Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐẠI LÃO PHẢN DIỆN BẮT TA TRỌNG SINH RỒI CỨU HẮN

Chương 13: Vị Ngọt Của Kẹo Mút

Ngày cập nhật : 2026-04-01 14:15:44
Hoắc Thành đi thẳng đến bên cạnh Khương Vũ, chặn đường rời đi của nàng ----
"Anh có lời muốn nói với em."
Khương Vũ nhìn cũng không thèm nhìn hắn, biểu tình lạnh nhạt xa cách: "Mời anh tránh ra."
Hoắc Thành tức muốn hộc máu nói: "Hôm đó là do anh nhất thời xúc động, về sau anh sẽ không như vậy nữa."
Khương Vũ nhếch mép cười lạnh. Lời đảm bảo như vậy nàng đã nghe không dưới trăm lần, nhưng mà kẻ vũ phu thì vĩnh viễn sẽ không sửa đổi.
Nàng không có khả năng tin tưởng hắn thêm lần nào nữa.
"Về sau anh thế nào không liên quan đến tôi."
Hoắc Thành duỗi tay muốn kéo nàng lại, Khương Vũ lại lùi về sau một bước, nhanh nhẹn tránh đi.
Hoắc Thành nhìn thần sắc lạnh băng của Khương Vũ, hoàn toàn như biến thành một người khác.
Cảm giác thất bại chưa từng có nảy lên trong lòng, cả người hắn đều không ổn.
Mất đi Khương Vũ cũng không phải điều hắn khó chịu nhất, điều khó chịu chính là... thái độ lãnh đạm của Khương Vũ đối với hắn, cùng với việc nàng chủ động đề nghị chia tay.
Nàng tính là cái gì... Có tư cách gì!
Hoắc Thành cắn răng, nói: "Chỉ cần không chia tay, em muốn thế nào cũng được, muốn cái gì anh cũng cho em. Không phải muốn nhảy múa sao, em muốn vào Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda, học phí anh lo cho em, bao nhiêu cũng không thành vấn đề!"
Khương Vũ lạnh lùng cười, mang theo vài phần châm chọc.
Kiếp trước, nàng từng rung động không thôi trước những lời hứa hẹn này của Hoắc Thành, hơn nữa còn lầm tưởng đây là chân ái.
Rốt cuộc, từ bỏ ước mơ vì nghèo khó, vì mất đi cơ hội mà tương lai không còn chuyển biến, chỉ có người từng trải qua vòng tuần hoàn ác tính này mới biết, so với mấy chục năm cuộc đời sau này, cái gì thanh cao, cái gì rụt rè, cái gì lời ra tiếng vào đều không đáng nhắc tới. Nắm chặt lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất trước mắt mới không trầm luân nơi vực sâu.
Nếu không có App " Quá Khứ " cung cấp cơ hội kiếm tiền, có lẽ Khương Vũ vẫn sẽ rơi vào cái bẫy mộng đẹp do Hoắc Thành dệt nên.
Nhưng hiện tại, nàng không cần.
Khương Vũ quay đầu lại nhìn Đào An Hinh, nói với Hoắc Thành: "Chọn người anh thực sự thích đi."
Nói xong, nàng đeo cặp sách, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
Hoắc Thành chưa đã thèm nhìn bóng dáng nàng, thật lâu không thu hồi tầm mắt.
Tại sao lại như vậy, sao nàng có thể như vậy...
Hoắc Thành chưa bao giờ vấp ngã ở chỗ Khương Vũ, rất khó chấp nhận sự cố ngày hôm nay, trong lòng khó chịu cực kỳ.
Đám quần chúng ăn dưa xung quanh người nhìn ta, ta nhìn người, đều tỏ vẻ kinh ngạc đối với màn kịch trước mắt.
Hoắc Thành chẳng phải thích nhất Đào An Hinh sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=13]

Khương Vũ chẳng phải là thế thân của Đào An Hinh sao!
Sao hôm nay hắn lại hèn mọn cầu xin Khương Vũ - người vốn khinh thường hắn, ngược lại bỏ mặc chính chủ Đào An Hinh sang một bên?
Không chỉ đám quần chúng ăn dưa, ngay cả bản thân Đào An Hinh cũng có chút không thích ứng với biến cố lần này.
Hoắc Thành thực sự là một người theo đuổi rất tốt, có thể nói trong số rất nhiều người theo đuổi cô, không ai có điều kiện tốt hơn Hoắc Thành.
Cô vốn dĩ cũng đã chọn Hoắc Thành, nhưng tuyệt đối không thể để hắn dễ dàng đạt được, muốn thử thách hắn, cho hắn biết cô đáng quý thế nào.
Mà việc Hoắc Thành ở bên Khương Vũ, cô cũng một chút đều không hoảng loạn, bởi vì biết Hoắc Thành chỉ là tìm một vật thay thế.
Cầu mà không được mới có thể ngày đêm tơ tưởng, mới có thể yêu sâu sắc.
Nhưng trước mắt xem ra, tình huống dường như không phát triển theo quỹ đạo cô dự đoán.
...
Khương Vũ đi ra khỏi cổng trường, nhìn thấy dưới tàng cây bạch quả bên kia đường, bóng dáng thiếu niên mảnh khảnh cao lớn.
Cừu Lệ mặc áo hoodie màu đen, dựa nghiêng vào thân cây.
Vài sợi tóc đen rũ xuống trán, làn da rất trắng, màu môi mang theo chút ửng đỏ. Có lẽ dưới sự làm nền của lá bạch quả vàng óng, khí chất của hắn giờ phút này thoạt nhìn bớt đi sự sắc bén, thêm vài phần nhàn tản.
Khương Vũ biết hắn đang đợi nàng.
Hít sâu một hơi, âm thầm làm công tác chuẩn bị vài giây, sau đó sải bước đi về phía hắn.
"Lát nữa tôi phải đi lớp múa." Khương Vũ nói với hắn: "Cho nên không thể hẹn hò nha."
Cừu Lệ tỏ vẻ không sao cả: "Ăn cơm tối trước đã."
Khương Vũ vừa nghe lời này, thầm nghĩ suy đoán của mình quả nhiên không sai, Cừu Lệ thật sự coi nàng là phiếu cơm dài hạn.
Tâm trạng nàng... liền rất phức tạp.
Xem ra nàng cần thiết phải nỗ lực kiếm tiền mới nuôi nổi con sói con ăn không đủ no này.
Ba trăm triệu tiền thù lao còn xa vời vợi, trước mắt quan trọng nhất vẫn là phải làm tốt nhiệm vụ.
Khương Vũ nhìn Cừu Lệ, bỗng nhiên linh cơ vừa động, nói: "Nếu là quan hệ bạn trai bạn gái, nếu có việc nhờ vả, cậu cũng sẽ tận lực giúp đỡ, đúng không?"
Có lẽ về sau làm nhiệm vụ, Cừu Lệ còn có thể hỗ trợ đâu. Tên này vô luận chỉ số thông minh hay thân thủ đều không tồi.
Cừu Lệ cúi đầu liếc nàng một cái, nghiền ngẫm nói: "Tình cảm còn chưa có tiến triển gì liền nghĩ sai sử tôi làm việc?"
Khương Vũ liếm liếm môi, thầm nghĩ cậu nếu muốn bám tôi làm phiếu cơm dài hạn, đương nhiên phải ngoan ngoãn nghe lời mới được chứ.
"Đi thôi, tôi không thể ăn cơm tối, nhưng có thể mời cậu ăn."
Cừu Lệ không từ chối, bước những bước lười nhác, vui vẻ đi theo sau nàng.
Cô gái nhỏ mặc một bộ đồ thể dục mùa thu bó sát, phác họa dáng người yểu điệu, cánh tay thiên nga xinh đẹp, eo nhỏ doanh doanh, đặc biệt là đôi chân thon dài cân đối, đường cong có thể nói là hoàn mỹ. Cừu Lệ càng nhìn nàng càng cảm thấy ngứa, cái loại ngứa ngáy không gãi được.
Dục cầu của hắn đối với nàng, xa xa không chỉ dừng lại ở việc ăn chút đồ có hương vị.
Hắn còn muốn cảm nhận thật nhiều thật nhiều... chuyện khác.
Trên đường cũng có tốp năm tốp ba cặp đôi nhỏ, thân mật nắm tay đi cùng nhau.
Khương Vũ nhìn bọn họ, mạc danh cảm thấy có chút xấu hổ, dời đi tầm mắt.
Cừu Lệ liếc mắt một cái liền đọc hiểu tâm tư Khương Vũ, nói: "Nếu cô muốn thì cũng có thể nắm tay tôi."
"Tạm thời không cần." Nàng chột dạ nói: "Cảm ơn."
Tuy rằng nàng đồng ý làm phiếu cơm dài hạn của hắn, nhưng cũng không cần hắn "lấy thân báo đáp".
Khóe miệng Cừu Lệ nhẹ nhàng nhếch lên, không miễn cưỡng nàng.
Tương lai còn dài, hắn cũng không vội.
Đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, Cừu Lệ lập tức kéo Khương Vũ đi vào, mua một cây kẹo mút vị dâu tây. Xé mở bao bì xong, hắn đưa tới bên miệng Khương Vũ.
Khương Vũ nhìn cây kẹo mút, lại không xác định ngẩng đầu liếc nhìn hắn.
"Ăn đi."
"Ồ."
Khương Vũ ngậm lấy kẹo mút, cảm nhận vị ngọt nơi đầu lưỡi.
"Ngon không?"
"Ừm."
Nàng nhìn ý cười nơi khóe mắt hơi nhếch lên của thiếu niên, thế mà lại có chút tư vị yêu đương.
Đừng nói, không nghĩ tới Cừu Lệ tên này, trước kia một bộ hung dữ, yêu đương rồi lại vẫn là một con sói con bú sữa.
Nhưng mà, vị ngọt nơi đầu lưỡi còn chưa giữ được mười giây, Cừu Lệ một phen rút cây kẹo mút từ miệng nàng ra, bỏ vào trong miệng mình.
Khương Vũ:???
Cừu Lệ ngậm kẹo mút, cười một cái: "Ngọt."
Khương Vũ hơi mang tức giận trách: "Cậu muốn ăn thì tự mua một cái không được sao, sao lại ăn của tôi nha!"
Cừu Lệ bị kẹo mút làm phồng má trái lên một độ cong, không sao cả nói: "Vậy tôi mua lại cho cô cái khác."
"Không phải, hành vi này của cậu liền..."
Rất khó hiểu.
Cừu Lệ ngậm kẹo mút đi phía trước, tâm tình tựa hồ cũng không tệ lắm.
Khương Vũ đi theo phía sau, hơi có chút bất mãn lải nhải: "Không chê bẩn à."
Hắn quay đầu lại, đuôi mắt hơi hơi nhếch lên, cười như không cười nói: "Bạn gái của chính mình, tôi chê cái gì."
Khương Vũ: "..."
Cừu Lệ đưa Khương Vũ đến lớp học bổ túc.
Khương Vũ khởi động xong, bắt đầu luyện tập trích đoạn " Hồ Thiên Nga " mà nàng sắp biểu diễn ở cuộc thi đẩy ưu cuối năm.
Cừu Lệ đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn cô gái đang nhẹ nhàng nhảy múa trong phòng học, phảng phất như một con thiên nga đen giương cánh muốn bay, ưu nhã mà dụ hoặc.
Cừu Lệ nhớ tới người mẹ đã vứt bỏ mình lúc trước.
Bà cũng mê người và xinh đẹp như vậy, mái tóc dài như thác nước, giọng nói tinh tế, cười rộ lên phảng phất như tuyết tan mùa xuân.
Bà là sự tồn tại tốt đẹp duy nhất trong ký ức tuổi thơ đáng sợ của Cừu Lệ.
Nhưng bà đã rời bỏ hắn, vứt hắn lại vĩnh viễn trong địa ngục Tu La.
Nghe nói hiện tại bà sống rất tốt, làm giáo sư ở Đại học Bắc Thành.
Có lẽ sự rời đi của bà là bất đắc dĩ, có lẽ chỉ cần hắn trở nên ưu tú hơn là có thể được mẹ công nhận, trở lại bên cạnh bà.
Cừu Lệ rút từ trong cặp sách ra một quyển chuyên khảo về phân tâm học, ngồi ở hành lang trống trải, trầm tâm đọc.
Hắn muốn trở thành... người thật ưu tú.
Khương Vũ thống khoái đầm đìa luyện xong múa, tắm rửa, thay quần áo đi ra thì đã là 9 giờ tối.
Lớp nghệ thuật đã không còn học sinh, Khương Vũ nhìn thấy Cừu Lệ một mình ngồi ở hành lang trống trải, đọc một quyển sách thật dày.
Ánh đèn u ám chiếu lên làn da tái nhợt của hắn, đôi mắt đen nhánh hãm sâu vào hốc mắt cao thẳng, đường nét ngũ quan sắc bén rõ ràng.
Đầu ngón tay hắn vê trang sách, thần sắc rất nghiêm túc.
Thiếu niên như vậy, Khương Vũ thật sự rất khó liên hệ hắn với kẻ giết người.
Trong tương lai không xa, rốt cuộc hắn đã trải qua những gì.
Cừu Lệ tựa hồ chú ý tới cô gái nơi xa, ngẩng đầu nhìn nàng một cái, đạm thanh nói: "Xong rồi?"
"Ừ, sao cậu lại ở đây?"
"Chờ cô."
"Chờ tôi làm gì?"
"Chờ cô xong việc."
Cừu Lệ khép lại quyển sách chuyên khảo dày cộp, cất vào cặp sách, đi về phía nàng: "Đã muộn rồi, đưa cô về."
Nói xong, hắn đeo chiếc cặp sách nặng trịch trên vai nàng lên.
Trên hành lang, Khương Vũ nhìn bóng dáng đĩnh bạt của Cừu Lệ, trong lòng bỗng nhiên dâng lên từng đợt ấm áp.
Kiếp trước, khi nàng yêu đương với Hoắc Thành, Hoắc Thành chưa từng đeo cặp sách cho nàng, càng không có chuyện chờ nàng tan học lúc đêm khuya.
Nhiều khi là nàng nhân nhượng Hoắc Thành, làm hết thảy mọi việc để lấy lòng hắn, cam tâm tình nguyện trả giá.
Rốt cuộc, thân phận chênh lệch xa, tư thái của nàng khó tránh khỏi đặt thấp hơn.
Cừu Lệ - người bạn trai "tiện nghi" này, ngược lại làm nàng cảm nhận được sự ngọt ngào của tình yêu tuổi dậy thì.
Nhìn bóng lưng gầy gò của hắn, trong lòng Khương Vũ thậm chí không kìm được suy nghĩ, hắn không phải thật sự thích nàng rồi chứ.
Nàng đuổi theo Cừu Lệ, tò mò hỏi: "Sao cậu đối tốt với tôi như vậy nha?"
Cừu Lệ mặt vô biểu tình nói: "Tôi đối tốt với cô sao?"
"Ừ! Rất tốt."
"Vậy cô cũng đối tốt với tôi một chút." Nói rồi, Cừu Lệ cúi người ghé sát vào nàng, gò má nhẹ nhàng dán bên tai nàng.
Khương Vũ cảm nhận được hơi thở ướt nóng bên tai, trái tim run rẩy, khẩn trương đến mức giọng nói đều thay đổi: "Cậu muốn làm gì?"
Cừu Lệ chưa đã thèm dùng cánh mũi cọ nhẹ vành tai nàng, khóe miệng nhếch lên: "Tôi đói rồi, cùng đi ăn khuya."
Khương Vũ: "..."
Những suy đoán lung tung trong đầu trong khoảnh khắc tan thành mây khói.
Quả nhiên, con sói con ăn không no vẫn là muốn bám lấy nàng.

Bình Luận

0 Thảo luận