Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 303  ·  1.7%
Xuyên Về Năm 90, Trở Thành Vợ Của Đại Lão
Chương 5
09/08/2026 22:40· 1,359 từ

Bà ta sợ cô đang thầm nhịn nhục, chờ cơ mách lẻo với Mạnh thế là bà ta định ra tay trước.

Lý Mai vừa khóc vừa lén liếc nhìn phản ứng Mạnh Nhược. Nếu là đây, mỗi lần bà "tố cáo" trước như Mạnh Nhược nhất định kích động giải thích với Mạnh

Sẽ nói rằng Lý Mai ý đồ xấu, gả cô gã cháu họ lêu kia, vân vân...

Chỉ cần cô mở miệng vậy, thì cứ chờ bị Quân mắng đi. Lý đắc ý nghĩ thầm lòng.

Mạnh Quân là người thế Lý Mai còn không rõ Ông ta chỉ mềm rắn buông. Đây cũng lý do tại sao ta luôn thiên vị ta... bởi vì bà ta biết tỏ ra đáng thương, biết cách trì hình tượng "mẹ hiền" trước ông ta. Vì vậy, dù ta có sai cũng sẽ trở đúng.

Nhìn thấy Mạnh Nhược vừa vào nhà, Mạnh Quân lập cau mày, nghiêm giọng vấn:

"Mạnh Nhược, con làm sao Lớn thế này rồi mà không biết nghe lời? Nghiệp còn hiểu chuyện con!"

Kế Nghiệp chính là em cùng cha khác mẹ của tên đầy đủ là Kế Nghiệp, do chính cha cô đặt.

"Còn mẹ kế của con bao năm nay đối xử con như con ruột, lòng một dạ lo con, vậy mà con như con sói nhỏ ơn, nuôi mãi không thân!"

Lý Mai gả vào nhà Mạnh khi cô đã học ba, lúc đó cô lớn rồi, nên vẫn gọi bà ta là Lý", chưa từng đổi xưng hô.

Nhìn hai người trước mặt... kẻ đắc ý, một kẻ dữ... Mạnh Nhược bĩu rồi bắt đầu diễn

"Ba, con xin lỗi, hiểu lầm dì Lý, là không biết điều, phụ dì ấy đã sắp cho con một cuộc nhân tốt đẹp."

Cô cúi đầu, tỏ vẻ lỗi.

Lý Mai và Mạnh Quân sững sờ.

Mạnh Quân: [Hôm nay con này nhận sai nhanh vậy? mình không còn gì mắng nữa.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-ve-nam-90-tro-thanh-vo-cua-ai-lao&chuong=5]

Lý Mai: [Con nhóc này tính rồi? Không cuống lên thích nữa? Hay là đã đồng ý cưới họ của mình rồi?]

Mạnh Nhược vừa làm bộ nước mắt, vừa tiếp tục

"Giống như ba vừa nói, Lý đối xử với con tốt, vậy chắc chắn mà dì ấy chọn con cũng là người Dù cháu họ của có ăn không ngồi rồi, ba tuổi vẫn không có công việc định, dù anh ta từng bị vào tù vì gây sự nhau, nhưng chắc chắn anh ta có ưu điểm riêng, chẳng hạn anh ta có gương mặt tàn nhang, lại lùn béo."

Mạnh Quân: "..."

Lý Mai: "..."

Nhân lúc hai người còn sốc chưa kịp phản ứng, Nhược tiếp tục nói:

"Dì Lý nói, chuyện hôn đều do cha mẹ sắp con có đồng ý không cũng phải cưới. con nghĩ, dù sao là chuyện trọng đại, đợi ba về để ba làm gia đình quyết định. Nhưng lại nói, trong nhà này quyết định mọi thứ, không ba bận tâm."

Nghe đến đây, sắc mặt Quân lập tức sa sầm: lời đó là bà

Những lời này đúng ta từng nói, nhưng sao miệng Mạnh Nhược lại ra như thế này? như thể bà ta coi Mạnh Quân ra vậy!

Lúc đó, bà ta nói lời này chỉ để thị ép cô phải đồng hôn sự, hoàn toàn có ý muốn làm cái nhà này.

"Ông Mạnh à, ông nghe giải thích..." Lý Mai xấu vội vàng kéo tay Mạnh Quân.

Mạnh Quân vẫn giữ gương lạnh tanh, tiếp tục chất

"Cháu họ của bà mặt tàn nhang, vừa lùn vừa ba mươi tuổi không việc làm ổn định, từng ngồi tù?"

"Chuyện này..." Lý Mai lắp không thốt ra được câu

Toàn bộ đều là sự

Quan trọng nhất là, sao Nhược lại biết rõ hết chuyện thế này?

Mạnh Quân không phải kẻ nhìn bộ dạng ấp úng bà ta, ông ta đoán ra phần lớn việc.

"Không phải bà muốn giải sao?" Giọng Mạnh Quân lạnh đi, đột nhiên cao quát: "Giải thích đi!"

Lý Mai bị ông ta đến mức run lên. Bà biết lần này Mạnh thực sự tức giận.

Bà ta định giở lại cũ, giả vờ khóc lóc thương để khiến ông mềm lòng. Dù sao chiêu này trước giờ bao giờ thất bại. cần bà ta khóc, Mạnh Quân chắn sẽ mủi lòng.

Nhưng còn chưa kịp mở khóc, đã nghe thấy tiếng thút thít của Mạnh

"Hu hu hu..."

Cô vừa cúi đầu lau mắt, vừa làm bộ giúp Mai cầu xin:

"Ba, ba đừng trách nữa. Nếu trách thì hãy con đi. Đều do không tốt, khiến hai cãi nhau. Nếu con trước hai người sẽ con mà tranh cãi, thì con đồng ý cuộc hôn nhân này đầu rồi..."

Lý Mai tròn mắt nhìn [Hôm nay con nhóc này miệng lưỡi lanh lợi Trước giờ nó không là đứa nói năng về sao?]

Mạnh Quân thì lại nhìn đầy xót xa.

"Bà xem Tiểu Nhược hiểu biết bao, rồi nhìn lại đi, có dáng vẻ của một bậc trưởng không? Còn muốn gả gái tôi cho một vô dụng như thế, bà coi chết rồi à?"

Mạnh Quân không chút nể quát thẳng vào mặt Lý

Nhìn thấy ông ta trở nhanh như chớp, Mạnh Nhược bừng tỉnh.

Ồ, thì ra cha bị chiêu này tác động vậy à? Bảo sao năm qua Lý Mai thể nắm ông ta lòng bàn tay. Không chỉ là diễn trò trà xanh Cô cũng làm được.

"Ông Mạnh, tôi..." Lý Mai nói lại thôi, lắp bắp: cũng đâu biết nó là người như thế

"Bà không biết? Không biết gì?" Giọng Mạnh Quân càng hơn: "Bà không biết họ của bà từng tù, hay không biết vừa lùn, vừa béo, còn đầy tàn nhang?"

Lý Mai tự biết mình lý, lần này thực sự dám nói thêm một nào.

"Được rồi, chuyện này đến là dừng!" Mạnh Quân bực phất tay: "Nếu bà dám nhắc đến cháu của bà nữa, thì trách tôi trở mặt!"

Lý Mai tủi thân gật không nói gì.

Cứ thế là xong? Sắc Mạnh Nhược thoáng lạnh đi.

Lý Mai suýt nữa gả cho một kẻ tệ hại vậy, thế mà Mạnh chỉ gầm lên vài là chuyện này coi được bỏ qua?

Nói cho cùng, ông ta thiên vị Lý Mai. Ai bà ta sinh cho ta một cậu con quý báu chứ? Vì con trai này, ông có thể mắt nhắm mắt mở qua hết mọi chuyện.

Phản ứng hời hợt của Quân càng khiến cô quyết nhanh chóng rời khỏi nhà này.

Ở lại đây thêm ngày chỉ càng lãng phí cuộc cô ngày đó.

Cả căn nhà đang căng đột nhiên cánh cửa khép bị đẩy mở lần

"Mẹ, con sắp nóng chết đây, mau đưa tiền cho đi mua kem!"

Mạnh Kế Nghiệp còn chưa rõ bầu không khí trong đã lớn giọng hét với Lý Mai.

Nhìn thấy con trai trở mắt Lý Mai lập tức lên như thấy cứu

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận