Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 303  ·  4.3%
Xuyên Về Năm 90, Trở Thành Vợ Của Đại Lão
Chương 13: C13
12/08/2026 01:10· 1,342 từ

"Nhưng bác dâu anh với tôi khá nhiều."

Cô kể lại hết lời Lưu Tú Anh nói tối

Sau đó, cô tò hỏi:

"Mấy tin đồn về đều do bác dâu anh tung à?"

Dương Khánh nhìn cô, đầu.

"Bác ấy làm vậy cái gì? Bôi nhọ anh thì đình bác ấy cũng ảnh hưởng mà."

Thấy anh không trả cô lại hỏi tiếp:

"Anh với bác ấy thù oán gì sao?"

Thông thường, chuyện này về đời tư người khác, nên tò mò. Nhưng thực sự rất hiếu kỳ, nhịn được mà hỏi ra.

Chuyện này, Dương Khánh không định kể.

Nhưng anh nghĩ, nếu người đang tính đến chuyện kết thì không nên giấu

Vì vậy, anh hờ kể lại ân oán giữa mình bác dâu:

"Chuyện cũng không phức lắm. Hồi tôi học năm ba học, có một lần chơi với Dương Vũ Tường, ta cứ khăng khăng muốn trèo một cái cây đã bị ăn rỗng ruột. Kết cây gãy, anh ta ngã

"Khi rơi xuống, chân trúng một tảng đá sắc nhọn, gãy xương nghiêm trọng."

"Thời đó y học phát triển, cuối cùng anh ta tật."

"Vì lúc đó tôi người duy nhất có mặt, nên dâu đổ hết trách lên tôi."

"Sau khi bị tật, ta càng ngày càng chán nản, cảm với ánh mắt khác. Nếu có ai nhìn chằm vào cái chân của anh anh ta sẽ nổi cáu

"Vì thế, anh ta đánh nhau trong nhà máy, sau bị đuổi việc."

"Từ đó, anh ta ru rú ở nhà, ngày càng sút. Càng như vậy, dâu càng hận tôi."

Nghe xong, Mạnh Nhược

"Nếu hai người mâu sâu như vậy, sao anh không ra ngoài?"

"Bác dâu không ưa nhưng bác trai đối xử với rất tốt."

"Nếu tôi không có do chính đáng mà đột ngột đi, bác trai sẽ

Mạnh Nhược cau mày, nghĩ chắc bác trai đối xử anh thực sự rất

Người càng thiếu thốn cảm, càng để tâm đến cảm của những người thật đối tốt với mình.

Cô lại hỏi:

"Bác trai anh không giải à? Dù sao mọi người sống chung một nhà

Dương Khánh trả lời câu khiến cô bất ngờ:

"Lúc mới xảy ra bác trai đã hòa giải mấy bác dâu cũng nói cho qua rồi."

"Nhưng bác trai không bác ấy nói vậy chỉ để dành ông ấy thôi."

Mạnh Nhược cau mày, biết nói gì hơn.

"Em có nói với nhà chưa?" Dương Khánh hỏi.

Mạnh Nhược ngẩn ra, rằng anh đang hỏi về việc dâu tìm đến cô.

"Nếu tôi đã nói họ, thì hôn sự của chúng coi như xong rồi. còn tìm anh làm gì?"

Anh hơi sững lại, nói:

"Chuyện bác dâu tìm tôi sẽ nói với bác trai."

Mạnh Nhược đồng tình: tốt nhất anh cứ nói, tránh bác ấy lại giở

...

Sau khi chia tay Nhược, Dương Khánh trở về nhà trai.

"Sao về muộn thế? vẫn còn nóng trong nồi đấy."

Dương Hòa Bình ngồi ghế, vừa nghe đài vừa nói.

Dương Khánh đáp một đi vào bếp lấy cơm.

Vừa thấy Dương Khánh xuống ăn cơm, Dương Hòa Bình nhớ ra gì đó, lấy từ túi áo ra tờ giấy đỏ rồi đưa cho

"Đây là ngày lành bói vừa xem xong, mới đưa bác đây."

Trên giấy ghi rõ đính hôn và ngày đón dâu.

Dương Khánh gật đầu, "Vâng, bác cứ giữ giúp cháu

Nói xong, anh nhanh ăn hết cơm trong bát.

Khi đặt đũa xuống, thấy Lưu Tú Anh cũng đang ở phòng khách, bèn định nhân cơ hội này rõ mọi chuyện.

"Bác, chiều nay, cháu hẹn gặp Mạnh Nhược."

Dương Hòa Bình gật "Ừ, sao thế?"

"Cô ấy có nói về hôn sự của bọn cháu."

Ngồi bên cạnh, Lưu Anh lập tức dựng tai lên ngóng. Nghe đến đây, ta liền nghĩ: [Chắc chắn bé kia đã bị mình thuyết chuẩn bị hủy hôn rồi!]

Vừa nghĩ đến đó, ta đắc ý hẳn lên, không được châm chọc:

"Con bé đó tìm chắc là để hủy hôn chứ

Dương Hòa Bình nghe không nhịn được quát khẽ:

"Bà nói bậy bạ gì vậy?"

Dương Khánh bình thản tục:

"Mạnh Nhược nói rằng dâu đã đến tìm cô ấy."

"Bác ấy bảo cô nên tìm người khác để kết

Dương Hòa Bình nghe nhíu chặt mày thành hình chữ (川), quay sang hỏi Tú Anh:

"Có thật không?"

Lưu Tú Anh vẫn né tránh, thản nhiên thừa nhận:

"Phải, tôi có đi nó đấy, thì sao?"

Bà ta cất cao dáng vẻ còn có chút đắc

Lưu Tú Anh vốn hữu gương mặt thô kệch: lông rậm, mắt nhỏ, mũi môi dày. Thân hình thì lớn, thô ráp, giọng nói the lại thêm tính tình nóng

Dương Hòa Bình thì toàn trái ngược. Ông gầy gò, tương đương vợ nhưng nói lúc nào cũng nhẹ tính cách ôn hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-ve-nam-90-tro-thanh-vo-cua-ai-lao&chuong=13]

Giờ phút này, ông giận đến mức chỉ vào hỏi lớn:

"Bà phá hỏng hôn của Dương Khánh, bà được cái

"Tôi được cái gì?" ta trợn mắt, lớn tiếng đáp: nói cho ông biết, con trai tôi phải sống thân cả đời, thì Dương Khánh đừng hòng lấy được vợ!"

Dương Hòa Bình nhắm xoa trán: "Lại chuyện này nữa

Lưu Tú Anh nghiến trừng mắt nhìn Dương Khánh đầy hận:

"Con trai tôi bị mất việc, không lấy được vợ, cả đều tại nó! không phải nó, chân của Vũ Tường đã không bị què!"

"Nó khiến con trai khổ sở như vậy, tôi không mạng nó đã là từ lắm rồi! Tôi chỉ hoại danh tiếng của nó, phá vài mối hôn sự của coi như bồi thường con trai tôi!"

Nói xong, bà ta lạnh đầy thỏa mãn.

"Cái gì?"

Dương Hòa Bình vừa xong liền tức đến mức mặt bừng:

"Bà là người tung xấu về Dương Khánh?"

Lưu Tú Anh ngang thừa nhận:

"Đúng thế! Danh tiếng bị hủy hoại là do tôi! cuộc hôn nhân bị trước đây cũng là tôi

"Sao nào? Ông định gì tôi?"

"Dương Hòa Bình, ông còn là cha của Dương nữa không? Ông chỉ bênh vực Dương Khánh! Không tôi, ai sẽ đòi lại công cho con trai tôi?"

"Không có tôi, con tôi sẽ què oan uổng, còn Khánh chẳng phải trả gì hết!"

Giờ phút này, Lưu Anh không còn gì để che nữa, lời nói chẳng chút kiêng nể.

Dương Hòa Bình nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng lạ.

Cuối cùng, ông đã

Không trách được!

Dương Khánh điều kiện như vậy, cao ráo, đẹp trai, sinh viên đại học, công việc tốt.

Trước đây có không bà mối đến nhà nói chuyện nhân, nhưng chẳng có nào thành công.

Có lần, ông từng thăm các bà mối:

"Trước đây còn thương tốt lắm, sao đột nhiên lại chối?"

Các bà mối đều đầu bảo:

"Nhà gái chê cậu có tính cách xấu, sợ cậu ăn chơi trác táng."

Ông liền phủ nhận

"Làm gì có chuyện Dương Khánh là đứa trẻ ngoan, hiếu thảo với tôi bác dâu nó lắm. Mỗi đều đưa tiền lương cho bác nó mà!"

Nhưng các bà mối cười khẩy:

"Anh Dương, anh đừng dối nữa. Tôi nghe người ta cậu ta lười biếng, có lương tâm."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận