu dưỡng cơ bản của một diễn viên múa ba lê."
"Đang tuổi ăn tuổi lớn, khống chế cái gì mà khống chế." Tạ Uyên sắc mặt trầm xuống: "Lão ba nói có thể uống là có thể uống."
"Vậy con uống một ngụm?"
Tạ Uyên lại múc lại cho cô một bát khác, gạt bỏ váng dầu bên trên, tất cả đều là đậu Hà Lan bở tơi. Khương Vũ thổi hơi nóng, đang định uống, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nhìn về phía Tạ Uyên: "Chú Tạ, vừa rồi chú nói... Lão ba?"
Tạ Uyên hơi kinh hãi: "Chú nói sao? Không có đâu."
Khương Vũ thực xác định: "Chú nói, con nghe thấy mà."
"Chú... không có."
Khương Vũ nhìn về phía Khương Mạn Y: "Ông ấy nói, đúng không?"
Khương Mạn Y: "Chưa nói, mẹ không nghe thấy."
"Hả???"
...
Lúc đón giao thừa, Tạ Uyên và Khương Mạn Y đi ra ban công đốt pháo hoa. Khương Vũ một mình cầm điện thoại trốn vào thư phòng, gọi video cho Cừu Lệ cùng nhau đón năm mới. Bất quá video gọi đi thật lâu không có người nghe, sau đó liền bị ngắt. Khương Vũ lại gọi một cuộc video nữa, nhanh chóng bị từ chối.
Sao lại thế này? Không phải đã nói cùng nhau đón năm mới sao.
Cô gọi điện thoại cho Cừu Lệ, lần này Cừu Lệ không ngắt máy mà nghe ----
"Bạn gái..."
Khương Vũ nghe tiếng thở dốc bên kia của hắn có chút nặng, còn rất ồn ào, liền hỏi: "Sao không nghe video?"
"Không có lưu lượng." Hắn hắng giọng: "Đang ở bên ngoài... xem pháo hoa."
"Ồ, ra vậy." Khương Vũ không nghi ngờ: "Cậu đi ra ngoài có đi đôi giày mới tôi tặng không?"
"Có, đang đi."
"Vậy là tốt rồi, năm mới mà, phải mặc quần áo mới đi giày mới nha."
"Ừm."
"Vậy không cúp điện thoại, chờ đếm ngược nhé?"
"Không cúp."
"Bên cậu ồn quá, giọng cậu nghe cũng hơi lạ."
...
Cuối con hẻm ẩm ướt, có trẻ con đang xem pháo hoa, tiếng cười vui từng trận, thoáng như một thế giới khác. Cừu Lệ dựa lưng vào tường ngồi dưới đất, trước mặt có một đống tro tàn còn sót lại. Trên mặt hắn có vết tro đen, quần áo cũng có không ít vết cháy, đặc biệt là cánh tay, vết bỏng đặc biệt rõ ràng.
Trong lòng ngực hắn gắt gao ôm đôi giày thể thao AJ Khương Vũ tặng, chỗ dán keo bị cháy đen, dây giày cũng cháy không còn, tuy rằng hình dáng đại thể không thay đổi nhưng nhìn ra được đã rất khó đi. Cừu Lệ trong mắt tràn đầy tơ máu, gắt gao ôm đôi giày...
Trên bầu trời đêm thẫm, pháo hoa từng cụm nổ tung, màng tai hắn ong ong, thái dương thình thịch nhảy. Trong điện thoại, giọng nói ôn nhu tế nhuyễn của cô gái truyền đến: "Cừu Lệ, sắp bắt đầu đếm ngược rồi, chúng ta cùng nhau nha. Mười, chín, tám, bảy, sáu..."
Cừu Lệ cực lực áp chế, cùng cô thì thầm: "Năm, bốn, ba, hai, một..."
"Năm mới vui vẻ! Năm mới cũng phải vui vẻ nha!"
Cừu Lệ khóe miệng không tự giác nhếch lên, ánh mắt lại rất đau rất đau: "Sẽ, Tiểu Vũ của chúng ta cũng vậy..."
"Cừu Lệ, giọng cậu nghe không tốt lắm."
Cừu Lệ cúi đầu hôn lên đôi giày bị thiêu hủy, sau đó dùng sức lau đôi mắt khô khốc, nói: "Có thể là do bạn trai quá nhớ em."
Khương Vũ có chút lo lắng, nói: "Vậy chúng ta gọi video đi, tôi nạp tiền lưu lượng cho cậu."
Cừu Lệ dùng sức cắn nắm tay mình, bởi vì quá mức dùng sức, thân hình ức chế không được mà run rẩy rất nhỏ ----
"Tiểu Vũ, tôi yêu em."

Bình Luận

0 Thảo luận