Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên thành thế thân, tôi livestream bán trà sữa.

Chương 8: tương ớt, gà kho, rau muống xào tỏi

Ngày cập nhật : 2026-01-14 14:24:46
Chương 8: tương ớt, gà kho, rau muống xào tỏi
Ngày viết bản thảo: 10/11/2025
Ngày gõ: 25/12/2025
Ngày đăng: 14/1/2025
Số chữ: 4293

Trần Phong mở bản đồ lên xem vị trí hiện tại, xác định đường mà cô gái kia chỉ không có gì nguy hiểm mới lên shoppe mua đồ.

Đi khám phá dù gì cũng cần thứ đựng đồ, mấy vật dụng đề phòng trường hợp bất trách.

Trần Phong tham khảo vài món rồi chọn gùi, vật dụng này với thời hiện đại thì là cũ rồi, rạo ra từ khoảng 1500 - 500 trước công nguyên gì đó rồi. Nói thật nằm ở hiện tại mà còn có thể khôi phục được mấy cái này thì cũng tài, vậy mà đồ ăn thì không sáng tạo ra được.

Cậu còn chọn mấy món đồ phòng thủ cơ bản, cậu chọn một cái máy nhìn như đồng hồ, chỉ cần đeo lên tay rồi nhắm mục tiêu mà bắn ra một cái lưới.

Xong việc Trần Phong mới bật livestream lên: “Chào mọi người, bây giờ là 15 giờ 45 phút. Tôi chuẩn bị đi khám phá xung quanh xem có gì chơi không?”

[L1: Uầy, bé yêu ngủ dậy rồi à?
L2: Thằng nhóc này chăm ghê, cứ mấy tiếng lại livestream một lần.
L3: Cũng chả mấy người live khám phá như này.
L4: Đúng rồi, tinh cầu D-38 khổ lắm. Ngoài những người lính thì chỉ có mấy kẻ nghèo khổ mới đến đây sống thôi.
…]

Trần Phong bắt đầu đi bộ vô rừng, càng đi đường càng gồ ghề. Cậu phải dừng lại mua thêm đôi bốt, tránh gây vết thương ở chân rồi mới đi tiếp.

Trần Phong đi sâu vào trong, cây cối ngày càng rậm rạp. Tài nguyên trong rừng, cách xa với khu con người sống phong phú hơn nhiều.

Cậu chú ý thấy dưới gốc cây có vài chấm nhỏ, ngồi xuống quan sát: “Là nấm hả?”

Dưới gốc cây là mấy cây nấm nhỏ sẫm màu, màu sắc đơn điệu, loại nấm này không có độc.

Mọi người trong livestream thấy thì khuyên:

[L95: Má, bé ơi đừng lấy cái này.
L96: Cái này có độc đó.
L97: Ăn cũng được nhưng mà có độc nhẹ, ăn nhiều sẽ bị ảo giác, trúng loại độc nặng thì cũng thừa sống thiếu chết.
…]

Trần Phong đọc bình luận thì bảo: “Nấm tuy độc thì có độc đó nhưng mà tùy loại mọi người ạ, cái có cái không. Đa số những loại nấm màu như này, không sặc sỡ, đơn sắc thường không có độc. Còn những loại nấm có độc màu sẽ khá sặc sỡ như đỏ, vàng, tím,… cứ trông có vẻ đẹp thì tốt nhất không nên ăn. Đa số là vậy thôi, vẫn có một số loại nấm đơn sắc mà có độc, đẹp mà không độc nha mọi người.”

Nấm ở đây sinh trưởng khá tốt, dưới gốc cây có khá nhiều. Cậu hái gần hết rồi mới dừng lại đi tiếp.

Trần Phong đi xem một đoạn thấy có mấy chấm đỏ, ngồi xuống nhìn, là ớt đỏ. Cậu quan sát một chốc mới hái một đống ớt bỏ vào gùi, nói với mọi người: “Cái này cũng giống với ớt xanh mà màu đỏ thì cay hơn xíu. Lấy về một ít làm nước sốt của quán cũng ngon lắm á.”

[L124: Nước sốt gì vậy ta, bỏ đống này vô hả?
L125: Tui không thích đâu, ăn không ngon gì hết.
L126: Đúng rồi, không ngon gì hết.
…]

Trần Phong lờ mấy bình luận đi rồi nhìn xung quanh xem còn gì không, bỗng cậu nghe thấy tiếng róc rách, cậu lần theo tiếng mà lại gần.

Đi được một khoảng thì thấy dòng suối, hai bên bờ là sỏi đá. Nhìn chung cũng khá thơ mộng, mọi người trong phòng livestream cảm thán không thôi.

Trần Phong thấy khung cảnh đẹp như vậy, chụp rồi in ra dán lên tường quán decor cũng đẹp.

Nên cậu lại bật shoppe lên, chọn một cái máy ảnh có nhiều chức năng, chủ yếu là hình từ máy này ra sẽ giống y chang với hình ảnh mà con mắt thu được.

Hàng tới tay, cậu hí hoáy tìm cách xài rồi chụp hai ba bức hình phong cảnh, đeo cái máy lên cổ, tránh đụng phải Bông Tuyết rồi mới đi tiếp.

Trần Phong đến gần bờ suối, ngồi xuống, táp nước vào mặt: “Nước mát lắm nhe mọi người, không biết có cá không nữa.”

[L156: Cá là gì vậy?
L157: Là một động vật của trái đất cũ.
L158: Tui học khảo cổ cũng biết nè mà cá nó tuyệt chủng lâu rồi, làm gì có ở đây.
…]

Cậu đọc lướt bình luận rồi sắn ống quần lên, lội qua suối, nước suối trong lành tiếp xúc với chân mát mẻ dễ chịu.

Trần Phong nghịch nước một lúc mới đi sang đoạn bên kia bờ, phía xa xa có một cái bóng cam sẫm đang di chuyển.

Ủa, nhìn không nhầm thì đó chắc là gà thì phải. Cậu chạy bước nhỏ tới, đi nhẹ tránh gây ra tiếng động khiến con vật sợ hãi.

Cuối xuống nhấc nó lên, là một bé gà con, nó ở đây thì chắc gần đây cũng có đàn gà nhỉ?

“Gà con nè mọi người, đáng yêu ghê.”

[L200: Ỏ dễ thương thế.
L201: Con này ăn được không?
L202: Trời ơi, đây là gà con đó, ăn cái gì mà ăn.
…]

Cậu đi quanh quanh, quả thật có nguyên một gia đình gà, vậy là mua cái đồng hồ kia có tác dụng rồi.

Trần Phong lùa đám gà vào một chỗ rồi dùng màng lưới tóm gọn cả đám, bao gồm hai con gà trống, bốn con gà mái cùng một đàn gà con.

Đám này nhìn cưng hết nấc.

Cậu trói chân gà mái với gà tróng rồi nhét hết vào gùi, đi tìm nguyên liệu khác.

Tổng kết buổi hôm nay tìm được hành tím, sả, cà chua. Đống này vừa hay có thể làm tương ớt nhưng thiếu giấm mất rồi, không biết người ta đã tìm ra nguyên liệu này chưa.

Hôm nay đi khám phá vậy thôi, Trần Phong mang đống đồ này đi về nhà. Vừa đi vừa nói chuyện với mọi người:

“Tiếp theo tôi định về sớm xây chuồng gà rồi làm sốt tương ớt, nghĩ mà thèm dù sao giờ còn khá sớm.”

[L422: Nước sốt gì vậy?
L423: Hóng ghê, không biết vị ra sao?
…]

“Hừm, vị nó kiểu hơi cay, tê lưỡi, tôi ít học khó diễn tả lắm. Tí mọi người nếm thử là biết.”

Trần Phong về tới nhà để gùi sang một bên, bản thân thì ngồi bẹt xuống đất.

Lên mạng tra xem có dịch vụ xây chuồng không, kết quả ra là không có. Chắc là do đơn giản, kiếm chát không được bao nhiêu nên không có dịch vụ này.

Tự làm thì cậu có biết đâu mà không có chuồng thì gà lại bay mất nên Trần Phong đành lên mạng tìm video hướng dẫn, thấy cũng đơn giản nên cậu thử sức xem sao.

Loay hoay một hồi cũng tầm gần năm giờ chiều, còn sớm nên cậu định làm tương ớt rồi mới nấu cơm tối.

“Được rồi mọi người, còn khá sớm nên chúng ta làm nước sốt trước nhé.”

Cậu lên mạng tra xem có giấm không, cũng may là có, loại này có khá nhiều trong tự nhiên ở đây.

Đặt mua về một lượng lớn, tuy mấy nguyên liệu chế biến không khéo sẽ làm phản tác dụng với chứng rối loạn tinh thần lực nhưng do nguyên liệu có thể ăn nên khá đắt.

Hên là ba của Trần Phong cho nhiều tiền cậu mới có vốn làm mấy cái này.

Cậu để nguyên liệu ra các tô, bày trên bếp rồi mới chia camera làm hai, một cái quay mặt cậu, một cái theo góc nhìn của cậu.

“Ok nguyên liệu đây mọi người, trước tiên chúng ta rửa sạch cà chua, ớt đã bỏ cuống.”

Trần Phong cắt nhỏ nguyên liệu ra rồi lấy một cái chảo lớn, cho nhiều mỡ vào chảo phi thơm hành tím và tỏi sau khi lột vỏ cho dậy mùi.

“Thấy hành chuyển vàng, chúng ta đổ cà chua với ớt đảo đều ba đến năm phút rồi thêm giấm vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-the-than-toi-livestream-ban-tra-sua&chuong=8]

Chờ nguội rồi xoay nhuyễn hoàn toàn, nhớ nêm nếm xem hợp khẩu vị chưa nhé mọi người?”

Cậu nếm thử, thấy vị đúng gu mình rồi mới mỉm cười múc sốt vào hộp thủy tinh.

“Xong rồi nhưng khoan đậy nắp vội nhé mọi người, chờ nguội hẳn rồi đậy.”

Cái này thì Trần Phong không giải thích được, mẹ hay dặn cậu vậy nên cứ vậy thôi.

Xem thời gian, đã năm giờ chiều rồi, cậu chào mọi người rồi xuống lives.

Bản thân thì nằm nghỉ một chút, sáu rưỡi cậu lại lives nấu cơm tiếp.

Trần Phong nằm ườn trên giường lướt mạng xã hội một chốc rồi chợt nhớ ra trong nhà còn có con thỏ nữa.

Cậu quay qua ôm cục bông trắng cọ cọ rồi bảo: “Anh thấy thời gian livestream hơi nhiều nhỉ? Còn không cố định nữa nên mọi người người coi được người không. Anh nghĩ mình nên lựa giờ cố định, tốt nhất là lúc nấu ăn với thưởng thức món ăn. Còn quá trình xây dựng nên quán ăn thì quay video rồi đăng lên nền tảng nhé?”

Trần Phong tự nói tự trả lời với Bông Tuyết, cậu ra lệnh mở trang cá nhân app livestream ra. Xây dựng trang cá nhân, tương tự xây trên các app khác như youtube, tiktok.

Tiếp theo đăng các video được ghi lại khi livestream, xong xuôi cậu đứng dậy chuẩn bị đi tắm, nhắc mới nhớ hình như Bông Tuyết chưa tắm nữa.

Trần Phong nhanh như chớp ôm thỏ vô phòng tắm: “Tắm chung với anh nha.”

Con thỏ vốn đang lim dim, nghe vậy thì tỉnh cả người. Bốn cái chân nhỏ quẩy đạp liên tục, phản kháng dữ dội khiến cậu mém làm rớt nó.

Trần Phong ráng ôm, tránh siết để làm nó đau, dỗ dành: “Nào nào, đi tắm cho thơm tho nha, em sắp biến thành bé thỏ đen rồi đó. Không thơm nữa là anh không thương, không ôm đâu.”

Bông Tuyết nghe vậy thì khựng lại một chút, Trần Phong nhân cơ hội chạy vội vô phòng tắm.

Lúc con thỏ thoát được thì cánh cửa đã đóng lại, nó cào cào cửa nhìn mắc cười gần chết.

Cậu không có đạo đức gì mà cười khà khà, tay chân cởi đồ kệ nó cào cửa.

Trần Phong mở nước ấm, để nước chảy vào bồn. Cậu cưỡng ép ôm con thỏ ra giữa phòng tắm, xối nước ấm cho cả hai.

Cậu dùng xà phong chà cho cả hai, riêng động vật hiện nay thì nó đã khỏe hơn rồi. Chỉ cần né mấy vùng như tai, mắt, mũi là được.

Kì cọ kĩ rồi mới xối nước, cả hai cùng chui vào bồn tắm ngâm nước ấm. Sau một ngày lao động mệt mỏi, được ngâm trong làn nước ấm khiến cậu thoải mái.

Bông Tuyết thì thả mình trôi lềnh bềnh, nếu không phải mắt còn mở thì ai nhìn cũng nghĩ nó chết rồi.

Có việc tắm chung thôi mà làm như ai xàm sở nó không bằng ấy.

Tắm xong, Trần Phong sấy lông cho Bông Tuyết rồi nhìn giờ. Chưa tới sáu giờ nữa nên cậu nằm lăn ra giường lướt mạng.

Đợi đến sáu giờ hai mươi, cậu chỉnh trang lại bản thân cho tươm tất rồi bật livestream:

“Chào mọi người, mình đã quay lại rồi đây. Như đã nói hồi nảy, hiện tại chúng ta sẽ nấu cơm tối nha. Thực đơn tối nay là thịt rán, gà kho, cơm, rau muống xào tỏi, đậu phụ hấp.”

[L30: Uầy, hôm nay nhiều món thế.
L31: Nghe thôi cũng thấy ngon rồi, hóng qua đi.
L32: Đang chuẩn bị ăn dịch dinh dưỡng thì thấy, thôi chờ đồ ăn rồi ăn chung một thể vậy.
…]

“Vì bếp thì vẫn chưa lắp đồ nên chúng ta vẫn nấu ăn ở phi thuyền nhé. Ok mọi người muốn ăn bé gà nào?”

Camera chỉa về phía chuồng gà, cậu chờ mọi người lựa rồi túm một con.

Cầm dao xử lý ngay ngoài sân, giết gà vặt lông, rửa các thứ trước mặt mọi người. Làm cho đã rồi mới nhớ ra mình đang livestream, chỉ muốn làm cho lẹ. Cậu sợ hình ảnh máu me sẽ bị quản trị viên app tắt livestream nên xem xem.

May là cái lives thì không bị tắt mà mọi người thì lại bị hù.

[L215: Trời ơi, thằng nhỏ bắt gà giết tại chỗ luôn kìa.
L216: Ew ghê quá.
L217: Gà đáng yêu vậy mà cũng ra tay được.
L218L Gớm, nói lắm thế rồi có ăn không?
…]

“Tôi đã sơ chế gà xong, giờ mang vào nấu thôi.”

Cậu mang con gà đi vô bếp, chặt nó ra thành nhiều nhỏ rồi để sang một bên chuẩn bị nước sốt rồi ướp cho da vị thấm vào thịt.

Trần Phong lấy gạo rửa qua nước ba lần rồi để nước đến bằng một đối ngón tay rồi cắm cơm.

Xử lý hai món phải chờ trước, giờ cậu mở tủ lạnh ra lấy thịt cắt thành nhiều miếng nhỏ.

Lấy mỡ heo bỏ vào chảo chờ nó nóng rồi mới để miếng thịt vào.

Thêm vào đó, cậu lấy cái nồi nhỏ đổ nước vào rồi úp một cái bát nhựa lên. Để miếng đậu phụ được cắt thành hình vuông nhỏ được để trên đĩa lên trên cái bát rồi bật lửa đậy nắp lại.

Trần Phong lật thịt chiên lại, tranh thủ chờ hai món này thì lặt rau muống, rồi rửa qua ba nước.

Cậu cắt tỏi thành nhiều miếng nhỏ để ra chén chờ làm món tiếp theo.

Thịt chiên lúc này đã xong, cậu gắp thịt ra dĩa rồi tận dụng mỡ làm món tiếp theo.

Đổ chén tỏi vô đảo đến khi nó chuyển vàng rồi đổ rau muống vào xào, chưa chín nên rau muống gần như tràn ra khỏi chảo.

Cậu chờ một chốc hơi xẹp xuống mới đổ gia vị vô xào đều, mấy loại thực vật thường chín rất nhanh nên chỉ vài phút món rau muống xào tỏi đã xong.

Đậu phụ hấp cũng đã xong, Trần Phong lấy cái nồi ướp gà lên bếp, bật lửa nấu.

Thịt đã được ướp, việc của mình là kho thôi, à quên phải cho thêm sả nữa.

Cậu lấy sả ra xử lý rồi rửa mới thái nhỏ bỏ kho với gà.

Chẳng mấy chốc đã xong xuôi tất cả, cậu dọn đồ ăn ra ba phần đầy đủ để gửi cho ba mẹ anh trai.

Trần Phong để phi thuyền rửa nồi chảo, bản thân thì dọn đồ ăn ra rồi gọi cho Lâm Kiến Quốc qua ăn.

“Đồ ăn xong rồi, bữa nay nấu khá nhiều nên chúng ta chia một ít cho hàng xóm ha.”

[L2910: Huhuhu cho tui nè bé.
L2911: Nhiều quá, chắc ngon lắm.
L2912: Sao mình không được làm hàng xóm của bé ấy nhờ.
L2913: Thôi má, tinh cầu D-38 khổ gần chết.
L2914: Nhưng mà có thằng bé ở đó cũng không đến nổi tệ.
L2915: Sao dễ vậy được, người ta mới tới
Cậu múc đồ ăn thành hai phần nhỏ đựng trên khay đem qua cho nhà hàng xóm.

Có bốn căn thì mỗi hai căn mở cửa và nhận đồ ăn, chủ yếu là họ khá cảnh giác với người lạ. Hai nhà kia chắc thầy mùi thơm quá nên cầm lòng không được mà nhận.

Trần Phong về nhà thấy Lâm Kiến Quốc đã đến thì mời bác ngồi ăn.

“Bữa này con làm nhiều thật đấy, này là gì thế?”

Bác chỉ vào chén đựng tương ớt, cái này cậu đã múc một ít từ cái hũ tương ớt mới làm ra chén.

“Đây là tương ớt ạ, là dạng nước sốt chấm ăn kèm với món ăn. Hừm ăn vào thì khá cay, kiểu tê tê lưỡi ấy, con mới chế ra tương chấm này. Không phải ai cũng ăn được nên nếu bác ăn được thì sẽ thấy ngon, còn không được thì ăn các món ăn bình thường được rồi.”

Đợi cậu chuẩn bị phần ăn cho Bông Tuyết, bật cảm ứng vị giác cho mọi người nếm thử rồi nói: “Mời bác ăn cơm, bác chấm thử đậu khuôn với tương ớt đi.”

Đậu khuôn vị thanh béo nhẹ, ăn một mình đã ngon rồi, chấm với tương ớt thêm vị cay.

Đối với cậu hương vị này rất ngon, không biết bác Lâm với mọi người thấy như thế nào.

Lâm Kiến Quốc nghe theo, chấm một ít đậu với tương ớt thử. Vị cay của ớt mà ông từng nếm qua rồi như vị này cay dịu hơn một chút, bên trong còn được nấu với nhiều cái khác khiến món tương này khá ngon.

“Ngon lắm con.”

[L3133: Ê nha trời, ngon dữ luôn á.
L3134: Cái này chấm ăn thấy tê tê nhưng mà khiến tui ăn mãi không thôi.
L3135: Đúng đúng, ngon hơn trái ớt bình thường luôn.
L3136: Ui cay quá, ăn không nổi.
L3137: Ê tui cũng vậy, tưởng có mình tui thấy vậy, thấy ai cũng khen quá trời.
L3138: Thì bé đáng yêu nói rồi đó, cái này người ăn được người không ăn được thôi.
L3139: Tranh cãi làm gì, ăn mấy món kia đi, trời ơi nó ngon dã man.
L3140: Nhất là món rau muống xảo tỏi, thằng bé đảo vài cái thôi đã ngon đến lạ rồi.
…]

Lâm Kiến Quốc ăn được một phần ba thì thở dài: “Đi theo con là quyết định đúng đắn nhất của bác.”

Trần Phong cười ngại ngùng, bảo bác khách sáo quá.

[L3478: Chuẩn, tui thấy xem ẻm từ đầu là đúng đắn nhất.
L3479: Đúng, coi xong như mở ra một thế giới mới ấy.
L3480: Đây là hương vị đồ ăn bình thường của trái đất cũ, phát triển thì dễ mà để tìm lại quá khứ thì khó.
L3481: Ầy, giờ có ẻm rồi thì lo gì nữa. Đặc biệt là còn giúp ức chế chứng rối loạn tinh thần lực.
….
L4111: À đúng rồi, bé đáng yêu ơi, em làm xong mỗi món thì gửi về trạm kiểm định đi.
L4112: Đúng đúng, muốn mở quán, đồ ăn phải qua kiểm định mới được đem ra bán.
…]

Thụ đọc được thì mới ngộ ra, vốn cứ vậy mà xây quán thôi ai ngờ cũng cần kiểm định.

Mà cũng đúng, đồ ăn ở thời đại này khá quý, nó có công dụng trong việc ức chế chứng rối loạn tinh thần lực nhưng nếu sử dụng sai cách cũng sẽ gây nguy hiểm chết người.

Thế là Trần Phong quay qua hỏi Lâm Kiến Quốc: “Nếu mà đưa các món ăn đi kiểm định thì cần bao lâu để được duyệt bác nhỉ?”

“Này thì ra kết quả nhanh thôi, chủ yếu là vấn đề nhạy cảm nên được chú trọng ưu tiêm kiểm định đầu tiên.”

“Vậy thì đợi chúng ta chốt thực đơn rồi làm đưa đi kiểm định.”

Hai người đang ăn thì bỗng bên ngoài có tiếng động rất lớn, nghe như là có vật nặng gì đó rớt bên ngoài.

Mạnh đến mức bàn ăn cũng phải rung lên theo.

Trong máu người Việt đã sẵn tính hóng hớt, Trần Phong thấy có biến thì để bát cơm xuống đứng dậy đi ra ngoài xem.

Ngoài sân, cách nhà cỡ hai ba mét gì đó có một vật hình cầu, chất liệu kim loại, vì va chạm mạnh nên khói bốc lên nhìn như sắp cháy tới nơi.

Lâm Kiến Quốc vừa ra tới nói: “Ra giúp người ta đi con, nhìn cơ giáp này chắc sắp nổ rồi.”

Cậu nghe vậy thì nhanh chóng chạy ra giúp, camera livestream theo chủ mà quay.

[L8193: Vụ gì thế?
L8194: Nhìn kiểu này chắc là đấu xong rớt ấy.
L8195: Mém quên đây là biên giới, nơi này xảy ra chiến tranh thường xuyên.
L8196: Huhuhu nhìn vậy tui lo cho an nguy của bé đáng yêu quá.
L8197: Ê tui cũng vậy, mãi mới có người tài như này sao lại lâm vào tình cảnh nguy hiểm như thế được.
L8198: Thần Nhu với Trần Lâm đón con lại đi mà huhu, ẻm còn nhỏ có gì sai thì sửa sau.
..]

Trần Phong quan sát cơ khí, dù va chạm mạnh với đất nhưng bên ngoài không một he hở để mở ra.

“Cái này mở sao bác?”

“Phần kính trên là đầu não, con người sẽ chui vào đó điều khiển. Có hai cách mở là bên trong hoặc bên ngoài mà bên ngoài thì hơi phức tạp xíu.”

Lâm Kiến Quốc thao tác một hồi rồi mới mở được đầu kim loại, khoan bên trong đủ cho một người ngồi nhưng không thấy người đâu.

Bác Lâm cuối người đưa tay nhấc con nhím ở dưới cái ghế lên, cả người nó dính đầy máu, nhìn mà thấy thương.

Trần Phong thấy vậy thì kiếm một cái găng tay đỡ nhím giúp bác Lâm, Lâm Kiến Quốc kéo cậu đi về nhà.

Chỉ hai phút sau khi hai người rời đi, cái cơ giáp bùng một cái nổ luôn tại chỗ.

Cậu nhìn mà toát cả mồ hôi.

Hai người vô ngồi lại bàn ăn, Bông Tuyết đang ung dung ngồi ăn thấy cậu đi vô mà tay ôm nhím thì không vui.

Nó nhảy lên, hai chân sau lấy đà đá vào con nhím, Trần Phong nhanh tay lẹ mắt né.

Bông Tuyết đá hụt nên té may được Lâm Kiến Quốc nhanh tay đỡ.

“Haha hình như con thỏ này ghen đấy, để bác băng bó cho con nhím cho.”

Trần Phong nghe vậy thì để con nhím trước mặt bác Lâm rồi đỡ Bông Tuyết lên.

Con thỏ này thì hay rồi, bắt nạt người ta không được lại giận dỗi quay mông lại với cậu.

Cậu tức tới bật cười: “Hay quá ta, bắt nạt người ta rồi còn giận dỗi cái gì.”

Ngẫm lại cũng chỉ là một con vật, nói cũng không hiểu thì thôi. Trần Phong thấy đồ ăn cậu chuẩn bị cho Bông Tuyết đã hết, cậu hỏi: “Ăn no chưa?”

Con thỏ động đậy một chút, nhìn vậy là chưa no rồi, không hiểu sao lượng thức ăn của Bông Tuyết ăn còn nhiều hơn cậu.

Nên khi nấu đồ ăn cậu hay làm khá nhiều, đều để nuôi con thỏ này béo mập hết.

Cậu lấy cơm ra một cái chén, cắt nhỏ thịt gà với rau muống, chan nước sốt gà cùng một ít tương ớt vào rồi trộn lên đưa cho Bông Tuyết ăn.

“Ăn thử cơm trộn xem.”

Bông Tuyết không kém ăn mấy, cho gì là ăn luôn, mọi người lại tiếp tục ăn.

Con nhím dường như ngửi thấy mùi đồ ăn mà tỉnh dậy, cơ thể yếu nhớt của nó cố dùng sức bò về phía đồ ăn.

Trần Phong nhìn mà thấy thương, làm một chén nhỏ y chang của Bông Tuyết để cho con nhím ăn.

Nó được cho ăn liền ăn luôn.

Bông Tuyết vừa ăn vừa quan sát con nhím, bản thân là một quân nhân mà lại không cảnh giác, cái gì đưa là ăn luôn

Con nhím sau khi ăn xong thì nhắm mắt lại nằm nghỉ ngơi, không biết đã ngủ hay chưa.

Trần Phong cùng Lâm Kiến Quốc trao đổi với nhau sau khi ăn xong, cậu dựa vào ghế vuốt lông cho Bông Tuyết.

Sau khi ăn no còn được bàn tay ấm áp xoa xoa, Bông Tuyết thoải mái nheo mắt khò khè.

Bỗng bên ngoài rầm rộ tiếng bước chân, tiếng này khác với bước chân của người bình thường.

Tiếng bước chân đều, nặng rõ nhiều người với thân phận cũng không tầm thường.

“Ra ngoài xem thử.”

Trần Phong đứng dậy đi ra theo Lâm Kiến Quốc nhìn, có tốp những hàng lính mang vũ trang đầy đủ đang chạy đến đây.

Bọn họ đi đến chỗ cơ giáp bị cháy rụi còn vụn kim loại xem xét, họ nói gì đó rồi tách ra xem xét xung quanh, gõ cửa từng nhà.

“Chắc là họ đang đi tìm con nhím kia á bác.”

“Ừ, họ có tới hỏi thì giao nó ra.”

Rất nhanh có một người lính đi đến nhà Trần Phong: “Xin chào, tôi là Jack, mã số B786, lính dưới trướng phó tướng Đăng Khoa. Tôi thấy bên ngoài có khoang robot đã nổ mà người bên trong đã biến mất, các anh có thấy ai chạy qua đây không?”

“Nguyên hình là một con nhím đúng không ạ?”

Người lính tên Jack nghe vậy thì vui mừng nói đúng rồi, thế là cậu vô nhà cầm con nhím lên đem ra cho Jack.

Người lính cẩn thận ôm con nhím, nói cảm ơn rồi ra ngoài ra lệnh cho mọi người tập hợp lại.

Bình Luận

0 Thảo luận