6
“Tôi chưa tính sổ chuyện cô xâm phạm quyền riêng tư cá nhân của tôi đâu, thế mà giờ còn dám nói bậy bạ gì đó nữa hả?”
Mắt Tạ Vãn Vãn lập tức đỏ hoe, cô ta lấy tay che mặt, nép vội ra sau lưng Kỷ Khuynh Từ: “Đàn anh, chị ấy đánh em…”
Kỷ Khuynh Từ sững người, phản ứng lại thì lập tức lao thẳng đến trước mặt tôi: “Nguyễn Mạt, có phải em chột dạ nên mới ra tay đánh người không? Hôm nay nếu em không giải thích rõ ràng, thì giữa chúng ta chấm dứt tại đây!”
Nhìn dáng vẻ anh ta che chở cho Tạ Vãn Vãn, còn hung hăng trừng mắt với tôi, lòng tôi lạnh toát: “Kỷ Khuynh Từ, em nói lại lần nữa, đó là khách sạn em ở khi đi làm việc. Em là blogger review phòng khách sạn.”
Rõ ràng Kỷ Khuynh Từ không tin, mà tiếng khóc của Tạ Vãn Vãn càng lớn hơn. Anh ta thấy trên má trái của cô ta đã hiện rõ dấu bàn tay đỏ rực, tức giận đến nắm chặt nắm đấm: “Nguyễn Mạt, em còn dám chối! Em mà làm blogger cái gì chứ, hóa ra sau lưng anh lại đi đặt phòng!”
Khóe miệng Tạ Vãn Vãn khẽ nhếch, lộ ra nụ cười đắc ý: “Chị, chị có một người bạn trai ưu tú như đàn anh, sao còn làm ra chuyện như vậy được?”
Tôi rất muốn lập tức cho họ xem tài khoản triệu fan của mình. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện nếu lỡ truyền ra ngoài, gây ảnh hưởng xấu đến tài khoản thì sẽ mất nhiều hơn được. Dù sao đó là tâm huyết suốt nhiều năm của tôi.
Vì thế, tôi liền mở ra đoạn chat thương vụ với phía khách sạn: “Trừng to mắt chó của các người ra mà nhìn cho rõ, tôi được khách sạn mời đến review phòng!”
Kỷ Khuynh Từ cau mày nhìn thoáng qua đoạn chat trong điện thoại tôi, giọng mang theo chút do dự: “Vậy… mỗi cuối tuần em ra ngoài làm việc, đều là để đi review khách sạn sao?”
Tôi lạnh lùng cười: “Đúng thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-m-t-c-n-em-tr-xanh&chuong=4]
Còn những lời bôi nhọ hôm nay, nếu truyền ra khỏi phòng này, thì cứ chờ thư của luật sư đi.”
Tôi thấy có vài người xung quanh lặng lẽ đặt điện thoại xuống, ai nấy nhìn nhau, không dám lên tiếng. Trong phòng thoáng chốc im lặng, chỉ còn lại tiếng khóc rấm rứt của ai đó.
Đột nhiên, Tạ Vãn Vãn giật phắt điện thoại từ tay tôi, lướt vài cái rồi kêu lên: “Chuyện đổi tên hiển thị thì ai chẳng làm được, chị, chẳng lẽ chị đổi hết tên mấy ông già đó thành nhân viên khách sạn à?”
Nói xong, cô ta vội vã ném trả điện thoại lại, như thể nó rất bẩn. Lời cô ta vừa dứt, chẳng khác nào một tiếng sét giữa trời quang.
Sắc mặt Kỷ Khuynh Từ đen kịt, gào vào mặt tôi: “Nguyễn Mạt, em còn muốn lừa anh sao? Trong miệng em rốt cuộc có câu nào là thật không?”
Tạ Vãn Vãn nhẹ nhàng vỗ lưng Kỷ Khuynh Từ, vẻ mặt đầy lo lắng: “Đàn anh đừng giận, biết đâu chỉ là hiểu lầm thôi. Chỉ cần chị lấy tài khoản ra cho mọi người xem, thì sẽ chứng minh được lời chị nói là thật. Chẳng phải thế sao, chị?”
Khóe môi Tạ Vãn Vãn cong lên, cố tình nhướng mày về phía tôi, nụ cười chẳng hề che giấu ác ý. Cái dấu bàn tay đỏ chót trên má trái càng khiến gương mặt cô ta thêm dữ tợn.
Kỷ Khuynh Từ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ghét bỏ. Tôi bỗng thấy buồn cười, cũng hiểu ra bản thân có giải thích thế nào cũng vô ích, bởi vì anh ta chưa từng có ý định tin tôi.
“Không cần nữa. Báo cảnh sát đi. Tạ Vãn Vãn, từ đầu đến cuối cô đều cố ý dẫn dắt bôi nhọ tôi. Tôi lười giải thích, cứ để cảnh sát đến điều tra.”
Tôi thản nhiên nói, rồi bấm số 110.
Tạ Vãn Vãn hoảng hốt, vội kéo tay áo Kỷ Khuynh Từ, giọng đầy ấm ức: “Đàn anh, anh mau ngăn chị ấy lại đi. Chỉ là chuyện nhỏ thôi, bọn em đảm bảo sẽ không truyền ra ngoài, cần gì báo cảnh sát chứ…”
Đến nước này mà cô ta vẫn không quên ám chỉ tôi. Kỷ Khuynh Từ và đám đàn em của anh ta lập tức xông lên. Có người ghì chặt cổ tay tôi, có kẻ giật lấy điện thoại trong tay tôi.
Một mình tôi không thể chống lại nhiều người, cuộc gọi báo cảnh sát vừa kết nối đã bị họ tắt ngúm.
Kỷ Khuynh Từ thở hổn hển, nắm chặt điện thoại của tôi, lại lật xem kỹ đoạn chat với khách sạn. Có lẽ vì thấy tôi nhất quyết đòi báo cảnh sát nên anh ta mới tin rằng tôi không thể nào bịa đặt.
Hồi lâu sau, anh ta ngẩng lên, giọng điệu dịu lại: “Mạt Mạt, em kích động như vậy làm gì. Anh tin em, chuyện này đến đây thôi.”
Nghe vậy, mấy người đang giữ chặt tôi mới từ từ buông tay. Từng người một lùi ra sau, đứng phía sau Kỷ Khuynh Từ, mặt đầy lúng túng.
“Đàn chị, bọn em chỉ muốn chị đừng báo cảnh sát thôi, vừa rồi không cố ý đâu.”
“Chị, xin lỗi, vừa rồi bóp đỏ cả cổ tay chị rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn cổ tay mình, chỉ hơi đỏ lên, rồi ngẩng lên nói: “Mấy người thì tôi có thể không truy cứu, nhưng cô ta… cứ chờ thư luật sư đi. Tôi nhớ rõ, tội bịa đặt sự thật bôi nhọ người khác, nếu nghiêm trọng thì bị xử phạt tới ba năm tù đấy.”
Tôi đưa tay chỉ thẳng vào Tạ Vãn Vãn. Sắc mặt cô ta tái mét, cắn chặt môi, trông vừa vô tội vừa đáng thương.
Cô ta níu tay áo Kỷ Khuynh Từ, khóc thút thít cầu khẩn: “Đàn anh, em chỉ là lo cho anh thôi. Thời nay con gái tốt chẳng còn mấy ai, em sợ anh bị lừa…”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận