Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 8  ·  87.5%
Xuyên thành thế thân, tôi livestream bán trà sữa.
Chương 7
16/09/2025 13:28· 5,393 từ

Chương 7(1): Gà kho sả, rau xào tỏi. Ngày viết thảo: 20/8/2025 Ngày gõ: Ngày đăng: 8/10/2025 Số chữ: 5393 này nhiều drama xàm ghê.

Sau khi tắt livestream, Trần Phong vào trong phòng của thuyền nằm chơi điện bên cạnh con thỏ.

Lúc này quan sát kĩ quang mới thấy ngoài app với các app cố thì cũng không còn app khác.

Cậu phân vân không biết hiện còn mấy app quốc như tiktok, facebook, shoppe không.

Trần Phong hỏi quang não muốn app thì dùng ứng gì.

Vì cư dân trên đế quốc xài chung một hệ quang não, chung nên cần một cái app cố định tải thôi, vẫn là ch play.

Cậu thử mở ch play lên tiktok với shoppe, ồ cái app này vẫn nè.

Tải thử xem sao.

Rồi Trần Phong lướt xem còn dụng nào thú vị cũng tra thử mấy hồi trước từng chơi như free liên quân, identivy,…

Mấy game này đa số vẫn nhưng hiện tại ít chơi hơn xưa rồi, yếu mọi người tập trung những thực chiến, đánh đấm như ngoài

Đa số đều được đánh giá không thực tế bằng này game kia nhưng cũng được đánh giá đỡ hơn xíu.

Chủ yếu bản chất game này bốn người sửa năm máy, sửa xong chỉ giải mã cổng là xong, sẽ một con yêu quái săn bắt người này trói cái ghế, nếu chưa thời gian mà người này được cứu thì sẽ chết.

Vì là hiện tại đã phát hơn nên khi chơi góc nhìn thứ cũng khá thú vị. Mà bị giá thấp là do bị quái dí sợ quá bị tim.

Xàm ghê.

Cậu tải hết ba game này xem một số game hạng đầu, đây là game thực tế ảo về thực đánh nhau.

Đọc đánh giá thì thuộc kiểu chơi mới sẽ được các kỹ năng chiến rồi tham gia chiến đấu với theo mức độ, từ dễ đến qua đủ ải sẽ chơi với người thật.

Thấy có vẻ hay nên Trần cũng tải rồi tải một số ứng dụng mới thoát ra vô shoppe.

Quang não này cũng khá giống chat gpt, hỏi gì lời nấy nhưng cũng với căn cước công dân và điện thoại.

Mỗi quang não đều được đăng tất tần tật thông về chủ nhân của và có tác dụng như số thoại và căn cước công dân.

Khi vô shoppe, quang não tự ký ứng dụng, còn mặt để xác nhận chủ.

Shoppe thì vẫn như vậy, cứ tài khoản mới đăng có ưu đãi, đơn đầu giảm được mớ tiền.

Trần Phong muốn mua đồ decor bàn ghế nhưng mà thân cậu ngoài nấu với đầu óc thì còn lại phần không biết làm gì.

Mà bản thân còn chưa đi nhà nữa, chưa xem chưa xếp bố cục nhưng cậu chọn trước vài mẫu ghế.

Cậu lướt một hồi thấy hơi mắt mới tắt màn đi, lăn qua lăn trên giường xong va phải bộ trắng.

Bé thỏ bị chạm vào cũng mình quay qua nhìn

Con thỏ này sao thơm thơm nhờ, mém thì quên mình có nhận nuôi em thỏ.

Trần Phong đè thỏ ra thơm đầu nó, mắt thỏ to ra chút nhìn “Cậu dám hôn tui.”

Cậu bật người, thỏ thì dãy nhảy sang chỗ khác. ác ý vồ tới, thỏ ngửa cả bụng, bé thỏ giãy giụa nhưng vì nhỏ nên thấm vào đâu.

Trần Phong nở một nụ cười ác với bé thỏ, đạo nói: “Bảo bé nhỏ, em là của tôi.”

Con thỏ nghe vậy thì khựng không hiểu sao cậu nhìn ra trong đám trắng đó tỏ ra ghét bỏ.

Cậu không quan tâm, mặt úp bụng thỏ trắng dụi

Ban đầu nó còn giãy dụa, sau như chịu thùa buông xuôi, mềm oặt.

Cái cảm giác mềm mềm này Trần Phong ngứa răng cắn một cái: “Trời mềm quá, thơm quá, đáng yêu

Vốn con thỏ đã buông xuôi, nghĩ chắc cậu hít cho đã rồi sẽ ai dè Trần Phong bỗng ngẩng lên.

Trong tròng mắt màu đỏ của con người trước mắt càng phóng to, cái nhạt màu hé to ra ngoặm cái đầu thỏ.

Mười phút sau, Trần Phong vui ngồi dậy để lại thỏ nằm bơ phờ giường, cậu còn ra vẻ sửa cổ tay dù bản thân mặc cộc.

Nói: “Tắm rửa sạch sẽ, sẽ tìm em.”

Ra khỏi phòng, cậu che miệng hí hí.

Bé thỏ nằm trên giường một rồi lạnh lùng ngồi cái miệng nhỏ hé “Quang não, mở cuộc trò chuyện.”

Trước mặt nó liền xuất hiện khung trò chuyện hình bên trên có các đại diện cùng tên bên cạnh.

A Diệp dùng ý thức chọn chat có hình đại vương miện có năm kiếm đâm xuyên qua vương miện.

Trong nhóm, thuộc hạ của hắn cũng nhắn tin hỏi thế nào rồi.

Hắn dùng giọng nói để gửi: toàn, báo với quốc Tạm thời tôi sẽ quay lại, công việc gửi tới

Thấy A Diệp nhắn thì chỉ vài người trả lời, người khác chắc đang luyện sáng rồi.

[Phó nguyên soái - Khắc Lộ: soái - Đa Nạc A Diệp, ngài đang đâu ạ?]

Hắn định gửi định vị thì nhớ lại tin đồn tên nhóc kia và nguyên soái thì dừng lại.

[Nguyên soái - Đa Nạc Tha Diệp: Khi cần tôi nói, tôi sẽ dưỡng tại đây. Có việc gấp thì

Rồi A Diệp không quan tâm báo bình an với đình rồi mở tài ra xử lý.

-- Bên kia, Trần Phong đi khỏi phi thuyền, nó cạnh căn nhà mà mua.

Cậu quét mặt ở cổng rồi vào, căn nhà khá đặc biệt là sảnh, để cho ba mươi bốn mươi ngồi.

Nhà chắc để lâu rồi, bẩn trên các bức cùng màng nhện ở tường.

Đối diện có hai lối vào, trái là lối vào cửa, bên phải cầu thang đi lên trên.

Trần Phong đi qua bên trái, một căn phòng trống rộng, nấu ăn ở cũng được, đục cái lỗ cho khí cũng được.

Cậu đi lên cầu thang, phần thì hơi hẹp, hai tường cách nhau cỡ trăm xăng ti mét.

Hai bên tường có các cánh so le với nhau, lại được năm phòng, cái hai bên tường, một cái cuối hành lang.

Trần Phong đi qua các phòng, số đều giống nhau, nào cũng có một một đèn, bàn ghế, nhìn trông khá rộng.

Riêng phòng cuối hành lang thì hơn chút, ngoài ra hai phòng khác hơn một chút.

Đa số những phòng này đều bụi bặm, mùi không lắm.

Trần Phong mở quang não, chọn vụ dọn nhà AI, dọn một căn bụi chỉ một trăm ngàn, còn kèm dịch vụ khuyến mãi một trăm mươi bao gồm dịch dán tường.

Có mấy cái dán theo chủ cậu mua một bộ dám màu đỏ nhạt với màu be cho phòng ngủ còn màu xanh dương với trắng các phòng phụ.

Cậu còn mua chăn gối, gấu cho mình với một y chang nhưng dạng cho thỏ của mình.

Hiện tại là mười một giờ, giờ bật livestream nói với mọi người một rồi nấu bữa trưa.

“Quang não, bật livestream.”

Đợi mắt xem được tầm một ngàn người rồi cậu cười nói: “Chào mọi lại là tui đây, nghỉ giải xong rồi, chúng ta quay lại đề chính thôi. Mọi nhìn này, đây của tui.”

[L1: Chào bé đáng yêu. L2: này ăn gì nhể? L20: Uầy, nhà của đây hả, to phết. L21: Sạch bây giờ làm gì. ….]

“Nảy tui mới dọn sơ qua giờ mình chọn nội nha.”

Camera chuyển hướng qua phía căn Trần Phong cởi dép để một chỗ rồi mông ngồi xuống.

Cái tay thon dài chỉ chỉ nhà: “Đây, tui dự như này. Căn nhà chia là đôi đi, bên phải sẽ mua bàn ghế cho khách ăn. Bên trái tui xây cao lên một xây thêm bậc thang cho người đi lên. Bên ngoài tui sẽ xây theo rào để người bên ngoài không vô được, nếu ai ngại thì thể lên đó ngồi.”

Trần Phong tải một trang web khá uy tín, cậu qua về yêu của bản thân.

Tiền chi ra cũng khá lớn sau khi thanh toán, từ tinh cầu khác đây nhất được vận chuyển luôn đây.

Người đến là một chàng trai vạm vỡ, cái đuôi đen trắng ở đằng lắc qua lắc lại.

Không biết thuộc giống gì.

[L1007: Ây trai đẹp. L1008: Nhìn đuôi kìa, thuộc giống ta. L1009: Chắc là mặt trông ngô ngố vậy không sói đâu. …]

Trần Phong lại gần chào hỏi, tay ra bắt: “Chào anh đến xây nhà không?”

“Đúng đúng, chào cậu, tôi Vân Khôi, 32 tuổi, chủng tộc husky.”

Cậu có hơi bất ngờ, nhìn này trẻ mà cũng hai tuổi rồi. À ở năm này, người ta trưởng năm ba mươi tuổi rồi.

Tính ra giờ cậu còn nhi nhờ, hèn chi con trai mà được gọi là bé.

“Chào anh, em là Trần Phong, nay 18 tuổi, thuộc tộc mèo cam.”

“Oa em còn nhỏ vậy sao ở nhà với gia ra đây?”

“Em cãi nhau nhỏ với gia nên ra đây lập ạ.”

“Cãi gì thì về nhà xin đi, không ai thương bằng gia đình đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-the-than-toi-livestream-ban-tra-sua&chuong=7]

Hai người làm quen sơ qua vô việc làm, Trần thì ngồi xuống quay với camera nói: “Ok bây giờ sẽ thiết kế quán ăn nhưng tui thì không thiết kế, mọi người biết ai thiết kế thương ok không?”

Bình luận nghe vậy thì nhao lên.

[L1780: Tui biết nè bé ơi. @Vũ Vân Lam được Mình thấy chị gái làm cũng đẹp lắm. L1782: @Lousi, nhà tui cũng làm đẹp lắm vẽ được nhiều mãng L1783: Ủng hộ chị …]

Thấy mọi người đề cử vài Trần Phong lựa hai được đề cập nhiều thử.

Cậu bấm vào Vũ Vân Lam, hiện ra như trang nhân giống facebook.

Trên trang cá nhân người này khá nhiều tác phẩm, thì đẹp thật.

“Logo người này làm khá đẹp tinh xảo với hiện quá, không phải gu

Rồi cậu thoát ra, chọn người Lousi.

[L1893: Vãi, Vũ Vân Lam làm vậy còn chê. L1894: ta lại mà thèm này đặt. L1895: Đúng rồi, mấy khác sao bằng chị Lam của tui. L1896: Sao lại mấy thành phần thiểu vậy nhỉ. L1897: Đẹp hợp gu thì tìm người thôi, cần gì phải xoắn. Thật bọn này bị gì L1899: @L1898 trung bình một người tiếng sẽ có một bãi vậy. …]

Trang cá nhân của Lousi thì có các tác phẩm vậy nhưng phong cách dạng hơn với nét vẽ cũng Người này phong cách thiên hướng thương ngọt ngào, hình logo cũng muôn màu vẻ, nhân vật chibi khá yêu.

“Người này vẽ cũng đúng gu mọi người ạ nhưng tui thích phong cách dị xíu. Để xem xem bạn có nhận yêu cầu như vậy

Trần Phong nhắn tin cho Lousi mặt mọi người: Chào mình muốn đặt làm Yêu cầu của mình có hơi rối, mình làm quán ăn nên làm logo thương hiệu quán. Mình muốn bạn nhân vật chibi một nam một bé thỏ kiểu dễ nhưng tui muốn phong cách dị á.

“Ok, trong lúc chờ thì chúng mua nền lát gạch nhé.”

Cậu mở shoppe ra, chọn nền thì chọn loại gỗ nhạt, yêu cầu lắp cả sảnh chính với phòng nấu cứ đặt hết rồi khi nào xong thì mới lắp vô.

“Mấy miếng dán tường thì chọn loại chất lượng cùng với sàn rồi dán nhìn riêng thì chán nên đợi xong tui sẽ thuê người vẽ lên tường.”

[L2317: Chán quá đi. L2318: Ngáp ngáp xuống đây này. Tui vừa làm việc coi livestream nò. L2320: Tui cũng nè, cũng vui vui. …]

“Được rồi mọi người, hiện tại mười hai giờ ba Chúng ta nấu sơ cơm trưa ăn rồi đi ngủ nhể.”

[L3000: Tỉnh cả người, chỉ chờ này thôi đó. L3001: khi ăn đồ ăn này, dịch dinh dưỡng chán hẳn. Aaa đói quá, trưa ăn gì …]

Trần Phong đứng dậy, bước vào thuyền: “Bữa này nấu đại đi, ngủ trưa nên ăn quá no.”

Cậu đi vào khoan bếp, chia ra làm đôi, một quay mặt cậu, bên là góc nhìn của đôi

“Bữa này chúng ta chỉ ăn đậu khuôn rán, thịt chấm mắm tỏi thôi.”

Chợt Trần Phong nhớ ra bữa chưa có rau nên cho Lâm Kiến Quốc: ơi, chú rửa bốn bó rau hồi sáng rồi tí mang qua nha.”

Thật ra rau xà lách hợp ăn cuốn hơn là với cơm nhưng mà Việt Nam mà, thiếu màu xanh không được rồi.

Trần Phong lấy từ trong tủ một tản thịt để thớt, cắt làm đôi thái thành từng miếng nhỏ.

Mà thịt thì có hơi nhiều, ngẫm nghĩ một chút nói với mọi người: người ơi, có ai đang bị rối loạn tinh thần nặng thì tin cho mình kèm nhé. Mình sẽ gửi ăn cho mọi người, sẽ theo phí nhưng tùy hoàn mọi người nha.”

Mọi người thấy vậy thì đổ nhắn tin vào trang của Trần Phong, cậu lệnh với quang não.

“Những tin nhắn nào chỉ xin không có lý do ảnh hay video rõ thì trực tiếp lọc ra.”

“Ok mọi người, hồi sáng lo nhau nên nấu ăn giảng giải cho người nghe. Đây là thịt heo nữa nạc nữa mỡ ăn rất Ăn xong còn tủ lạnh sẽ để lâu hơn, món thịt này với mắm tỏi là nhức

Sau khi cắt xong thịt, cậu thịt vô hộp cho đình, bỏ ra 1 đầy để cậu với chú Lâm ông anh xây nhà kia ăn.

Còn lại số thịt thì Trần bật tin nhắn lên, được hàng tá người còn hai người thôi. Trong đó gồm Lilian, người giống hồi sáng. còn lại thì anh em nhà nghèo, khung cảnh đằng sau như khu ổ chuột vậy.

Quang não thì đa số ai được cấy vào người khi sinh ra nên phần mềm này đều miễn phí lại thằng bé kia đang ngồi vọng nhìn anh trai sắp phát nổ rối loạn tinh thần lực.

Cậu nhóc vô tình lướt trúng Trần Phong khi người cạnh đang xem, cậu cũng muốn thử mà gửi yêu cho cậu.

Trần Phong chia phần thịt còn ra hai phần, lúc cậu mới nhớ bản quên nấu cơm rồi.

“Tui quên nấu cơm rồi, giờ gạo rồi nấu thôi, cơm chín thì hơi một chút.”

Sau khi bấm nút nồi cơm, Phong mở tủ lạnh bốn miếng đậu khuôn

Cậu xé bao bì hết ra, ra thớt nói: “Đây đậu khuôn, món này mịn, vị thanh mát, nhàn nhạt chút béo. Ăn chậm, thưởng thức cảm thấy cái ngon nó.”

Trần Phong lấy chảo ra, cầm mỡ ở góc bếp ra, để được vài mỡ heo nữa đã đông lại Cậu nháy mắt với mọi người:

“Món này mình làm hồi sáng, đó lo cãi nhau mọi người không biết làm. Thôi thì coi như đây bí quyết món ăn của tui

[L4444: Ủa ờ ha. Có ai ẻm làm này như không? L4445: Có ai đâu. L4446: Khúc đó ai cũng chăm cãi nhau, hóng chuyện thôi, quan tâm ẻm làm đâu. L4447: Mà góc cũng là mặt ẻm, chẳng gì. …]

Trần Phong lấy muỗng múc một ra bỏ vào chảo bật lửa nhân tạo làm tan mỡ.

Đậu khuôn cậu cắt ra làm miếng nhỏ rồi bỏ chảo dầu vang ra xèo xèo.

Đang làm thì Trần Phong bỗng đến món đậu khuôn thịt với nấm, ăn ngon mà giờ thì lười làm thôi tối rồi làm.

Trong lúc chờ rán đậu, cậu hũ đựng nước mắm làm còn dư ra, một ít ra bốn hủ nhỏ. chấm này ăn xong còn lưu trong miệng nhiều, cảm không thích lắm.

Thật ra cậu muốn chấm tương hơn, nhưng thịt luộc nên đi kèm cùng mắm tỏi, đậu khuôn với tương cũng ngon.

Không biết hiện tại có tương chưa, nếu chưa thì đi kiếm nguyên liệu làm vậy.

Đậu khuôn rán cũng chín rồi, ra để ráo dầu cơm còn chưa chín nên đi vô phòng ngồi chờ.

Trần Phong vừa ôm thỏ vừa chuyện với mọi người.

[L6784: Khi nào thì xây xong

“Cái này chắc cũng tầm hai tuần, dù sao cũng tìm kiếm nguồn nhập liệu các thứ. Tui cũng phải chọn món ăn cho quán của nữa, đủ thứ á.”

[L6945: Nếu quán ổn định thì có định mở thêm nhánh không?]

“Nếu quán ăn này buôn bán có tiền thì tui mở thêm chi nhánh.”

[L7885: À đúng rồi, nguyên hình bé là con gì L7886: Tui cũng thắc lắm. …]

Cậu nhe răng cười: “Mọi người thử xem.”

[L7999: Chim hả? L8000: Khó nhe, hả, nết ẻm có đâu. L8001: Bây ngố gia đình ẻm đa phần là mà. Ẻm cũng phải là mèo …]

Trần Phong cười: “Chuẩn rồi.”

Sau đó cậu nhắm mắt lại, trung nghĩ biến hình hình. Rồi bùm một một bé mèo cam xuất hiện khung hình.

Cậu đi đến trước gương ngắm thân, ủa sao lại mèo con vậy nhỉ, mười tám tuổi rồi còn gì.

Kệ đi, trông đáng yêu mà.

Bé mèo con nhìn về phía nháy mắt với mọi nằm xuống ngửa cái lên: “Meo meo meo meo.”

[L8025: Ỏ, đáng yêu dữ vậy. Trời ơi, là một mèo cam xinh xắn. Cưng quá đi. L8028: Bảo bối, đây cho dì thơm miếng nào. Hèn chi ẻm nghịch vậy, thì ra cam. …]

Trần Phong nhảy lên giường đứng cạnh thỏ trắng, cái ve vẩy thể hiện trạng rất tốt.

“Thỏ bữa mình nhặt nè mọi ẻm tên Bông Tuyết

Bông Tuyết đang nằm nhắm mắt, cúi người, chân cong lấy sức nhảy.

Một phát vồ tới, Bông Tuyết như cảm nhận được hiểm mà bật người cao, mèo cam vù một cái hụt.

Khung cảnh này khiến mọi người bật cười.

[L8188: Trời ơi, coi kìa. L8189: yêu quá đi, hai lông xù. L8190: Hai lại đây cho dì vuốt cái …]

Trần Phong vồ hụt, quay qua chặt lấy thỏ trắng nhe răng ra kêu meo, không biết đang nói gì.

Cơ thể Bông Tuyết còn to cả của cậu, nó sức một chút cái đè lại được cậu.

[L8764: Thỏ: Em muốn đè ai? Quá trời quá đất L8766: Ẻm bị một thỏ đè xuống rồi. L8767: +1 ăn thịt thỏ. L8768: Không biết nó thì có vị L8769: Trời ơi, nhỏ trên bị gì vậy. L8770: dễ thương vậy mà ăn. Này này này, tui cũng thỏ đấy. L8772: Tui còn heo đây này mà bây còn ngon. L8773: Ủa vậy nảy có ăn thịt heo không L8774: Có chớ. L8775: Ewwww. Ghê quá, đồng loại cũng ăn. L8777: Rãnh đọc thêm sách đi, bọn là sinh vật cấp cao, chúng chỉ có liên đới động vật một xíu thôi. cơ bản dựa vào cách, thuộc tính con có tương đồng với động chúng ta sẽ tiến thành động vật đó. không có phải con người động vật ấy ấy với rồi sinh ra mấy lứa mình đâu. L8778: Ủa vậy mình vẫn có thể ăn thịt L8779: Đúng rồi. L8980: lí hợp lí, ăn thịt đi. L8781: Ê, tui nhớ ông thú nhân thỏ phản đối nảy ấy nha. …]

Trần Phong lơ đãng đọc bình mà không nói nên thấy mình mãi vẫn đè lên được nên quyết định xấu, biến lại thành người.

Cậu đè lại Bông Tuyết, rồi ánh mắt của thỏ cùng hàng ngàn người xem livestream mà há to miệng đầu nó.

Bông Tuyết: ??? Mọi người: ???

[L9134: Trời ơi, ăn thiệt hả? Tui nói ăn thì đừng ăn sống chứ. Nhân tính đâu? Thú tính đâu? ăn trực tiếp thế? L9137: Ăn mà ăn, mấy nhỏ động vật thuần chủng như vậy nè. L9138: …]

Trần Phong thơm vào miệng Bông ôm thỏ trắng một rồi đứng dậy chỉnh quần áo cho tử tế.

Bá đạo nói với Bông Tuyết hồi nảy: “Tắm rửa thơm tho đi, tối tôi sẽ đến.”

[L9152: Trời ơi, tui cười gần L9153: Gì vậy trời, này nó quen quen á. L9154: Mấy đứa này đáng quá trời. L9155: Coi mấy này trí ghê. …]

Cậu ra lấy đồ ăn, cơm chín rồi. Cậu như lệ bày đồ ăn xếp đồ cho mọi người rồi phát đi mới gọi Lâm Kiến qua ăn.

“Anh Khôi ơi, anh xong chưa?”

“À anh sắp xong rồi.”

“Em mới nấu cơm xong, anh tay ra ăn cơm em đi.”

Lê Vân Khôi bất ngờ, cái đầy bụi gãi gãi “Hay thôi ạ, đồ thì anh không thích một chút.”

Cái này thì cậu hiểu, các món ăn ở tại không quá ngon. dinh dưỡng cũng không bằng dịch dưỡng nữa nhưng nó sẽ áp được một ít chứng loạn tinh thần lực.

Trừ khi không áp chế được gượng phải ăn thôi vị dở như vậy, mà muốn ăn.

“Anh cứ yên tâm, đồ ăn lắm.”

Thấy Trần Phong nhiệt tình như Lê Vân Khôi cũng tiện từ chối nữa đành nhắm mắt ăn tạm vậy.

Hai người hội tụ với Lâm Quốc, chào hỏi rồi cùng nhau.

Ban đầu Lê Vân Khôi không chút cảm xúc nào, thể nhắm mắt tạm nhưng sau khi ăn thì gắp lia lịa.

Ăn xong, Trần Phong để Khôi xây tiếp còn thì ôm thỏ về đi ngủ.

--

Sau khi ngủ dậy, Trần Phong đồng hồ, hiện tại mười lăm giờ mười còn lâu mới đến giờ cơm.

Cậu vuốt lông thỏ rồi ngẫm một hồi, quyết định đi tham quan xung rồi làm quen với hàng xóm.

Dù sao khu này cũng ít sống, lại nằm gần giới nên các nhà nằm sát nhau cho dễ sống.

Trần Phong kiếm một cái áo thể đựng động vật loại áo may một lớp áo chồng lên rồi thêm vài lổ tròn cho thú để vô.

Trước khi ra ngoài, cậu lướt shoppe vài đơn hàng. đội đi nắng, một cái thông dụng rồi đặt cái cho cậu với Bông Tuyết.

Cậu ngẫm nghĩ một chốc rồi thêm một bộ màu chống trôi, có thể lâu dài, tô được nhiều chất khác nhau.

Hàng có sẵn nên được giao phút chốc sau khi toán.

Trần Phong mặc áo, đội nhét thỏ vào túi ngực rồi mới bật lên: “Xin chào mọi người, hiện còn sớm nên chúng ta sẽ khám phá xung quanh

[L1: Úi cái gì đây, tui nằm chơi chơi bỗng hai cục cưng ập mặt. L2: Hai đứa nhỏ này xắn quá đi. L3: Con trai phải đẹp trai chứ. Ẻm còn lâu mới thành, mặt non nớt thế không xinh chứ gì nữa. Đúng rồi, anh em ơi. muốn kiếm một anh bạn có công việc ổn định, khoảng tuổi, cao trên 1m8. Yêu đẻ ra một nhóc con xắn (ưu tiên thú nhân từ chối giống loài thịt động vậy nhỏ báo, sói,…) L6: Tui đủ chí nè, 60 tuổi, 1m85, ăn L7: Tốt, kết bạn L8: Ok. L9: Mà anh thú nhân gì? L10: á. L11: Ủa anh động vật lớn đồ mà. thỏ ơi, chấp anh hổ đi, người dù sao cũng ăn chay L14: Đúng rồi, giờ này ăn thịt thú nhân nữa. Ủa tự dưng cái lives thành show tuyển vợ vậy. L16: chủ phòng lives này thì mở thêm chương trình đôi đi. …]

Trần Phong vừa đi vừa đọc luận, nhìn bên ngoài xây xong rồi, tường được dán xong rồi.

“Xây thêm bật đã xong rồi, cũng được dán lên rồi thì chúng ta cần mua bàn ghế rồi thuê trang trí họa tiết trên tường

Giờ hơi nóng, cậu ngồi luôn đất dựa vào tường cho mát.

“Chúng ta lựa bàn ghế trước mọi người, à chén, bát các thứ nữa mà để tối đi ha.”

Trần Phong mở shoppe ra, tìm bàn ghế bán theo Cậu đưa hai tay này kia trong căn nhà.

“Phía bên tay phải, mình sẽ bàn ghế, ba cái nhỏ đủ bốn người với một cái bàn dài cho nhiều người. Nên đặt bàn gỗ bàn gì mọi người

[L97: Bàn nhựa đi. L98: Nhìn lắm. L99: Bàn pha trong suốt đi. L100: nó sang nhưng mà không hợp phong cách quán đâu. L101: Bàn đi. …]

Cậu tham khảo vài mẫu rồi định chọn bàn ghế chén đũa các thứ tối nghiêng cứu sau.

“Tiếp theo là trang trí tường tôi thì đã có tưởng trước rồi.”

Trước tiên Trần Phong yêu cầu trang tra cứu ra gõ: “Những món ăn Nam.”

Kết quả tra ra thì không mấy món Việt Nam, yếu là các món nước khác nhưng số lượng cũng đến ngạc nhiên.

Lục mãi mới thấy vài món phổ biến như bún phở, bánh mỳ, bún cua, cà phê. Chỉ có từng nên cậu tải xuống rồi lên web tìm một nhóm hợp ý.

Sau khi đặt lịch vẽ, đưa chỉ rồi bàn bạc hình muốn vẽ, Trần gửi ảnh các món ăn rồi thêm yêu cầu.

“Mấy hình tôi mới gửi sẽ ở trên, ở dưới một yêu cầu Ở dưới bức tường có mái tranh, thềm lát đá đỏ, trên có mấy đứa trẻ, ông bà cụ cùng người lớn. Các món ăn thì vẽ tách ra xíu, cần lấp hết tường, đợi nhiều món khác thì sẽ thêm.”

Người ta đồng ý, hẹn lịch vẽ, vì ở tinh D-38. Cách xa với cầu trung tâm nên đến cần gian nhiều.

Ngoài ra, Trần Phong còn đặt bàn ghế, một cái dài rồi đĩa, chén, các thứ, miễn là bát đĩa cụ nấu ăn, đựng đồ ăn mua một lượt.

Ban đầu cậu định làm theo hình buffe nhưng vẫn tìm được nguồn nguyên lâu dài với cần nhân công. hàng thì chưa biết ra sao cứ từ từ rồi khách đến thì bán

Xong việc, Trần Phong đứng dậy ra ngoài: “Giờ chúng đi khám phá xung nhé.”

Xung quanh có bốn năm căn nhỏ, đất thì nhiều nhà thì ít, cây quanh đây lại khá rậm rạp.

Trần Phong đi dạo quanh mấy nhà cũng gặp một một cô gái khá gầy, hai cái má hóp nhìn như bị suy dinh dưỡng

Cậu thấy thì lại gần chào người này trông chắc tuổi cậu, xưng bạn vậy.

“Chào bạn.”

Bị chào hỏi, cô gái giật nhìn cậu, thấy cậu vẻ vô hại mới đầu đáp lại.

“Mình là Trần Phong, mới chuyển đây, bạn tên gì?”

Người phụ nữ này khá rụt có vẻ không muốn chuyện với cậu lắm mà vì phép lịch sự nên trả lời: “Tôi là Linh, nhà kia.”

Ồ cách nhà cậu một căn.

“Ò nhà mình kia kìa, mình tám tuổi, cậu mấy rồi.”

“Hơn cậu hai tuổi.”

“Em mới chuyển đến đây nên biết gì nhiều, em đường ở đây được Có khu nào nguy hiểm không?”

Linh cũng chỉ sơ qua cho về mấy khu gần rồi mới tách ra.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận