Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

VẢ MẶT CÔ ĐÀN EM TRÀ XANH

Chương 5

Ngày cập nhật : 2025-12-20 21:19:20
7
Ánh mắt Kỷ Khuynh Từ nhìn về phía cô ta tràn đầy cảm động và thấu hiểu.
Ngay sau đó, anh ta ghé sát lại, giọng điệu ôn hòa: “Mạt Mạt, Vãn Vãn cũng là có ý tốt, không có ác ý gì đâu, chuyện này bỏ qua đi.”
Tôi khẽ ngẩng mắt, kinh ngạc nhìn anh ta: “Kỷ Khuynh Từ, có người mang đầy ác ý bôi nhọ bạn gái của anh, vậy mà anh lại thản nhiên bảo em bỏ qua ư?”
Kỷ Khuynh Từ liếc nhìn Tạ Vãn Vãn đang khóc đến đáng thương, rồi thở dài với tôi: “Cũng tại em mãi chưa đưa ra được bằng chứng chứng minh trong sạch, Vãn Vãn chỉ lo lắng cho anh thôi. Dù gì chúng ta cũng học cùng một trường, hà tất phải ầm ĩ đến mức kéo nhau ra tòa?”
Tạ Vãn Vãn cũng nức nở ở bên cạnh: “Đúng vậy mà, em cũng đâu có nói bừa. Trong điện thoại chị thật sự có hơn trăm địa chỉ đặt đồ ăn ở khách sạn.
Chị lại giải thích mập mờ không rõ ràng, em đa nghi một chút thì có gì sai?
Anh, bình thường anh đối xử với chúng em tốt như vậy, em chỉ sợ anh bị lừa thôi, em đâu cố ý nhằm vào chị đâu.”
Nói xong, cô ta lại tỏ vẻ đáng thương nhìn sang những người khác.
“Đúng đó đàn chị, Vãn Vãn cũng chẳng có ý xấu, chị đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.”
“Phải rồi, nếu để lại vết đen trong hồ sơ, tương lai của Vãn Vãn coi như xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-m-t-c-n-em-tr-xanh&chuong=5]

Đàn chị, chị cũng không cần tuyệt tình như vậy chứ?”
“Vốn dĩ chuyện này là chị không đúng, đàn anh còn chẳng trách chị, chi bằng mỗi bên nhường một bước đi.”
Đám đàn em của Kỷ Khuynh Từ thi nhau khuyên nhủ tôi.
Anh ta cũng cảm thấy có lý, liền lấy thêm dũng khí, hắng giọng: “Thế này đi, Mạt Mạt, để Vãn Vãn xin lỗi em một câu, chuyện này coi như xong, được chứ?”
Anh ta quay đầu, kiên nhẫn dỗ dành Tạ Vãn Vãn: “Vãn Vãn, ngoan nào, xin lỗi một câu là ổn hết, đừng lấy tiền đồ của mình ra làm trò đùa.”
Tạ Vãn Vãn uất ức nhìn anh ta, trong mắt lấp lánh lệ, cực chẳng đã mới chịu gật đầu.
Rồi từng bước từng bước dịch lại gần tôi, gương mặt đỏ bừng, giọng nhỏ như muỗi kêu, lí nhí thốt ra: “Xin lỗi.”
Nói xong, lập tức co rúm người trốn về sau lưng Kỷ Khuynh Từ, nước mắt lã chã như thể chịu oan ức to lớn lắm.
Kỷ Khuynh Từ thấy vậy, bất đắc dĩ mỉm cười với tôi: “Mạt Mạt, được rồi, đừng khiến con bé khó xử nữa, em cũng nên tỏ chút thái độ chứ.”
Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào anh ta: “Dựa vào đâu anh quyết định thay em chuyện tha thứ cho cô ta?
Anh cho rằng, những sỉ nhục em phải chịu hôm nay… chỉ đáng giá một câu ‘xin lỗi’ thôi sao?”
8
Nụ cười của Kỷ Khuynh Từ cứng đờ trên gương mặt.
Anh ta sa sầm mặt, giọng nghiến răng nghiến lợi: “Vậy em còn muốn thế nào nữa? Chuyện hơn trăm địa chỉ khách sạn kia, anh còn chưa tính sổ với em đâu. Em dám chắc em không làm chuyện có lỗi với anh sao?
Chỉ cần anh phát hiện ra, chúng ta lập tức chia tay.”
Anh ta còn tưởng lời đe dọa này có thể khiến tôi lùi bước.
Khóe môi tôi nhếch lên, lạnh nhạt nói: “Bớt giả bộ đi. Chia tay thì chia tay ngay bây giờ. Anh với cái thùng rác kia, đúng là một đôi vừa khít.”
Kỷ Khuynh Từ trừng to mắt: “Ý em là gì, em muốn chia tay anh? Không được, anh không đồng ý.”
Dĩ nhiên anh ta sẽ không đồng ý. Chia tay rồi, sau này còn lấy đâu ra tiền của tôi mà tiêu xài.
Ngay cả hóa đơn hôm nay, anh ta cũng phải tự trả.
Ở tình cảnh này, trước mặt đám đàn em, anh ta tuyệt đối không dám làm mất mặt đến mức kêu chia đôi hóa đơn.
Nghe thấy Kỷ Khuynh Từ nói không đồng ý, sắc mặt Tạ Vãn Vãn thoáng căng thẳng, vội vàng bước tới khoác chặt lấy cánh tay anh ta: “Đàn anh, chị ta căn bản không xứng với anh.”
Nhìn cảnh hai người ôm ôm ấp ấp, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cơn ghê tởm.
Toàn là những chuyện nhơ nhớp gì thế này.
Tôi chẳng còn chút kiên nhẫn nào dây dưa với bọn họ.
Chỉ mong từ nay về sau, không bao giờ phải gặp lại đôi đàn anh, đàn em đáng khinh này.
“Cô ta nói đúng, nồi nào úp vung nấy, chỉ có cô ta mới xứng với anh.”
Dứt lời, tôi xách túi, dứt khoát kéo cửa phòng bao ra.
Vừa định bước đi, thì lại va phải người phục vụ đẩy cửa bước vào.
“Ờ… phòng các vị đã hết giờ, xin hỏi có gia hạn hay thanh toán ạ?”
Khóe môi tôi nhếch lên, ánh mắt quét về phía Kỷ Khuynh Từ: “Cả bàn để anh Kỷ trả, tìm anh ta đi.”
Người phục vụ gật đầu, đi thẳng tới trước mặt anh ta: “Tổng cộng là hai mươi tám nghìn, mời quét mã.”
Sắc mặt Kỷ Khuynh Từ lộ rõ hoảng loạn, anh ta vội vàng gọi tôi: “Mạt Mạt, chờ đã!”
Anh ta vội sải bước định chạy tới nói với tôi mấy lời khó mà để đám đàn em nghe thấy.
Nhưng Tạ Vãn Vãn đã chắn ngay trước mặt, ôm chặt lấy eo anh ta: “Đàn anh, loại phụ nữ như thế, bỏ thì bỏ đi, anh vẫn còn có Vãn Vãn mà.”
Kỷ Khuynh Từ bị giữ chặt, hóa đơn đã dí thẳng vào mặt.
Sắc mặt anh ta đỏ bừng như gan lợn.
Người phục vụ vẫn kiên nhẫn giơ hóa đơn đứng chờ.
Tiến thoái lưỡng nan, anh ta chỉ đành run rẩy rút thẻ thanh toán.
Khóe môi tôi khẽ cong lên. Phen này chắc chắn thẻ tín dụng của anh ta bị quẹt nát rồi.
Ban đầu là tôi nói sẽ thanh toán, nhưng tôi không dại gì làm kẻ ngốc lớn thêm lần nữa.
Trước khi rời đi, tôi còn để lại một câu trong phòng bao: “Từ nay trong trường, tránh xa tôi ra. Nếu còn để tôi nghe thấy các người bịa đặt bôi nhọ tôi bên ngoài, tôi không ngại tống hết các người vào trong đó đâu.”

Bình Luận

0 Thảo luận