Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐẠI LÃO PHẢN DIỆN BẮT TA TRỌNG SINH RỒI CỨU HẮN

Chương 15: Cạnh Tranh Công Bằng

Ngày cập nhật : 2026-04-01 14:15:44
Khương Vũ nhìn thấy ba chữ "Bước Đàn Yên", chấn kinh rồi.
Sẽ không phải chính là Nữ hoàng múa ba lê Bước Đàn Yên mà nàng thích bấy lâu nay chứ!
Chẳng lẽ những lời đồn đại bát quái về thần tượng đều là thật sao?
Thần tượng thật sự có một đứa con gái?!
OMG.
Tay gõ chữ của Khương Vũ đều run rẩy, xác nhận lại với Tạ Uyên: "Cái kia... Bước Đàn Yên mà ông nói, không phải là Nữ hoàng múa ba lê Bước Đàn Yên đã qua đời nhiều năm trước chứ?"
Thái độ Tạ Uyên lãnh đạm: "Người của công ty trọng sinh các cô đều thích hỏi thăm việc tư của khách hàng sao?"
"..."
Được rồi, tính tình vị ủy thác này có vẻ không tốt lắm.
Tạ Uyên: "Làm theo lời tôi nói, thù lao một xu cũng không thiếu của cô, đừng hỏi nhiều."
Khương Vũ nhận lời.
Về cái chết của Bước Đàn Yên có rất nhiều suy đoán, nếu nàng thật sự có con, còn có chồng hoặc bạn trai, vậy thì... cũng thật sự xem như đại sự chấn động giới vũ đạo!
Khương Vũ biết nặng nhẹ, cái gì không nên nói tuyệt đối sẽ không nói bậy, chỉ cần ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ, lấy được thù lao là được.
Buổi tối, nàng nằm trên giường, lăn qua lộn lại không ngủ được.
Bỗng nhiên như nghĩ tới điều gì, nàng nhảy dựng lên, lao xuống giường mở cửa sổ ra.
Đối diện cửa sổ là tòa nhà văn phòng cao nhất Bắc Thành, cũng là kiến trúc tiêu biểu của toàn bộ trung tâm tài chính, sừng sững chọc trời bên bờ sông.
Thảo nào nàng cảm thấy cái tên Tạ Uyên này quen thuộc như vậy.
Chủ nhân của tòa nhà cao tầng kia, người đứng đầu công ty công nghệ Duyệt Phương, ông trùm tân quý số một số hai Bắc Thành, chẳng phải tên là " Tạ Uyên " sao!
Sáng sớm hôm sau, Khương Vũ đi đến tòa nhà văn phòng tiêu biểu của trung tâm tài chính ---- công ty công nghệ Duyệt Phương.
Nhưng mà, nhân vật như Tạ Uyên cũng tuyệt đối không phải ai muốn gặp là có thể gặp.
Bởi vì không có hẹn trước, Khương Vũ nhiều lần bị lễ tân từ chối.
"Tôi thật sự có chuyện rất quan trọng muốn gặp Tạ tổng, xin chị giúp chuyển lời một tiếng được không? Thật sự vô cùng quan trọng."
"Không thể, việc này không hợp quy tắc."
Chị gái lễ tân thấy thần sắc Khương Vũ vội vàng, giống như thật sự có chuyện đặc biệt quan trọng, nói: "Em có thể để lại lời nhắn, chị giúp em chuyển lời cho Tạ tổng."
Nói xong, đưa giấy và bút.
Nhưng Khương Vũ sao có thể viết chuyện quan trọng như vậy lên giấy, huống chi việc này quan hệ đến danh dự của thần tượng Bước Đàn Yên.
Khương Vũ cái gì cũng không viết, xoay người rời đi.
Nhiệm vụ ủy thác của Tạ Uyên thoạt nhìn rất dễ dàng, chỉ cần chuyển một lời là xong.
Nhưng sau vài lần vấp phải trắc trở, Khương Vũ mới biết mười lăm vạn tiền thù lao cũng không dễ kiếm như vậy.
Đầu tiên, gặp được Tạ Uyên đã khó như lên trời, càng đừng nói đến việc làm hắn tin tưởng mình có con gái.
Khương Vũ không thể cả ngày ngồi canh dưới tòa nhà văn phòng công ty công nghệ Duyệt Phương, bởi vì nàng còn phải đi học và tập múa.
Hai ngày sau, trong một tiết hoạt động, Khương Vũ nghe bạn cùng bàn Trần Vi nói thứ hai tuần sau trường học mời tổng tài công ty công nghệ Duyệt Phương tới tham quan quán khoa học kỹ thuật sắp khánh thành của trường.
Khương Vũ vừa làm bài tập vừa không chút để ý nói: "Tổng không thể là Tạ Uyên chứ."
"Chính là Tạ Uyên đấy!"
Nàng dừng bút, nhìn Trần Vi: "Thật sự là ông ấy?!"
"Ừ, trường học mời ông ấy tới, hy vọng ông ấy có thể đầu tư cho quán khoa học kỹ thuật, xây dựng thiết bị điện tử tương tác người - máy."
...
Quả nhiên, vào giờ học, chủ nhiệm lớp liền nói chuyện này với cả lớp ----
"Chúng ta cần chọn ra một bạn học dẫn Tạ Uyên - tổng tài công ty công nghệ Duyệt Phương tham quan quán khoa học kỹ thuật, toàn bộ hành trình giảng giải cho ông ấy về các khu triển lãm lớn và khái niệm khoa học kỹ thuật. Có bạn nào tự nguyện báo danh không?"
Các bạn học trong lớp nhìn nhau, đều có chút do dự, không dám giơ tay báo danh.
"Nghe nói tổng tài Tạ Uyên của công ty Duyệt Phương đặc biệt nghiêm túc, hỉ nộ vô thường."
"Nghe nói thời trẻ còn từng ngồi tù, rất đáng sợ."
"Nếu nói sai đắc tội ông ấy, làm lỡ dự án của trường, tớ gánh không nổi trách nhiệm đâu."
...
Không có bạn nào giơ tay, trừ Đào An Hinh ở hàng ghế đầu.
Cô giơ tay thật cao, tỏ vẻ mình nguyện ý gánh vác nhiệm vụ này.
Các bạn học ném tới ánh mắt khâm phục.
Đào An Hinh luôn thích tham gia những hoạt động xuất đầu lộ diện này, chỉ sợ cũng chỉ có cô mới có năng lực làm tốt chuyện này.
"Vậy được, nhiệm vụ lần này giao cho Đào..."
Lời còn chưa dứt, chủ nhiệm lớp nhìn thấy Khương Vũ ở hàng ghế sau thế mà cũng giơ tay, có chút kinh ngạc hỏi: "Bạn Khương Vũ, em cũng muốn báo danh sao?"
Cả lớp sôi nổi quay đầu lại, thấy Khương Vũ giơ cao tay ----
"Thưa cô, em cũng muốn báo danh."
Trải qua mấy lần vấp ngã trước đó, Khương Vũ biết đây là cơ hội duy nhất nàng có thể gặp Tạ Uyên, hơn nữa còn nói chuyện được với ông ấy, cần thiết phải nắm chắc.
Chủ nhiệm lớp nói: "Nếu cả Khương Vũ và Đào An Hinh đều báo danh, vậy các em cạnh tranh công bằng đi. Cho các em hai ngày thời gian học thuộc lòng lời giới thiệu các khu triển lãm lớn của quán khoa học kỹ thuật, chiều thứ sáu lên đài diễn thuyết, do các bạn học bỏ phiếu quyết định người được chọn cuối cùng."
Thấy Khương Vũ muốn cạnh tranh với Đào An Hinh, trong phòng học lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Vụ này hay rồi đây, ai chẳng biết Khương Vũ và Đào An Hinh có ngoại hình tương tự, vì duyên cớ của Hoắc Thành mà Khương Vũ trở thành thế thân của Đào An Hinh, thường được gọi là "Tiểu Đào An Hinh".
Hiện tại, thế thân thế mà muốn tranh giành cơ hội với chính chủ, cái này có kịch hay để xem rồi ----
"Khương Vũ hóng hớt cái gì thế? Cô ta không phải chưa bao giờ thích mấy hoạt động này sao."
"Sẽ không phải muốn nhân cơ hội ra oai phủ đầu với Đào An Hinh chứ."
"Hơn phân nửa là đúng rồi, muốn thể hiện một phen trước mặt Hoắc Thành đây mà."
"Cô ta sao có thể cạnh tranh lại Đào An Hinh! Chẳng qua ỷ vào mình giống Đào An Hinh, hàng giả mà thôi."
"Có một nói một, Khương Vũ vẫn rất có khí chất. Cá nhân tớ cảm thấy cô ấy có hương vị hơn Đào An Hinh."
Trong tiếng thì thầm to nhỏ của các bạn học, Đào An Hinh nhìn Khương Vũ một cái, ánh mắt rất tự tin.
Khương Vũ - kẻ đáng thương tự ti nhát gan như vậy, mặc kệ là phương diện học tập hay diễn thuyết xuất đầu lộ diện đều không bằng cô.
Chờ xem.
Cho dù cô ta có giống mình thì cũng vĩnh viễn không thành Đào An Hinh thứ hai được!
...
Buổi tối, Khương Vũ luyện múa xong, cầm bản thảo ngồi trên bậc thang thật dài dưới lầu cơ sở huấn luyện lẩm nhẩm học thuộc.
Bản thảo chi chít ba trang lớn, đề cập đến rất nhiều kiến thức chuyên ngành về khoa học kỹ thuật, muốn học thuộc lòng toàn bộ thật sự là quá khó khăn.
Dưới ánh trăng, thiếu niên mảnh khảnh dọc theo bậc thang dài đi về phía nàng.
Hắn mặc một chiếc áo hoodie thể thao màu đen, chân rất dài. Dưới ánh trăng sáng tỏ, thân ảnh hắn tiêu điều, làn da càng thêm trắng.
Ở một mức độ nào đó, dáng người và nhan sắc của Cừu Lệ thật sự không chê vào đâu được, các phương diện đều mọc đúng trên trục thẩm mỹ của Khương Vũ.
Đáng tiếc là một "bạn trai hờ".
Nếu bọn họ ở trong tình huống bình thường, yêu đương bình thường giống như tất cả các cặp đôi trẻ tuổi thời thanh xuân.
Khương Vũ đại khái...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=15]

sẽ vô cùng ưng ý hắn.
"Cậu tới làm gì?"
"Đón cô." Cừu Lệ mặt vô biểu tình ngồi xuống bên cạnh nàng, hình như có chút bất mãn, oán giận: "Ngày nào cũng muộn như vậy."
Khương Vũ bĩu môi, không hề tự mình đa tình.
Hắn tới đón nàng chẳng qua chỉ vì cọ một bữa ăn khuya thôi, lại không phải thật sự lo lắng cho sự an toàn của nàng.
Khương Vũ thu lại bản giới thiệu, đứng dậy hỏi: "Hôm nay bạn trai muốn ăn gì?"
"Hôm nay không ăn."
"Hiếm thấy nha."
Khương Vũ ngồi lại bên cạnh hắn: "Bạn trai tới tìm tôi thế mà không phải vì ăn cơm."
Cừu Lệ hỏi lại: "Chẳng lẽ ở bên nhau chỉ là vì ăn cơm?"
"Bằng không còn có cái gì?"
Khương miệng Cừu Lệ nhếch lên: "Tất cả... tôi đều phải thử một lần."
Tất cả những cảm giác hắn chưa từng cảm nhận, những khát vọng đêm dài trằn trọc khó ngủ lại không thể lĩnh hội... hắn đều phải thực hiện trên người cô gái này.
Khương Vũ nghe hắn nói vậy cảm thấy có chút không ổn, lập tức nói: "Tôi nói trước nhé, có một số việc... tôi sẽ không đồng ý."
Cừu Lệ nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp hơi hơi nhếch lên: "Việc gì?"
"Cậu biết mà, cần gì phải hỏi..."
Hắn tựa hồ cảm thấy có chút thú vị, chậm rãi ghé sát vào nàng. Mắt thấy môi hai người sắp chạm vào nhau, Khương Vũ theo bản năng ngả đầu ra sau, lại bị bàn tay hắn giữ lấy gáy.
"Không phải... thích tôi sao?"
Giọng nói hắn mang theo vài phần dụ hoặc nguy hiểm: "Thích, không muốn tôi sao?"
Trái tim Khương Vũ "thình thịch" nhảy lên, gò má ửng hồng.
"Là... thích a, nhưng còn chưa tới mức độ đó."
"Tôi không miễn cưỡng."
Cừu Lệ cười nhạt, buông nàng ra, thu lại ánh mắt, cúi người buộc lại dây giày cho mình: "Tôi có thể chờ Tỷ tỷ lớn lên."
Trái tim Khương Vũ phập phồng như sắp nhảy ra ngoài.
Cái đề tài kích thích gì thế này!
Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi: "Cừu Lệ, cậu sẽ không thật sự yêu tôi đấy chứ."
Cừu Lệ liếc mắt nhìn nàng bằng đôi mắt hẹp dài: "Chẳng lẽ cô không yêu tôi?"
Khương Vũ: "..."
"Yêu, tôi yêu cậu muốn chết."
Cừu Lệ đương nhiên nói: "Vậy được rồi, nếu chúng ta yêu nhau như vậy, có một số việc là nước chảy thành sông."
"Vậy cậu cứ chờ đi!"
"Tôi chờ."
Khương Vũ bĩu môi, lấy bản thảo ra tiếp tục lẩm nhẩm.
Cừu Lệ nhìn bộ dáng nghiêm túc của nàng, đây là lần đầu tiên thấy nàng dụng công như vậy ở việc khác ngoài múa ba lê.
"Muốn có được cơ hội này như vậy sao?"
"Đương nhiên rồi, ông ấy chính là Tạ Uyên."
"Tạ Uyên thì làm sao."
Cừu Lệ hơi có chút bất mãn: "Cô rất muốn quen biết ông ta?"
"Đúng vậy, cho nên cậu sẽ không ghen tị chứ?"
"Hừ."
Cừu Lệ tuy rằng bày ra biểu tình khinh thường nhưng rõ ràng là không vui.
Khương Vũ thấy hắn biệt nữu như vậy cảm thấy có chút đáng yêu, nhịn không được duỗi tay xoa xoa đầu hắn, giải thích: "Chỉ là không muốn Đào An Hinh thắng mà thôi, không muốn cứ sống mãi dưới cái bóng của cô ta."
"Nhàm chán."
Cừu Lệ nghiêng đầu né tránh tay nàng: "Không thể hiểu nổi sự cạnh tranh vô vị của con gái các cô."
"Vậy cậu cứ coi như tôi nhàm chán đi."
Cừu Lệ xem nàng học thuộc lòng hết lần này đến lần khác, kết quả vẫn lắp bắp. Hắn cầm lấy bản thảo nhìn một lần, nói: "Chỉ thế này mà học lâu như vậy?"
"Gớm, cậu học thuộc một cái cho tôi xem nào."
Hắn nhìn lướt qua bản thảo, sau đó khép lại ----
"Quán khoa học kỹ thuật Duật Hi là quán khoa học kỹ thuật đầu tiên của trường trung học Duật Hi, công trình giai đoạn một sắp khánh thành, là cơ sở hạ tầng mang tính thực nghiệm để nhà trường thực thi chiến lược khoa giáo hưng quốc, nhằm nâng cao tố chất khoa học của toàn thể học sinh..."
Đoạn đầu tiên của bản giới thiệu, hắn đọc làu làu không sai một chữ!
Khương Vũ trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, cả người đều không ổn.
Ghen tị, quá ghen tị.
Cái đầu óc này... làm gì không tốt, cứ phải đi phạm tội.
Không có so sánh thì không có đau thương, Khương Vũ nhụt chí nói: "Vừa rồi Trần Vi nói với tôi, Đào An Hinh còn chuẩn bị cả bản tiếng Anh nữa."
Nói rồi nàng từ trong túi lấy ra một tờ bản thảo đã dịch sang tiếng Anh, bên trên có không ít ký hiệu sửa chữa: "Cậu có bản lĩnh thì học thuộc cả bản này đi."
Cừu Lệ nhìn bản giới thiệu tiếng Anh, trầm ngâm một lát, nói: "Kiến nghị cô không cần mù quáng chạy theo phong trào, mà hãy học thuộc lòng những phần nên tìm hiểu."
Nói xong, hắn từ trong cặp lấy ra một cuốn sổ tay đưa cho Khương Vũ: "Đây là giới thiệu toàn bộ hiện vật trưng bày trong quán khoa học kỹ thuật, tôi chép lại cho cô. So với học thuộc mấy cái tiếng Anh hoa hòe loè loẹt, không bằng học thuộc cái này để phòng ngừa đối phương đưa ra câu hỏi hóc búa."
Khương Vũ nhận lấy sổ tay của hắn nhìn xem.
Ghi chép vô cùng tỉ mỉ, những hiện vật như Sinh mệnh xoắn ốc, Tường vận động phân tử... đều được ghi chép cụ thể về ngoại hình và công năng.
Không hổ là ghi chép của học bá chỉ số thông minh cao a!
Tuy rằng không biết có dùng được hay không, Khương Vũ vẫn rất cảm kích nói với hắn: "Cảm ơn cậu."
Cừu Lệ cũng không hài lòng: "Loại cảm ơn này nói cũng như không, tôi muốn sự báo đáp thực chất."
"Báo đáp thực chất gì cơ?"
"Ví dụ như cái này..."
Thiếu niên nhếch khóe môi, chậm rãi ghé sát vào nàng, mắt thấy sắp chạm vào môi nàng.
Trong lòng Khương Vũ giật mình, đầu vội vàng ngửa ra sau: "Vậy tôi nhảy cho cậu xem một đoạn ba lê nhé!"
Nói xong, nàng như chạy nạn cởi giày ra, vội vàng đi xuống bậc thang.
Cừu Lệ rơi vào khoảng không, chưa đã thèm khơi mào cằm: "Cô thích nhảy múa như vậy sao?"
"Còn phải nói."
Nói rồi Khương Vũ nhón mũi chân, hừ ca, thực hiện một đoạn vũ đạo " Bốn chú thiên nga nhỏ ".
Cừu Lệ nhìn mũi chân trắng nõn như hạo nguyệt của nàng, giống như chú thiên nga nhỏ nghịch nước bên hồ lên bờ, linh động và hoạt bát.
Sau khi nàng làm hắn cảm nhận được thực vị, giờ khắc này, lần đầu tiên trong đời Cừu Lệ cảm nhận được ----
Cái Đẹp.
Khương Vũ dưới ánh trăng, đẹp không giống nhân gian.
Không gì sánh được.
...
Tuy rằng rất khó nhưng Khương Vũ vẫn cắn răng, dành một tuần thời gian để học thuộc lòng mấy ngàn chữ bản thảo diễn thuyết.
Mặc kệ thế nào, nàng đều cần thiết gặp được Tạ Uyên, hoàn thành nhiệm vụ ủy thác, lấy được mười lăm vạn tiền thù lao.
Tiết hoạt động chiều thứ sáu, Khương Vũ và Đào An Hinh thay phiên lên đài diễn thuyết.
Khương Vũ không sót một chữ giới thiệu lại tình hình quán khoa học kỹ thuật một lần.
Câu chữ rõ ràng, thần thái tự nhiên, mặc kệ giáo viên hỏi vấn đề gì nàng đều có thể trả lời trôi chảy.
Các bạn học trong lớp kinh ngạc nhìn nàng, không nghĩ tới nàng thế mà có thể học thuộc lòng nhiều nội dung như vậy, xem ra là đã hạ công phu.
Khương Vũ xuống đài, Đào An Hinh tự tin bước lên bục giảng. Trước khi mở miệng liền giới thiệu sơ qua tình hình quán khoa học kỹ thuật, tiếp theo là màn năng lượng cao.
Cô khiêu khích nhìn Khương Vũ một cái, sau đó buột miệng thốt ra bài giới thiệu bằng tiếng Anh lưu loát.
Cả lớp hoàn toàn bị cô trấn trụ.
Không nghĩ tới ngoài chuẩn bị giới thiệu tiếng Trung, cô còn chuẩn bị cả tiếng Anh!
Quá mạnh rồi!
Chủ nhiệm lớp lại đưa ra mấy câu hỏi dễ bị hỏi, Đào An Hinh nói với chủ nhiệm lớp: "Thưa cô, nội dung còn lại em vẫn chưa học thuộc xong, nhưng cuối tuần này em nhất định có thể hoàn thành, hơn nữa dùng song ngữ Trung - Anh để học thuộc lòng."
Chủ nhiệm lớp hài lòng gật đầu, các bạn học cũng dùng sức vỗ tay.
Không hề nghi ngờ, lần bỏ phiếu này của cả lớp, 90% bạn học đều bị màn học thuộc lòng song ngữ của Đào An Hinh thuyết phục, bỏ phiếu cho Đào An Hinh.
Chỉ có Trần Vi bỏ phiếu cho Khương Vũ.
Khương Vũ rất thất vọng. Nàng trước đó cũng chuẩn bị song ngữ, nhưng... cuối cùng vẫn quyết định nghe lời Cừu Lệ, học thuộc bản thảo tiếng Trung trước.
Hiển nhiên, thất bại.
Nhưng thua là thua, nàng chỉ có thể nghĩ cách khác.
...
Chiều thứ hai, cổng trường treo biểu ngữ ----
Nhiệt liệt chào mừng Tổng tài Tạ Uyên của công ty công nghệ Duyệt Phương đến chỉ đạo tham quan quán khoa học kỹ thuật của trường.
Trường học vẫn lên lớp bình thường, chỉ cố ý chọn lựa một bộ phận học sinh phẩm học kiêm ưu đứng ở cổng trường, xếp hàng chào đón Tạ Uyên.
Đào An Hinh là người dẫn đường giảng giải duy nhất cho Tạ Uyên, cô mặc chiếc váy xinh đẹp, trang điểm nhẹ, đứng cùng các lãnh đạo mặc âu phục giày da, mong chờ Tạ Uyên đến.
Khương Vũ tắc đứng trong đám học sinh, xa xa quan sát.
Vô luận thế nào, có thể nhìn thấy mặt ông ấy, biết ông ấy trông ra sao cũng không tồi.
Đào An Hinh thường thường nhìn về phía Khương Vũ trong đám người, đáy mắt tràn ra nụ cười đắc ý.
Giả chính là giả, cho rằng giống cô liền mưu toan thay thế cô, thật là người si nói mộng.
Rất nhanh, một chiếc xe Bentley màu đen dừng ở cổng trường. Tạ Uyên mặc âu phục đen ung dung bước xuống xe.
Tạ Uyên đã qua tuổi bất hoặc lại vẫn phong thần tuấn lãng, khí chất thành thục, ngũ quan ngạnh lãng sắc bén, cho người ta cảm giác quả lãnh khó xâm phạm.
Nghe nói ông đã đến tuổi trung niên nhưng vẫn độc thân.
Nghe nói ông từng mất đi chí ái, từ đó về sau trừ khước vu sơn bất thị vân.
Nghe nói ông ít nói, hỉ nộ vô thường, còn từng ngồi tù.
...
Lời đồn về ông thật sự quá nhiều.
Có thể từ một tên tiểu tử nghèo rớt mồng tơi sa sút, ngắn ngủn 20 năm nhảy lên trở thành tân quý chói mắt nhất giới kinh doanh Bắc Thành.
Ông đã sống thành truyền kỳ.
Đào An Hinh đi đến trước mặt Tạ Uyên, mở miệng chính là một tràng tự giới thiệu bằng tiếng Anh, mặt mày hớn hở, khoe khoang khẩu ngữ tiếng Anh lưu loát của mình.
Các lãnh đạo nhà trường nhìn nhau, hài lòng gật đầu.
Các bạn học cũng dùng ánh mắt hâm mộ và tán thưởng nhìn Đào An Hinh.
Không hổ là Đào An Hinh luôn đi đầu, quá lợi hại!
Đào An Hinh nói xong đoạn báo cáo tiếng Anh thứ nhất, chờ mong nhìn Tạ Uyên, chờ đợi sự tán thưởng của ông.
Lại không ngờ Tạ Uyên nhìn cũng không nhìn cô, quay đầu lại nói với lãnh đạo: "Có thể đổi một người biết nói tiếng Trung Quốc không?"
Lời vừa nói ra, Đào An Hinh sững sờ tại chỗ.
Lãnh đạo nhà trường cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện này, bọn họ nhìn nhau, nói: "Tạ tổng, Đào An Hinh là học sinh ưu tú nhất trường chúng tôi, ngài nếu không thích nghe tiếng Anh, chúng tôi bảo em ấy dùng tiếng Trung giới thiệu cho ngài."
Tạ Uyên đương nhiên cũng sẽ không chấp nhặt với một học sinh trung học, vì thế hỏi Đào An Hinh: "Tôi nghe nói Tường vận động phân tử của quán khoa học kỹ thuật các vị là điểm xem lớn nhất, mời em giới thiệu cho tôi một chút."
Đào An Hinh sững sờ tại chỗ.
Hai ngày nay cô mải mê chuẩn bị giới thiệu tiếng Anh về các khu vực, còn về các hiện vật cụ thể trong quán, cô còn chưa kịp học thuộc.
Vốn tưởng rằng Tạ Uyên chỉ đi theo quy trình xem qua loa, không ngờ ông ấy vừa mở miệng liền hỏi vấn đề chuyên môn chi tiết như vậy.
Mặt Đào An Hinh đỏ bừng, một chữ cũng không nói nên lời, cắn chặt môi, sắp khóc đến nơi.
Tạ Uyên nhìn lãnh đạo nhà trường: "Nếu đây là học sinh ưu tú nhất của quý trường, như vậy tôi phải suy xét lại việc đầu tư."
Lãnh đạo nhà trường cũng vô cùng xấu hổ, vội vàng ra hiệu bằng mắt cho chủ nhiệm lớp Đào An Hinh ----
"Không phải còn có người dự bị sao."
Chủ nhiệm lớp phất tay bảo Đào An Hinh rời đi, sau đó tìm được Khương Vũ trong đám người.
"Khương Vũ, em thay thế Đào An Hinh!"
"Em?"
Khương Vũ không ngờ sẽ xuất hiện biến cố như vậy, chỉ chỉ chính mình: "Cô chắc chứ?"
"Em không phải đã học thuộc lòng bản thảo rồi sao, em đi làm hướng dẫn viên cho Tạ tổng."
Khương Vũ trong tình huống không hề chuẩn bị bị đẩy đến trước mặt Tạ Uyên, khẩn trương nói: "Tạ, Tạ tiên sinh, chào ngài, cháu tên là Khương Vũ, tiếp theo sẽ do cháu đưa ngài tham quan quán khoa học kỹ thuật của trường."
"Tường vận động phân tử, cháu giới thiệu một chút đi." Tạ Uyên không nhìn nàng, thần sắc có chút không kiên nhẫn.
Khương Vũ trước đó đã rất quen thuộc với các thiết bị trong quán, hơn nữa Cừu Lệ lại làm cho nàng ghi chép vô cùng chi tiết.
Bởi vậy, vấn đề của Tạ Uyên nàng trả lời ngay tức khắc ----
"Tường vận động phân tử nằm ở khu Đông tầng hai phòng triển lãm, được tạo thành từ sự vận động, va chạm của nhiều mô hình phân tử hình cầu, chủ yếu nhằm hiện ra quá trình vận động tự do và va chạm giữa các phân tử."
Các lãnh đạo nhà trường thở phào nhẹ nhõm.
Thần sắc lãnh ngạnh của Tạ Uyên rốt cuộc hòa hoãn xuống, tựa hồ còn tương đối hài lòng, không chút để ý quét mắt nhìn nàng một cái.
Sau đó, ánh mắt ông liền tựa như keo dính chặt lên người nàng.
Dáng vẻ cô bé này giống hệt người yêu thời niên thiếu của ông!
Ông suýt chút nữa tưởng mình xuyên không, người yêu từng yêu sâu đậm lại trở về rồi...
Lãnh đạo nhà trường gọi Tạ Uyên đang thất thố vài tiếng mới làm ông hồi thần.
Tạ Uyên sửa sang lại tâm tình phức tạp, hỏi: "Cháu tên là Khương Vũ?"
"Vâng."
"Vậy mời cháu... giới thiệu thật tốt cho tôi."

Bình Luận

0 Thảo luận