Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 8  ·  50%
Xuyên thành thế thân, tôi livestream bán trà sữa.
Chương 4
05/07/2025 20:14· 2,382 từ

Video nổi trên khắp các trang hội cũng làm dân cư đế quốc động nhất là những người lính tinh cầu D-38 và người của họ.

 

[Chú lính nghèo khổ: Ôi trời, ngờ cậu bé này hiểu rõ nỗi lòng đến vậy.

Nhớ nhà: Đúng đúng, suốt mấy biên giới, tui không dưới năm lần bệnh. Còn thấy rất nhiều đồng mất mạng nữa, huhuhu.

Khả Khả: Huhuhu anh trai tui đang ở ngoài biên

Không thích dịch thể: Vãi cả nơi chỉ dành cho tị nạn, người ta ngoài đó không màng sức khỏe vệ cho mấy người dám khinh thường.

Ghét ghét ghét ghét: Ban đầu thích cậu trai này nhưng nghĩ lại thì ấy cũng khá tốt đó chứ.

Yêu bé Loid nhất: Thôi, mấy này chỉ được cái khi thằng nhóc chỉ ba hoa để ké tí bé Loid mà thôi.

Loid Loid: Chuẩn, đến bé Loid không trồng được hạt thì thằng nhóc này gì.

Ngậm mồm vào: Êu ơi, làm Loid nhà tui mày trồng được cái là người khác không trồng được theo

Suỵt: Đã óc mà còn hay biểu.

Ghét ghét ghét ghét: Nhắc cho fan Loid biết, tụi còn không phân biệt đúng sai, muốn kéo anti về idol mình à?

…]

 

Lord là một trong những chuyên nghiên cứu thực phẩm, người đã tìm hạt giống của trái đất cũ khá nổi tiếng trong nghề. là con trai Lord, cậu một trong những về mỹ thực khá tiếng trong nghề. Cậu rất nhiều món xoa dịu chứng rối loạn tinh lực nên được rất người hâm mộ.

 

Tại nhà họ Trần, Trần Nhu vàng đi tới bàn cho chồng và con xem quang não của mình.

 

“Chồng, Nguyên. Hai người xem đi.”

 

Trần Nhu cho hai cha con livestream của Trần Phong, Lâm xem xong thì mặt.

 

“Con trai mình thay đổi nhiều

 

Trần Nhu xúc động, Trần Phong nuôi dạy từ là con út được nuông chiều hơn ai hết.

 

Giờ tự ra ngoài lập nghiệp biết có nổi không.

 

“Nhưng nó có thể trồng được giống không?” Trần Nguyên

 

“Mẹ không biết nhưng dù như nào, mẹ sẽ luôn hộ bé út.”

 

Trần Nguyên hừ một tiếng, nói: đừng quên nó bỏ theo trai.”

 

“Nó là em con đó, đừng như vậy. Hơn nữa, sống ở D-38 khắc lắm.”

 

“Nó sống sao thì sống, quan tâm nữa.” Trần lạnh lùng nói.

 

Trần Nhu biết chồng mình ngoài trong nóng, trông lạnh thế thôi chứ thật đã lo sốt hết cả ruột Bà ôm lấy tay chồng nũng nịu nói:

 

“Chồng à, dù con có con mình mà.”

 

Trần Lâm im lặng không nói

 

“Chồng à~ Anh à~”

 

“Được rồi, được rồi, thằng cả đây mà cứ nịu nũng nịu!”

 

“Ồ thế là chồng không thích nũng nịu vậy à, thì thôi…”

 

“Ấy đừng, tối là được.”

 

Trần Lâm càng nói càng nhỏ Trần Nguyên ngồi bên vẻ mặt bình tĩnh.

 

Ông bố già rồi mà còn đốn như vậy, thích nói đi ở đó bày đặt sỉ diện.

 

“Bé út…” Lúc này Trần Nhu mở miệng ra nói.

 

“Được được, anh sẽ cho người theo bảo vệ nó, không cần lo.”

 

Bên phía Trần Phong, cậu mặc mình đang hot trên mua xong giống thì lượn trong tiệm vài vòng nữa.

 

Chợt cậu thấy một bảng tên: bón chất lượng cao.”. Phong giờ mới nhớ một trong những yếu tố để trồng sinh trưởng tốt bón và nước, nước không nhưng phân bón thì khó kiếm.

 

Ở thời đại này, đồ ăn đã khó mà phân thì còn khó hơn. Phong vội ngó xem phân bón thấy một đống phân bón.

 

Thế mà có cả phân bón cơ, phân ure, phân vi sinh, phân khô nguyên chất,…. toàn những loại bón lá tốt cho cây

 

Mắt Trần Phong sáng lên, cậu ông chủ ra:

 

“Ông chủ!”

 

“Ra đây!”

 

Ông chủ nghe thấy tiếng khách vội chạy ra, cái hàng này mở ra được một năm rồi mà không một vị khách.

 

Lâm Kiến Quốc còn định đóng quán chứ tiền thuê trung tâm đế quốc đắt, mở mà không nổi một không có tiền, không duy nổi cuộc sống này.

 

“Ây da, khách quý, khách quý ngài ngồi, ngài muốn gì? Tôi lấy cho.”

 

Trần Phong nghe vậy thì ngại cậu mới mười tám mà, không nhận nổi hô này đâu.

 

“Bác đừng nói vậy, con mới tám thôi.”

 

“Được được.”

 

“Ông chủ, đám phân bón này bán bao nhiêu vậy?”

 

“Phân bón hữu cơ 100 ngàn kg, phân urê ở Bình thì 1 triệu ở Phú Mỹ 1 triệu 2 kg, phân bò ủ vi 100 ngàn 5 kg, phân khô nguyên chất 100 2 kg.”

 

Trần Phong giật mình, sao đắt vậy, cậu nhớ lúc phân bón hữu cơ 33 ngàn một kg, phân ure khoảng 400 đến 500 ngàn kg, phân bò ủ vi cũng 39 ngàn 5 còn phân bò khô chất cũng có 25 2 kg.

 

“Sao đắt quá vậy, có giảm không?”

 

“Cậu trai này chắc không biết, phân bón của đất cũ tôi rất mới làm được đó. Hơn nữa đây là trung tâm đế tiền thuê đất rất đắt, cũng không thể giảm đâu.”

 

Trần Phong ngẫm thấy cũng đúng, sống từ năm 2024 nay cũng cách 37781 rồi. Tính ra giá phân bón lên đến vậy cũng không có khi còn rẻ hơn chứ.

 

Thế là Trần Phong nói: “Bác cũng đúng, con định nhiều phân bón với giống.”

 

“Con định mua bao nhiêu?”

 

“Mỗi cái mười kí ạ.”

 

“Mua nhiều như vậy?”

 

“Vâng, con muốn lập nghiệp mở ạ.”

 

Nghe vậy thì Lâm Kiến Quốc ngừng, muốn nói lại Trần Phong thấy vậy thắc mắc nói:

 

“Bác có chuyện gì muốn nói

 

“Nói ra thì hơi ngại…”

 

“Bác cứ nói đi.”

 

“Thật ra bác xuất thân thuần tổ tiên cũng là dân nên ở đế tôi có thể trồng cây, làm giống phân bón. Nhưng mấy này người dân đế quốc không cần, tôi mở một năm đã lỗ tiền cũng cạn định quán về quê sống.”

 

Nghe vậy Trần Phong lập tức tâm hỏi: “Ồ thế bác ở đâu?”

 

“Tinh cầu D-38, con định lập đâu?”

 

“Uầy, trùng hợp quá con cũng đến D-38. Bác về rồi có dự định không ạ?”

 

“Bác định về đó làm nông sống qua ngày, con hạt giống cùng phân để lập nghiệp chắc chắn cũng quan đến trồng trọt. cho bác theo làm không?”

 

“A, cái này… con cũng chỉ nghiệp từ hai bàn trắng với lại con một mình ấy ạ.”

 

“Vậy cũng được, nếu con nhận thì đống hạt giống phân bón này bác tính phí đâu.”

 

Trần Phong nghe vậy thì mắt lên: “Thật ạ?”

 

“Ừ, bác từng tuổi này rồi, cháu không có.”

 

“Nếu bác không ngại thì theo con ạ.”

 

“Được, được.”

 

Nghe vậy thì cậu nói ý của mình: “Con định mua đồ xong thì đến tinh cầu D-38 luôn, giờ dọn kịp không ạ.”

 

Lâm Kiến Quốc nghĩ một lúc nói: “Chắc là không nhưng mà bác nhanh lắm. Mốt được không?”

 

“Được ạ, vậy mốt gặp bác khách sạn XXX nhé.”

 

“Được, cảm ơn cháu.”

 

Nói thêm một hồi, cuối cùng Phong cũng rời khỏi tâm thương mại. Cậu khách sạn ở đó hai ngày.

 

Đến hẹn Trần Phong dọn quần đi ra ngoài đã Lâm Kiến Quốc đứng ngoài cửa khách sạn chờ.

 

Trần Phong thấy ông thì lễ chào: “Cháu chào bác

 

“Ừm, chào cháu.”

 

“Đồ của bác đâu ạ?”

 

Lâm Kiến Quốc nghe vậy thì tay lên chỉ vào nhẫn vàng: “Đây nè.”

 

“Đây là gì vậy ạ?”

 

Trần Phong ngạc nhiên trố mắt nhìn chiếc nhẫn vàng, Kiến Quốc ngạc nhiên

 

“Đây là nhẫn trữ vật, đưa đồ vật vào muốn lấy ra nghĩ được. Cái này bác mua đắt đó, khoảng 10km. Ủa không biết cái này à? này phổ biến lắm ngay cả lão già ta cũng biết.”

 

“À vậy ạ, tại con không ra ngoài nên không Bác biết chỗ nào mấy cái này không?”

 

“Có, cũng gần đây thôi.”

 

Trần Phong được Lâm Kiến Quốc đi mua một cái trữ vật rồi mới phi thuyền bắt đầu xuất phát.

 

Cậu mở phòng livestream lên phát trực tiếp, từ hôm tới giờ ai nấy ngóng chờ livestream của cậu. Một niên trông trẻ hoắc được lời như vậy, quá

 

“Xin chào mọi người, tôi hôm nay tôi sẽ đến tinh cầu D-38

 

[L1: Bình luận đầu tiên nè.

L2: Thằng ngu nào bảo streamer phép đâu ra đây, ta đi thật kìa.

L3: Oa giờ mới để ý trai này cũng đẹp đó chứ.

L4: Chíp bao nhiêu tuổi rồi?]

 

Bình luận hôm nay tích cực hôm trước nhiều, cũng một số bình luận ý nhưng Trần Phong không quan Thấy câu hỏi thì thành đáp:

 

“Tôi 18 rồi.”

 

[L20: Vãi, nhỏ thế, còn chưa niên nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-the-than-toi-livestream-ban-tra-sua&chuong=4]

L21: Tôi năm nay mới 40 thể chờ em lớn lên rồi… ehehe.

L22: Dậy đi ông cháu ơi, chừng tui báo cảnh bắt ông giờ.

L29: Ủa sao nhỏ vậy không học đi mà đến thế? Đi cùng gia à?]

 

Ở đế quốc 30 tuổi mới tính là thành niên, sao thì tuổi thọ đế quốc khá cao, nếu không mắc chứng rối loạn tinh lực thì một người có sống ít nhất hơn năm lận.

 

“Tôi đi một mình.”

 

[L50: Thế thì gia đình nhóc

L51: Sao lại để một đứa chưa thành niên đi mình thế kia?]

 

Trần Phong thấy vậy thì cạn với tư duy của người sống ở năm 18 tuổi đã đủ tuổi chịu nhiệm pháp luật rồi nhỏ nữa đâu.

 

“Tôi với bố mẹ cãi nhau bỏ nhà ra đi, tinh cầu D-38 lập

 

[L100: U trời trời, còn đã dỗi bố bỏ nhà đi rồi.

L101: Đáng yêu ghê haha.

L102: Chẳng qua cũng chỉ tên nhóc ngông cuồng thôi.

L103: Để xem cậu cự nổi bao lâu.]

 

Trần Phong thấy vậy thì nhếch lộ ra hai chiếc nanh nhỏ xinh: “Tôi là một tên nhóc ngông cuồng ít ra tôi dám nói làm, các người có dám tinh cầu D-38 sống mà lắm mồm thế?”

 

Trong bình luận thay vì giận mắng nhiếc Trần Phong khán giả lại cười hả bình luận.

 

[L389: Trời trời nhìn kìa.

L390: Coi em ấy kiêu ngạo kìa, dễ thương quá

L1001: Sao? Mấy người dám không? mồm ra đi kìa.

L1002: Đáng yêu quá đi, lại cho chị hôn miếng

L1003: Con mụ kia tránh ra, ấy là của tui!!!

L1004: E hèm mấy con mụ dâm này.]

 

Trần Phong đọc được bình luận rùng mình, eo ôi biến thái, gớm.

 

Cậu không nói gì nữa, cho lives xem phong cảnh đường.

 

Bỗng đang đi thì cậu thấy trước có gì đó rơi xuống, nhìn kĩ hình như là một con thỏ.

 

Trần Phong vội đưa tay cầm lái, ra lệnh: “Mở trần, chú Lâm, phiền thắt dây an toàn ạ.”

 

Thế rồi, dưới ánh mắt của ngàn người đang coi Trần Phong điều khiển thuyền bay vèo xuống dưới với độ cao, cả phòng livestream hồn.

 

[L1345: Đm gì vậy?

L1346: Đm, đm, đm, mới xem lần hai mà cũng lần cuối rồi à?

L1347: Lầu trên nói gì vậy? xúi bậy!

L1777: Bé đáng yêu, bình tĩnh đi. Bọn chị biết xích mích với đình nhưng không được nghĩ quẩn vậy đâu!

L1778: Đúng đó, em đừng nghĩ

 

Cứ vậy mà trước ánh mắt hoảng của mọi người tiếng kêu sợ hãi Lâm Kiến Quốc mà Trần Phong lao xuống kéo mạnh tay để phi thuyền bay ngang.

 

Ngay sau đó một con thỏ rơi phịch vào lòng Phong, cậu ôm bé trong lòng ra lệnh.

 

“Khởi động tự lái.”

 

“Vâng thưa chủ nhân.”

 

Xong việc, Trần Phong vội bế trắng lên xem xét hình, thấy chỉ bị xước nhẹ mới thở phào nhẹ

 

Cậu cởi áo khoác đắp lên thỏ trắng xong cười với khán giả:

 

“Bé thỏ không sao rồi nha người.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận