Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tưởng Tiên Sinh Online Trêu Chọc Chồng

Chương 39

Ngày cập nhật : 2026-03-31 14:43:06



Phàn Dật Thanh sống trong ký túc xá của nhân viên chi nhánh Cẩm Hoa Thành Đô, điều kiện ở đây khá tốt, tuy là một căn phòng nhỏ một phòng khách nhưng so với Bắc Kinh thì vẫn thoải mái và tự do hơn.


Anh đã rời Bắc Kinh được hơn nửa tháng, trong thời gian này anh và Tôn Bồng Bồng giả vờ yêu nhau, mục đích là để tin tức này truyền đến Bắc Kinh, truyền đến chỗ Tưởng Chính Lâm.


Phàn Dật Thanh đã xóa tất cả thông tin liên lạc liên quan đến Tưởng Chính Lâm, và cũng đã thêm hai số điện thoại của Tưởng Chính Lâm vào danh sách đen của điện thoại. Ban đầu Phàn Dật Thanh nghĩ rằng Tưởng Chính Lâm sẽ đổi số để gọi cho mình, nhưng thực tế thì không.


Phàn Dật Thanh nghĩ như vậy cũng tốt, có lẽ Tưởng Chính Lâm đã hoàn toàn từ bỏ.


Phàn Dật Thanh lao vào công việc bận rộn, tự mình làm mọi việc, không muốn dừng lại một giây nào, chỉ khi bận rộn anh mới có thể quên Tưởng Chính Lâm, quên tất cả về anh ta.


Buổi tối, Phàn Dật Thanh lại lê bước về ký túc xá lúc gần mười giờ, hành lang tối om, đèn cảm ứng đã hỏng mấy ngày, thợ sửa chữa cũng chưa kịp sửa.


Đi đến cửa chống trộm của ký túc xá mình, Phàn Dật Thanh bật đèn pin điện thoại chiếu sáng lỗ khóa, mò chìa khóa phòng nhắm vào rồi xoay, cạch một tiếng cửa phòng mở ra, anh còn chưa kịp rút chìa khóa ra đã bị một lực đẩy mạnh vào phòng khách, điện thoại cũng bị rơi, nguồn sáng duy nhất cũng biến mất do đèn pin chiếu xuống đất.


Trong bóng tối, có người nắm lấy cánh tay anh đẩy mạnh anh vào tường, lưng đập vào tường phát ra tiếng động trầm đục.


Phàn Dật Thanh cố gắng giãy giụa muốn dùng tay thoát khỏi sự kiềm chế, nhưng người đó lại dùng nửa thân dưới mạnh mẽ ghì chặt anh, tay trái nắm lấy tay phải đang giãy giụa của Phàn Dật Thanh ấn vào tường, tay phải bóp chặt cằm Phàn Dật Thanh hôn mạnh lên, môi răng va chạm, không giống hôn mà giống như một trận chiến đẫm máu!


Mùi cồn nồng nặc xen lẫn chút mùi nước hoa nam quen thuộc, nụ hôn và nhiệt độ cơ thể quen thuộc này buộc Phàn Dật Thanh phải từ bỏ giãy giụa, anh biết Tưởng Chính Lâm vẫn đến tìm anh.


Phàn Dật Thanh như một con rối không hồn, lặng lẽ mặc cho Tưởng Chính Lâm hôn, nụ hôn của y vô cùng hung dữ và bá đạo.


Đột nhiên, Phàn Dật Thanh cảm thấy dường như có chất lỏng lạnh lẽo nhỏ giọt lên má mình. Đang cảm thấy ngạc nhiên và bất lực, Tưởng Chính Lâm không hôn anh nữa, cũng không giam cầm anh nữa, chỉ cúi người tựa đầu vào vai anh, giọng nói không thể nghe ra cảm xúc.


"Em thật tàn nhẫn, cho anh hy vọng, rồi lại đẩy anh vào vực sâu tuyệt vọng."


Phàn Dật Thanh chỉ lặp lại ba chữ: "Xin lỗi..."


Tưởng Chính Lâm lặng lẽ kéo tay trái của Phàn Dật Thanh, từ từ đặt nó lên trái tim mình, "Em cảm thấy không? Nó chết rồi, trái tim yêu em này đã chết rồi."


Tay Phàn Dật Thanh rụt lại.


Tưởng Chính Lâm lại hỏi: "Em vui không?"


Phàn Dật Thanh đứng trong bóng tối rất muốn vươn tay ôm Tưởng Chính Lâm, nhưng anh đã cố gắng kìm nén.


Tưởng Chính Lâm như bị rút cạn toàn bộ sức lực, y thở hổn hển, tuyệt vọng nói: "Phàn Dật Thanh, từ khi chúng ta quen nhau đến giờ, ngoài chuyện chia tay em nói rất dứt khoát, trong những trường hợp khác em hầu như chưa bao giờ trả lời trực tiếp anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-tien-sinh-online-treu-choc-chong&chuong=39]

Bây giờ anh hỏi em câu cuối cùng, rốt cuộc em có yêu anh không?"


Phàn Dật Thanh không nói gì, cũng không biết phải trả lời y thế nào, Tưởng Chính Lâm cười khổ một tiếng: "Anh hiểu rồi."


Y đột nhiên đẩy Phàn Dật Thanh lùi lại một bước, đứng lặng lẽ trong bóng tối.


Hai người cứ thế đứng đối mặt, không nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt của nhau, không ai động đậy, cũng không ai lên tiếng, thậm chí ngay cả tiếng thở của nhau cũng không nghe thấy.


Khoảng hai ba phút sau, Tưởng Chính Lâm kìm nén nhưng lại vô cùng bình tĩnh, tự mình đưa ra phán quyết cuối cùng cho tình yêu của họ.


Tưởng Chính Lâm nói: "Phàn Dật Thanh, anh đồng ý với em, anh cũng không yêu em nữa."


Trái tim Phàn Dật Thanh co thắt lại, sau đó là những cơn đau quặn thắt, anh đứng trong bóng tối không biết phải làm gì.


Anh không nói gì, không thể nói gì, lặng lẽ lắng nghe tiếng bước chân của Tưởng Chính Lâm, lắng nghe y đi đến hành lang, giúp mình đóng cửa chống trộm, nghe thấy anh ta xuống lầu, cho đến khi không còn nghe thấy nữa, Phàn Dật Thanh bắt đầu đoán Tưởng Chính Lâm đã đi đến đâu rồi, cho đến mười phút sau dưới lầu vang lên tiếng động cơ ô tô.


Tiếng động ngày càng nhỏ, ngày càng xa, không còn nghe thấy nữa.


Cả thế giới từ đó im lặng.


Phàn Dật Thanh biết y đã đi rồi.


Y đã rời đi mãi mãi.


Sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.


Phàn Dật Thanh mò mẫm bật đèn phòng khách, không biết rằng mình đã sớm đầm đìa nước mắt.


*


Tưởng Chính Lâm rời khỏi chỗ ở của Phàn Dật Thanh, bay về Bắc Kinh ngay trong đêm, về đến biệt thự đã hơn ba giờ sáng, y không về phòng mình ngủ mà về phòng của Phàn Dật Thanh, nằm vật ra giường, ngửi mùi hương thuộc về Phàn Dật Thanh rồi ngủ thiếp đi.


Chú Mạnh sợ y xảy ra chuyện, đặc biệt dặn dò người giúp việc trong biệt thự, nhất định phải quan sát kỹ hành động của Tưởng Chính Lâm, có gì bất thường phải báo ngay cho ông.


Tưởng Chính Lâm không ngủ được bao lâu, trong mơ hồ còn tưởng Phàn Dật Thanh đang nằm cạnh mình, mở mắt ra mới phát hiện chỉ có mình nằm trên chiếc giường lớn lạnh lẽo.


Tưởng Chính Lâm ngửi kỹ mùi hương quen thuộc trong phòng, y biết rõ, không lâu nữa, khi người này biến mất khỏi cuộc đời y, những mùi hương này cũng sẽ dần tan biến, chỉ còn lại một căn phòng đầy kỷ niệm chế giễu sự bất lực và nực cười của y.


Tưởng Chính Lâm không thể chịu đựng được nữa, mở tủ quần áo lấy từng bộ quần áo của Phàn Dật Thanh ra, chất đống giữa phòng, tiện tay mở một chai rượu đổ lên quần áo, dùng bật lửa đốt một trong số đó, nhìn ngọn lửa bùng lên, Tưởng Chính Lâm điên cuồng gào thét.


"Mẹ kiếp Phàn Dật Thanh, mẹ kiếp... mẹ kiếp anh thật sự hận em chết mất! Phàn Dật Thanh anh hận em chết mất! Cả đời này anh không muốn gặp lại em nữa!" Nói xong ôm mặt khóc nức nở.


Chú Mạnh phát hiện phòng của Phàn Dật Thanh bốc cháy ngay lập tức, vội vàng kiểm tra chuông báo khói, quả nhiên đã bị tắt, ông vội vàng bật công tắc.


Khi chú Mạnh xông lên lầu hai đẩy cửa phòng ngủ, một cảnh tượng đau lòng chưa từng có hiện ra trước mắt.


Trong phòng, quần áo của Phàn Dật Thanh đã cháy hơn một nửa, hệ thống chữa cháy tự động trên trần nhà không ngừng phun nước xuống, như thể đang có một trận mưa lớn, thảm bị ngấm nước bẩn đen, lộ ra màu nâu đen kỳ dị, Tưởng Chính Lâm ngồi tê liệt ở cuối giường, bị nước làm ướt như một con chó vô gia cư, y ngơ ngác nhìn chú Mạnh xông vào, như thể đang cầu cứu.


"Chú Mạnh, cháu thật sự rất đau." Tay Tưởng Chính Lâm nắm chặt quần áo trước ngực, thở hổn hển, "Cháu nghĩ cháu có lẽ bị bệnh tim..."


Trời đất quay cuồng, thế giới trống rỗng.

Bình Luận

0 Thảo luận