Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

VẢ MẶT CÔ ĐÀN EM TRÀ XANH

Chương 2

Ngày cập nhật : 2025-12-20 21:14:31
2
Tôi thật sự buồn cười.
Đời tôi từng thấy người vay tiền để tiêu xài, chứ chưa từng gặp ai vay mượn mà còn tự tin như anh ta.
Tôi còn chưa tiêu của anh ta một đồng nào, vậy mà anh ta đã bày ra cái dáng vẻ làm “ông lớn” trước mặt tôi rồi.
Chuyện dự định sau khi tốt nghiệp, tôi đã sớm nói rõ với anh ta rằng tôi muốn làm về mảng truyền thông.
Thế nhưng, khi nghe xong, anh ta lại cho rằng tôi đang nói đùa.
Anh ta bảo, tôi mà làm truyền thông thì chỉ có chết đói, dặn tôi mau chóng đi phỏng vấn xin một công việc đàng hoàng.
Nhưng số tiền tôi kiếm được nhờ làm blogger đã sớm vượt xa lương đi làm công sở, vậy tôi còn phải chịu cái khổ ấy để làm gì?
Ban đầu, tôi đã định nói cho anh ta biết, rằng tôi làm vlogger và đã sớm đạt được tự do tài chính.
Thế nhưng, hễ tôi vừa nhắc đến việc muốn tự làm mảng truyền thông, anh ta liền nổi trận lôi đình:
“Những chuyện đó toàn do mấy kẻ không đứng đắn làm, em có thể chín chắn một chút được không?"
Vậy nên, mỗi lần lời đã lên đến môi, tôi lại phải nuốt ngược trở vào.
Từ đó về sau, mỗi lần ra ngoài quay chụp, tôi chỉ dám nói với anh ta là đi làm thêm hay về nhà.
Tôi nghĩ, đợi đến khi tốt nghiệp, anh ta cầu hôn tôi, tôi sẽ nói thật cho anh biết nghề nghiệp của mình.
Như vậy cũng coi như một niềm vui bất ngờ, phần nào bù lại cơn giận trong anh ta.
Ai bảo tôi mê gương mặt của anh làm gì, trong đám đông, anh ta vĩnh viễn nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Nghĩ rằng có vấn đề thì để về nhà giải quyết, tôi cũng chẳng lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhẫn nhịn.
Chỉ là Tạ Vãn Vãn thì đâu chịu buông tha cho tôi.
Cô ta trợn tròn mắt, giọng điệu đầy khoa trương kêu lên: “Chị ơi, thì ra sau khi tốt nghiệp chị định để đàn anh nuôi à?”
3
“Wow, chị thật là có phúc, tìm được một người đàn ông tốt như đàn anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-m-t-c-n-em-tr-xanh&chuong=2]

Đổi lại là người khác thì sớm đã đá chị rồi.”
Mặt tôi lập tức sầm xuống, nhìn hai người họ, giọng trầm hẳn: “Kỷ Khuynh Từ, khi nào em nói là cần anh nuôi em?”
Kỷ Khuynh Từ sốt ruột nhíu mày: “Em không đi tìm việc, chẳng phải rõ ràng là để anh nuôi sao?”
Tôi không muốn đôi co với anh ta trước mặt nhiều người như thế, quá mất mặt, nên chỉ im lặng đứng dậy, khoác áo ngoài chuẩn bị rời đi.
“Em không khỏe, em về trước.”
Kỷ Khuynh Từ nghe vậy, biết tôi đã giận rồi.
Anh ta vội đứng dậy, kéo tôi ngồi xuống, dỗ dành: “Mạt Mạt, lời Vãn Vãn nói là thật mà. Trong hai năm nay, mấy chuyện vừa tốt nghiệp đã chia tay, chẳng phải đầy ra đó sao? Nhưng anh có trách nhiệm, cho dù em chưa tìm được việc, anh cũng sẽ không chia tay em. Cho anh chút thể diện, đừng đi.”
Câu cuối cùng, anh ta hạ giọng, nói ngay bên tai tôi.
Nhìn vào ánh mắt thành khẩn của anh ta, tôi đành buông áo xuống.
Nhưng Tạ Vãn Vãn bên cạnh, nghe xong thì lập tức ánh mắt sáng bừng, đầy sùng bái:
“Đàn anh, anh thật sự quá hoàn hảo. Ngay cả khi bạn gái như vậy, anh vẫn không bỏ rơi cô ấy. Nếu không gặp được một người đàn ông như anh, em tình nguyện cả đời độc thân.”
Nói xong, mặt Kỷ Khuynh Từ hơi đỏ, lưỡi cũng bắt đầu líu lại: “Em… em cũng xứng đáng gặp được một người đàn ông tốt.”
Tạ Vãn Vãn nhìn anh ta, cười e thẹn, lại ngọt ngào vô cùng.
Tôi không biết Tạ Vãn Vãn có đối xử với ai cũng như vậy hay không.
Nhưng cảnh tượng trước mắt, thực sự khiến tôi buồn nôn.
Bình thường, Kỷ Khuynh Từ cũng hay nhắc đến cô em khóa dưới này.
Tôi vẫn nghĩ đó là một cô bé ham học hỏi, hơi vụng về, dễ thương.
Không ngờ, cô ta chẳng hề vụng về, mà còn rất rõ mục tiêu.
Ngay trước mặt tôi, vừa hạ thấp tôi, vừa liếc mắt đưa tình với bạn trai tôi.
“Nhưng những người đàn ông đó đều không bằng đàn anh, em thật sự ghen tỵ với chị. Có người rõ ràng rất tầm thường, chẳng cần cố gắng, mà lại có được tất cả.”
Nói rồi, cô ta liên tục thở dài, ánh mắt khinh miệt quét qua tôi, kết hợp với lớp trang điểm sắc sảo, trông đến tận xương tủy đều lộ vẻ cay nghiệt.
Kỷ Khuynh Từ lại như không nhìn thấy, còn không ngừng an ủi cô ta: “Em ghen tỵ với cô ấy làm gì, em ưu tú hơn nhiều. Điều kiện gia đình cũng tốt, đàn anh nhất định sẽ giúp em tìm được một người bạn trai tốt.”
“Đàn anh, anh thật tốt, đã có chị rồi mà vẫn quan tâm đến em như thế. Chị sẽ không để bụng đâu nhỉ?”
Giọng nói mềm mại, yếu ớt của Tạ Vãn Vãn như một đám bông mềm quấn lấy Kỷ Khuynh Từ.
Anh ta cười, lắc đầu: “Sao lại thế được, em còn nhỏ, quan tâm em là điều nên làm.”
Tôi không chịu nổi nữa, nghiến răng đứng bật dậy.
Sợ rằng nếu ở lại thêm, tôi sẽ không kiềm chế được mà vả cho cả hai cái tát.
Tôi kéo cửa phòng, đi thẳng ra ngoài.
Bước vào nhà vệ sinh, dòng nước mát lạnh từ vòi chảy xuống giúp tôi dần bình tĩnh lại.
Nghĩ đến lúc nãy, nếu tôi thực sự không nhịn được mà đánh Tạ Vãn Vãn, e rằng tối nay đã ầm ĩ rồi.
Nghĩ đến việc tôi và Kỷ Khuynh Từ sắp tốt nghiệp, sau này chắc cũng chẳng còn nhiều dịp gặp Tạ Vãn Vãn nữa, chỉ cần dặn Kỷ Khuynh Từ tránh xa cô ta, tốt nhất là cắt đứt liên lạc hoàn toàn là mọi chuyện sẽ ổn.
Điều chỉnh lại tâm trạng, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, vừa hay gặp Kỷ Khuynh Từ đến tìm.
Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng mang theo sự quan tâm: “Sao vậy, uống hơi nhiều à? Có cần anh gọi cho em một cốc nước chanh không?”
Tôi siết chặt nắm tay, đấm lên vai anh ta, tức tối nói: “Em gái anh bắt nạt em, anh không nhìn ra sao?”

Bình Luận

0 Thảo luận