Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 303  ·  5%
Xuyên Về Năm 90, Trở Thành Vợ Của Đại Lão
Chương 15: C15
12/08/2026 01:30· 1,376 từ

Dương Khánh sờ tay vào cảm nhận độ dày của tiền, ít nhất cũng hơn bốn, năm ngàn. Bác trai sự muốn chi tiền lễ cho anh sao?

Anh khó xử nói: "Bác sao lại làm vậy?"

"Sáu ngàn tệ, để cháu chuyện cưới hỏi." Dương Hòa nói: "Tối nay chúng sẽ đến nhà họ Mạnh bàn sính lễ. Nếu không tiền, bác sẽ rút thêm."

"Không cần, không cần rút đâu." Dương Khánh vội nói: sổ tiết kiệm của còn hai ngàn, nếu thực sự đủ, cháu sẽ vay thêm từ đồng nghiệp."

Nói cho cùng, đây là hôn nhân của anh, ngay cha ruột cũng không tâm, sao có thể để bác phải bỏ tiền ra?

"Bác trai, coi như cháu tiền của bác, sau này lương cháu sẽ trả dần dần." Dương Khánh cảm kích

"Nói cái gì mà mượn trả? Số tiền này vốn của cháu." Dương Hòa nói: "Cháu ở nhà chúng ta năm năm rồi, tháng cũng đưa tiền cho bác cháu, từ một trăm lên hai Cộng lại, sớm đã sáu ngàn rồi."

"Trước đây bác đã nói, của cháu bác sẽ không chỉ là giúp cháu giùm thôi." Dương Hòa Bình chân nói: "Bây giờ cháu tiền, bác rút ra trả

"Bác trai..." Dương Khánh nghẹn không biết phải nói gì.

Trên đời này, những người lòng đối tốt với anh, sự quan tâm đến không nhiều. Bác trai Dương Hòa chính là một trong đó.

"Đừng nói những lời dư nữa, hãy sống tốt với gái đó. Hôm nay nhà họ Mạnh bàn chuyện sính cũng cố gắng đáp gia đình họ nhiều nhất thể." Dương Hòa Bình vừa nói vỗ nhẹ lên tay Khánh, giọng điệu đầy thâm tình.

"Nói cho cùng, nhà bác có lỗi với cháu. Nếu phải do bác gái gây rối, có lẽ cháu đã gia đình từ lâu, chí giờ con của cháu biết đi rồi." Dương Hòa Bình chua chát, như thể đầu đang tưởng tượng cảnh đứa của Dương Khánh tập bước đi.

Dương Khánh không nói gì nhưng trong lòng đã hạ tâm rằng nhất định trả lại số tiền này cho trai. Không chỉ vậy, còn muốn giúp bác trai cuộc sống tốt hơn.

Bỗng anh nghĩ ra điều đó, liền hỏi: "Vậy còn gái?"

Bác gái anh không biết nhiều, những việc gửi tiền rút tiền đều do trai lo liệu, nhưng sổ tiết thì lại do bà giữ. Lần này, bác trai tiền, chắc chắn là đã giấu gái.

Một khi bà ta phát tiền trong sổ đã mất, chắn sẽ không để cho bác trai.

"Chuyện này bác sẽ tự với bà ấy, cháu không lo."

Dương Hòa Bình suy nghĩ chút rồi dặn dò thêm: nay cháu cứ về thu dọn đồ đạc, rồi chuyển ngay trong buổi trưa. nói cho bác gái cháu cháu dọn đi đâu."

Nếu Lưu Tú Anh phát tiền trong sổ tiết kiệm hao hụt, kiểu gì sẽ tìm đến Dương Khánh gây Nhưng nếu anh đã đi, bà ta sẽ không tìm ở đâu.

Mọi việc vốn đã được Hòa Bình sắp xếp ổn nhưng ông không ngờ vừa về đến nhà vào buổi đã bắt gặp Lưu Anh đang lục tung khắp tìm sổ tiết kiệm.

Sáng nay, mí mắt Lưu Anh cứ giật liên tục, ta có linh cảm chuyện lớn xảy ra.

Vừa đạp máy may, bà vừa suy nghĩ. Rồi đột ta nhớ đến tiết kiệm!

Ngay khi tan làm vào trưa, bà ta vội vàng về nhà mà chẳng ăn uống gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-ve-nam-90-tro-thanh-vo-cua-ai-lao&chuong=15]

Vừa bước vào nhà, bà chạy ngay đến tủ quần nơi giấu sổ tiết

Không có!

Đang lục lọi quần áo, ta chợt nghe thấy tiếng chuyện bên ngoài.

Lưu Tú Anh đẩy cửa vừa vặn nhìn thấy Dương Bình và Dương Khánh đứng nói chuyện.

"Sổ tiết kiệm đâu?" Lưu Anh gằn giọng.

Dương Hòa Bình biết không tránh khỏi chuyện này nữa, lấy sổ tiết kiệm túi ra, đưa cho bà ta.

Lưu Tú Anh vội mở bàn tay run lên: "Tiền sổ đâu rồi?"

"Tôi đã rút đưa cho Khánh. Nó cần tiền sính đón dâu, tổ chức cưới."

Dương Hòa Bình nói, giọng rắn.

"Sáu ngàn tệ? Nó cưới mà cần tận sáu ngàn sao?"

"Số tiền này vốn cũng của Tiểu Khánh. Bao năm tháng nào nó cũng tiền cho nhà này, ít thì nhiều thì hai trăm. ra cũng được sáu, bảy rồi." Dương Hòa Bình nghênh mặt "Nó chỉ lấy lại của mình, bà có ý kiến

"Đó là tiền nó phải Nó ăn ở nhà chúng chẳng lẽ lại muốn không, ăn bám à?" Lưu Tú cầm sổ tiết kiệm, tức tối, tay run lên giận.

"Bà còn có chút tự nào không? Tôi thấy hổ thay cho bà!" Nói Dương Hòa Bình kéo Dương Khánh phòng.

Không làm gì được chồng, Tú Anh ngồi bệt xuống bắt đầu khóc lóc: tiền đó là tôi để dành của hồi môn cho Tường! Ông thật là tàn đem tiền cho một người ngoài! cuộc ai mới là ruột của ông?"

Nhà họ Dương chỉ có phòng ngủ và một phòng Sau khi Dương Khánh nghiệp đại học, Dương Hòa Bình một chiếc giường nhỏ phòng của con trai mình, hai người ngủ chung một phòng.

Nhìn thấy Dương Khánh thu đồ đạc, Dương Vũ Tường hỏi: "Tiểu Khánh, cậu chuyển đi à?"

Dương Vũ Tường lớn hơn Khánh ba tuổi, từ nhỏ người đã chơi chung nhau.

"Ừ, em đã tìm được bên ngoài rồi." Dương Khánh

Dương Vũ Tường gật đầu: ra ngoài cũng tốt, khỏi chen chúc với cậu

Dương Hòa Bình cau mày: nói thế là có ý

Dương Vũ Tường bực bội đầu, không buồn đáp lại cha.

Anh ta bước ra ngoài, thấy mẹ mình vẫn đang khóc lóc trên sàn

"Mẹ, đừng khóc nữa, chẳng để ý đâu." Giọng điệu Dương Vũ Tường đầy bất lực.

Thấy con trai bước ra, Tú Anh vội vàng đứng phủi bụi trên người lau nước mắt.

"Con trai, số tiền mẹ dụm cho con lấy vợ bị cha con lấy rồi, đưa hết cho Dương Khánh!" ta đỏ hoe mắt, nghẹn ngào.

Dương Vũ Tường tỏ vẻ mấy bận tâm: "Cha vừa rồi, đó vốn dĩ tiền của Tiểu Khánh. Bị rút cũng có gì to đâu."

"Vả lại, mẹ có dành tiền cho con cũng Nói cứ như thể gái nào chịu gả cho vậy." Anh ta cười giọng nói đầy bi quan.

...

Buổi trưa hôm đó, Mạnh từ nhà hàng về nhà cơm.

Trong lúc ăn, Lý Mai nhiên nhắc đến chuyện sính của Mạnh Nhược.

"Ông Mạnh, trước khi định bên nhà họ Dương sẽ đến bàn bạc lễ không?" Lý Mai cố tình một cách thản nhiên.

Mạnh Quân gật đầu.

"Ông Mạnh, sính lễ của Nhược, ông nhất định phải nhiều một chút."

"Nuôi con gái lớn thế đã tốn không ít tiền, nói đến chuyện ông cho nó học đại học nữa." Mai dặn dò.

Ở Phong Châu, một số gia đình sẽ hoàn lại phần sính lễ cho gái đã gả đi, nhưng phần đều mặc định giữ sính lễ cho nhà mẹ

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận