Trời đông giá rét đến gần, khoảng cách đến cuộc thi đẩy ưu cuối năm chỉ còn chưa đầy nửa tháng.
Học phí học kỳ đầu tiên của Khương Vũ cuối cùng cũng tích cóp đủ, thời gian tiếp theo nàng sẽ dồn toàn bộ tinh lực vào việc huấn luyện.
Lần này, vô luận thế nào nàng cũng nhất định phải tiến vào Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda.
Cơ sở huấn luyện nghệ thuật Linh Tước tổng cộng có năm lớp, mỗi lớp đều đề cử ra một học sinh ưu tú nhất tham gia cuộc thi đẩy ưu cuối cùng.
"Nghe nói lần này Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda không hạn chế số lượng người."
Bên cạnh, bạn học lớp múa nói nhỏ với Khương Vũ: "Có khả năng cả năm người đều có thể vào, cũng có thể không chọn được ai cả, đây mới là cái khó nhất."
Khương Vũ đương nhiên cũng biết, nếu trong năm người nhất định phải sinh ra một quán quân thì còn dễ nói, ít nhất có một phần năm cơ hội.
Nhưng trên thực tế, các giáo viên ở Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda khi tuyển chọn vũ giả cũng không quy định số lượng, bọn họ chỉ tìm vũ giả hợp ý nhất.
Mà nàng cũng nghe nói, các cơ sở nghệ thuật múa ba lê lớn nhỏ ở Bắc Thành có mấy chục đến cả trăm cái, nghe nói các giáo viên Esmeralda quét qua một lần chỉ chọn được ba học sinh có tiềm năng.
Trong hàng trăm thậm chí hơn một ngàn học sinh chỉ chọn ba người, có thể thấy được cạnh tranh kịch liệt cỡ nào.
"Lớp huấn luyện của chúng ta rất có thể một người cũng không được chọn."
Bên cạnh, một cô gái tóc đuôi ngựa đang ép chân nói: "Giáo viên Esmeralda ánh mắt quá cao, trình độ bọn họ yêu cầu là trình độ có thể trực tiếp tham gia thi đấu toàn quốc hơn nữa lấy quán quân, cơ sở chúng ta không có nhân tài như vậy."
Một nữ sinh tóc ngắn khác nói: "Những người khác hơn phân nửa là làm nền, Phạm Đan Khê khẳng định có thể vào."
Phạm Đan Khê là người ưu tú nhất toàn bộ lớp huấn luyện Linh Tước, cũng là cô gái có thiên phú nhất. Cô ta bắt đầu học ba lê từ năm bảy tuổi, lấy vô số giải thưởng cấp tỉnh thị thậm chí toàn quốc.
Đồng thời, cô ta cũng là cô gái có gia thế tốt nhất trong lớp Linh Tước.
Trước đó Khương Vũ nghe Trần Vi nói, người dùng số tiền Mỹ kim kếch xù đấu giá được đôi giày múa ba lê Aelita của Bước Đàn Yên... chính là Phạm gia ở Bắc Thành.
Khương Vũ sẽ không quản người khác có thể vào hay không, nàng chỉ lo tốt cho chính mình, phát huy trình độ cực hạn nhất của bản thân ở cuộc thi đẩy ưu, nhận được sự coi trọng của giáo viên Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda.
Trong buổi diễn tập huấn luyện, cơ sở phái vài vị giáo viên vũ đạo chuyên nghiệp nhất chỉ đạo động tác và tư thái cho các bạn học chờ tuyển ở phòng học.
Đương nhiên, mấy vị giáo viên này vẫn trọng điểm vây quanh Phạm Đan Khê, tỉ mỉ chỉ điểm động tác cho cô ta, tựa hồ đặt toàn bộ hy vọng lên người cô ta.
Đối với vài vị bạn học khác cũng không chú ý quá nhiều.
Kỳ thật điều này cũng rất bình thường, Phạm gia là thế gia danh tiếng ở Bắc Thành, cho nên Phạm Đan Khê cũng là học sinh được giáo viên coi trọng nhất trong lớp huấn luyện Linh Tước.
Lần này, nếu lớp huấn luyện Linh Tước có thể có một học sinh tiến vào Esmeralda, người đó nhất định là Phạm Đan Khê không thể nghi ngờ.
Trình độ của Phạm Đan Khê đích xác rất cao, một đoạn nhảy xoạc chân trên không (Grand Jeté) xinh đẹp thắng được tràng pháo tay nhiệt liệt của tất cả giáo viên và bạn học có mặt.
Phạm Đan Khê mỉm cười đúng mực, nhận lấy khăn lông Ngô Tư Lâm đưa tới: "Cảm ơn cậu, Tư Lâm."
Ngô Tư Lâm cố tình cao giọng nịnh hót cô ta: "Đan Khê, cậu thật sự quá lợi hại, chỉ có trình độ như cậu mới đủ tư cách tiến vào Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda."
Phạm Đan Khê lau mồ hôi bên thái dương, khó hiểu hỏi cô ta: "Sao vậy, cậu không trúng cử à?"
Nói đến đây, Ngô Tư Lâm hận đến ngứa răng, không cam lòng nhìn Khương Vũ trong góc một cái.
Lúc trước chính là Khương Vũ vận khí tốt cướp đi nổi bật của cô ta, hại cô ta hiện tại chỉ có thể đứng bên cạnh vây xem.
Phạm Đan Khê nhìn theo ánh mắt Ngô Tư Lâm, thấy được Khương Vũ đang tập tư thế hạc đứng trong góc.
Ngũ quan nàng trong vắt, đôi mắt một mí hẹp dài rất có hương vị, màu da sáng trong như ngưng chi.
Dáng người đặc biệt giảo hảo, vô luận là vai lưng hay cẳng chân, xương cốt cân đối, eo thon sở sở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=19]
Dáng người như vậy gần như không tìm thấy nửa điểm tỳ vết.
Nàng làm người điệu thấp, không lộ nổi bật, thế cho nên Phạm Đan Khê đều bỏ qua việc trong lớp huấn luyện Linh Tước còn có cô gái có nhan sắc và dáng người như nàng.
Cuối cùng các bạn học đều vây quanh Phạm Đan Khê, học tập động tác của cô ta, thỉnh giáo cô ta.
Duy độc cô gái tên Khương Vũ này một mình ngây ngốc trong góc, tự mình huấn luyện.
Thần sắc nghiêm túc của nàng làm trong lòng Phạm Đan Khê có chút khó chịu.
Chẳng lẽ con nhóc này còn tưởng rằng mình còn cơ hội cạnh tranh với cô ta sao?
Chê cười.
Phạm Đan Khê trong lòng khó chịu, lại lấy ra bản lĩnh giữ nhà, nhảy một đoạn xoay tròn bằng mũi chân tốc độ cao, dẫn tới các bạn học và giáo viên xung quanh sôi nổi vỗ tay ----
"Đan Khê cậu thật là quá lợi hại."
"Tớ cá là giáo viên Esmeralda vừa thấy cậu khẳng định lập tức bị cậu thuyết phục."
"Cậu chính là sinh ra vì múa ba lê a, Nữ hoàng múa ba lê tương lai khẳng định là cậu!"
"Đương nhiên rồi, Đan Khê vì buổi diễn tập lần này đã nhịn ăn hai ngày, nghị lực này ai có thể làm được chứ, dù sao tớ cũng không làm được."
...
Phạm Đan Khê đắc ý nghiêng đầu nhìn Khương Vũ một cái.
Nàng đương nhiên cũng bị Phạm Đan Khê thu hút sự chú ý, dừng động tác, dùng khăn lông lau mặt, quan sát dáng múa của Phạm Đan Khê.
Vì thế Phạm Đan Khê cất cao giọng nói: "Bạn Khương Vũ, cậu có thể bình luận một chút về động tác của tớ không?"
Theo câu hỏi của cô ta, ánh mắt mọi người đồng thời rơi xuống người Khương Vũ trong góc.
Khương Vũ ngày thường ở lớp huấn luyện gần như không có bất luận cảm giác tồn tại nào, so với ngôi sao như Phạm Đan Khê tự nhiên một trời một vực, không nghĩ tới Phạm Đan Khê thế mà sẽ chủ động nhắc tới nàng.
Khương Vũ lễ phép trả lời: "Cậu nhảy rất tốt a."
Ngô Tư Lâm khoanh tay, cười lạnh nói: "Cần cậu nói sao, ai mà chẳng thấy, Đan Khê không biết nhảy tốt hơn người nào đó bao nhiêu lần đâu."
Phạm Đan Khê liếc mắt nhìn Ngô Tư Lâm, nói: "Tớ biết, động tác của tớ cách sự hoàn mỹ còn có khoảng cách nhất định."
"Đan Khê, cậu yêu cầu quá nghiêm khắc với bản thân rồi. Ở trong mắt chúng tớ, cậu đã nhảy rất tốt, ngay cả giáo viên cũng khen cậu mà." Ngô Tư Lâm khinh miệt nhìn Khương Vũ: "Lại nói, cô ta xuất thân từ chiêu số hoang dã, có thể xem hiểu động tác chuyên nghiệp của Đan Khê cậu sao?"
"Tớ chỉ hy vọng mọi người có thể bình đẳng giao lưu, cho nên mới đặt câu hỏi cho bạn Khương Vũ." Phạm Đan Khê lời lẽ chính đáng nói: "Tớ cũng hy vọng có thể nghe được âm thanh không giống nhau."
"Đan Khê, cậu thật là quá khiêm tốn."
"Nhảy tốt như vậy còn có thể khiêm tốn thế này, thật là không dễ dàng."
Mọi người thổi phồng Phạm Đan Khê lên tận trời, nhưng Khương Vũ trọng sinh một đời vô cùng hiểu biết con người Phạm Đan Khê.
Cô ta từ nhỏ đã lớn lên trong sự sủng ái của cha mẹ và sự tán thưởng của giáo viên, đã quen lấy mình làm trung tâm, lòng tự tôn cực độ cao ngạo, không chấp nhận được bên người có ai cướp đi sự nổi bật của mình.
Bởi vậy, Phạm Đan Khê hỏi Khương Vũ đâu phải là bình đẳng giao lưu gì, cô ta căn bản chính là muốn làm nàng xấu mặt.
Nửa đường học múa chiêu số hoang dã, có thể nói ra cái gì một hai ba chứ.
Chỉ tiếc, cô ta tìm nhầm người gây phiền toái rồi.
Khương Vũ nhếch khóe miệng, nói: "Nếu đã như vậy thì tôi xin nói một chút cái nhìn của mình."
Mọi người rửa mắt mong chờ xem nàng có thể nói ra cái gì.
"Cú sốc Grand Jeté yêu cầu tứ chi phối hợp, đặc biệt yêu cầu cực cao đối với lực độ của chân. Bạn Đan Khê lăng không nhảy lấy đà không đủ cao, hẳn là lực lượng không đủ. Kiến nghị bạn Đan Khê ngày thường làm một lần huấn luyện lực lượng cơ bắp chân, ba bữa ăn uống bình thường là được. Mù quáng ăn kiêng đối với vũ giả múa ba lê tuyệt đối không phải chuyện tốt."
Phạm Đan Khê nháy mắt thay đổi sắc mặt.
Ánh mắt Khương Vũ rất độc, hơn nữa lập tức chọc trúng chỗ yếu của cô ta.
Bất quá, Phạm Đan Khê chung quy là Phạm Đan Khê, đâu dễ dàng nhận thua như vậy. Cô ta nhìn dáng người gầy gò của Khương Vũ, nói: "Nghĩ đến bạn Khương Vũ ở phương diện cú sốc Grand Jeté khẳng định có tâm đắc độc đáo của riêng mình, không bằng mời cậu làm mẫu một cú sốc cho tớ xem đi."
Xung quanh, đám nữ sinh lấy Ngô Tư Lâm làm đại biểu không có ý tốt dẫn đầu vỗ tay ----
"Khương Vũ, cậu nếu nói Đan Khê nhảy không tốt, nghĩ đến cậu khẳng định nhảy rất tốt rồi."
"Làm chúng tớ mở rộng tầm mắt đi."
"Đúng đấy, ai mà chẳng biết khua môi múa mép bắt bẻ người khác."
...
Khương Vũ bình tĩnh nói: "Cú sốc của tôi luyện cũng không tốt."
"Chậc, quả nhiên là nói dễ hơn làm."
"Đúng đấy, ai còn không biết nói suông bắt lỗi người khác chứ."
"Tớ thấy cô ta chính là ghen tị."
Phạm Đan Khê nghe Khương Vũ nói như vậy tuyệt đối không chịu bỏ qua.
Cú sốc của cô ta là động tác chiêu bài cô ta lấy làm tự hào nhất, cũng là học sinh luyện tốt nhất toàn bộ lớp nghệ thuật, không ai sánh nổi.
Cô ta tuyệt không thể chịu đựng Khương Vũ nói suông mà bôi nhọ mình.
"Không sao đâu bạn Khương Vũ, chúng ta chính là giao lưu học tập lẫn nhau, cho dù nhảy không tốt cũng không sao, thử xem mà."
Khương Vũ xem tư thế này của Phạm Đan Khê, chỉ sợ là đã quyết tâm muốn bức nàng nhảy một đoạn.
Ngô Tư Lâm đã mở nhạc, bật một đoạn nhạc tiết tấu cực khó trong vở " Kẹp Hạt Dẻ ".
Khương Vũ bị ép lên Lương Sơn, dứt khoát khởi động xong, đi theo tiết tấu thực hiện chuỗi xoay tròn liên tục.
Cùng với cao trào âm nhạc, nàng tựa như chim yến lăng không bay lượn, chân sau thẳng tắp nhảy lên, kéo toàn thân tựa như lướt đi, nhảy dựng lên, theo sau uyển chuyển nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Các cô gái vây xem mỗi người đều mở to hai mắt, khó có thể tin nhìn Khương Vũ.
Độ khó của đoạn động tác này, chỉ cần bạn học nào từng nhảy ba lê đều biết, rất khó để sau một đoạn xoay tròn cực nhanh liên tục mà vẫn có thể giữ đầu óc không chóng mặt, nhẹ nhàng nhảy lấy đà.
Nhưng mà Khương Vũ không chỉ làm được, hơn nữa làm đặc biệt xinh đẹp, gần như không tìm ra bất luận sai lầm và tỳ vết nào.
Có đoạn cú sốc này của nàng làm đối chiếu, lại xem đoạn cú sốc vừa rồi của Phạm Đan Khê, thật sự có vẻ cảm giác lực lượng hơi không đủ.
Cao thấp lập tức phân rõ!
Phạm Đan Khê gắt gao cắn răng, lại nhìn Khương Vũ, trong ánh mắt hàm chứa sự không cam lòng và ghen ghét sâu sắc.
Mà đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng vỗ tay.
Các bạn học quay đầu, nhìn thấy giáo viên chỉ đạo thủ tịch của lớp nghệ thuật Lâm Khúc Văn.
Bà vừa vỗ tay vừa đi vào, nói: "Một đoạn vũ đạo vô cùng xuất sắc, có thể nói là trình độ diễn xuất chuyên nghiệp."
Ở trung tâm múa ba lê Linh Tước, ai cũng biết giáo viên chỉ đạo thủ tịch Lâm Khúc Văn chưa bao giờ dễ dàng khen người.
Bà yêu cầu cực cao, ngay cả Phạm Đan Khê cũng chưa từng nhận được lời khen của bà.
Bà thế mà lại tán thưởng Khương Vũ, hơn nữa còn là đánh giá cao như thế!
Các bạn học quay đầu lại nhìn Khương Vũ, sôi nổi thay đổi ánh mắt.
Lâm Khúc Văn đi đến trước mặt Khương Vũ, trước nắn nắn lượng cơ bắp ở cánh tay nàng, lại ước lượng sau lưng, hài lòng gật đầu: "Nhìn thì gầy nhưng cảm giác lực lượng không tồi. Bất quá em nếu muốn vào Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda, còn nửa tháng nữa, mỗi ngày phải tăng cường rèn luyện, bọn họ yêu cầu cực cao đối với lực lượng."
Khương Vũ dùng sức gật đầu: "Cảm ơn cô, em sẽ nỗ lực."
Phạm Đan Khê cùng với một đám nữ sinh xung quanh nghe Lâm Khúc Văn nói như vậy, trong lòng khiếp sợ không thôi.
Trước đó, tất cả mọi người đã mặc định, nếu lớp nghệ thuật Linh Tước có thể có một cô gái tiến vào Esmeralda, người này nhất định là Phạm Đan Khê.
Nhưng Lâm Khúc Văn lại chỉ dặn dò Khương Vũ phải tăng cường rèn luyện.
Chẳng lẽ... trong cảm nhận của bà, Khương Vũ có cơ hội tiến vào Esmeralda hơn Phạm Đan Khê sao?
Các cô gái lại nhìn về phía Phạm Đan Khê, ánh mắt liền có chút ý vị thâm trường.
Tay Phạm Đan Khê chặt chẽ nắm chặt thành quyền, đôi mắt đều trừng đỏ.
Cô ta tuyệt đối sẽ không để nàng được như nguyện!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận