Sáng / Tối
Tưởng Chính Lâm không ngờ Kha Bắc, người lẽ ra đang ở Anh, lại xuất hiện trước mặt mình. Người đàn ông khó chơi đã quấn lấy mình suốt bốn năm này, tại sao lại trở về đúng lúc mình và Phàn Dật Thanh vừa xác định quan hệ?
Nghĩ đến những gì Kha Bắc đã làm ở Anh, sự cố chấp và thần kinh của cậu ta, Tưởng Chính Lâm cảm thấy đau đầu. Y dừng lại ở góc cầu thang tầng một, tay trái vịn vào tay vịn cầu thang, mặt lạnh lùng kéo dài, giọng điệu không mấy thân thiện: "Cậu về làm gì!?"
"Chú Tưởng thông báo anh bị thương, em lo cho anh, về thăm anh." Kha Bắc vẻ mặt vững như núi Thái Sơn, giọng nói không chút gợn sóng.
"Không cần, tôi không có quan hệ gì với cậu." Tưởng Chính Lâm dứt khoát từ chối cậu ta, không thể để cậu ta lại nảy sinh bất kỳ ảo tưởng không đáng có nào.
"Dù sao cũng đã yêu nhau, chia tay rồi cũng có thể làm bạn mà, phải không?" Kha Bắc không hề khách sáo, tự mình mở tủ giày lấy một đôi dép ra thay, còn cười nói: "Bố cục ở đây không thay đổi chút nào, khiến em cứ ngỡ như quay về ngày xưa."
Câu nói này rõ ràng là nói cho người trong nhà nghe, cậu ta là người yêu cũ của Tưởng Chính Lâm, cậu ta cũng là khách quen của biệt thự này, quen thuộc từng ngọn cây ngọn cỏ ở đây, mọi thứ ở đây đều có dấu vết cuộc sống của cậu ta.
Tưởng Chính Lâm rất hiểu đức hạnh của Kha Bắc, y hừ lạnh một tiếng, nghiêm khắc nói: "Đó chỉ là ảo giác của cậu thôi."
Tưởng Chính Lâm sợ Phàn Dật Thanh hiểu lầm mình, bước xuống cầu thang đi về phía Phàn Dật Thanh đang ngồi trên ghế sofa, vừa đi vừa nhắc nhở Kha Bắc: "Cậu biết đấy, thời gian có tính một chiều, chuyện đã qua thì đã qua rồi, nhắc lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, chúng ta đã yêu nhau khi nào? Nếu cậu muốn gặp tôi, thì bây giờ cậu đã thấy rồi, tôi rất tốt và cũng đã có người yêu của mình, người yêu của cậu là bác sĩ George, tôi nghĩ anh ấy chắc sẽ không muốn cậu đến tìm tôi."
Bác sĩ George là bạn trai mà Kha Bắc tìm sau khi chia tay với Tưởng Chính Lâm.
Lần cuối cùng Tưởng Chính Lâm chia tay với Kha Bắc, Kha Bắc đã chạy đến trước mặt y tự tử bằng cách cắt cổ tay, Tưởng Chính Lâm đã đưa cậu ta đến bệnh viện địa phương trả tiền viện phí và thuê một y tá chuyên nghiệp chăm sóc cậu ta.
Y luôn nghi ngờ tình trạng tinh thần của Kha Bắc có vấn đề, còn đặc biệt mời một bác sĩ tâm lý rất nổi tiếng ở địa phương để hỗ trợ điều trị cho Kha Bắc.
Một tháng sau, Kha Bắc hồi phục sức khỏe xuất viện, Tưởng Chính Lâm một lần nữa đến bệnh viện, trước mặt bác sĩ tâm lý một lần nữa kiên quyết đề nghị chia tay, ban đầu tưởng Kha Bắc sẽ làm ầm ĩ lên, nhưng cậu ta nghe xong lại bình tĩnh đến lạ.
Kha Bắc đồng ý đề nghị chia tay, và giới thiệu bạn trai mới của mình, bác sĩ George. George là một bác sĩ phẫu thuật, khi Tưởng Chính Lâm không có mặt, anh ta đã tận tâm chăm sóc Kha Bắc, và nảy sinh tình cảm với Kha Bắc.
Trước khi Tưởng Chính Lâm về nước đã gặp hai người một lần, bác sĩ George lúc đó còn hớn hở nói với y rằng Kha Bắc đã đồng ý lời cầu hôn của anh ta, hai người họ sắp kết hôn.
Vậy tại sao Kha Bắc lại bỏ bác sĩ George về nước, cậu ta có mục đích gì?
Hơn nữa, tại sao Kha Bắc lại có liên hệ với ba mình?
"Em đã chia tay với George rồi." Kha Bắc nói rất tùy tiện, chia tay như một chuyện có hay không cũng được.
Tưởng Chính Lâm nhíu chặt mày, một dự cảm bất an trỗi dậy.
Kha Bắc thay giày xong đi ra khỏi tiền sảnh, liếc mắt nhìn thấy Phàn Dật Thanh đang ngồi yên lặng trên ghế sofa, cậu ta không hề tỏ ra ngạc nhiên, mà nhiệt tình chào hỏi Phàn Dật Thanh.
"Chào cậu, tôi là Kha Bắc, là bạn trai cũ của Chính Lâm."
Phàn Dật Thanh đánh giá Kha Bắc, cậu ta trông rất trung tính, cử chỉ điệu bộ có vẻ quyến rũ, dưới khóe mắt phải có một nốt ruồi lệ, đột nhiên toát ra một cảm giác đáng thương, nhưng nhìn lâu lại khiến người ta rùng mình.
Phàn Dật Thanh bình tĩnh nhìn cậu ta, khóe miệng nở một nụ cười không rõ ý nghĩa, anh vẫn ngồi yên không động đậy, cũng không muốn nói chuyện.
Kha Bắc đang thị uy sao?
Tưởng Chính Lâm lúc này lại rất không bình tĩnh, cơn giận của y bùng lên trong lòng, y dùng ngón tay trái khỏe mạnh chỉ vào tiền sảnh, nghiêm khắc quát: "Kha Bắc! Nơi này không chào đón cậu, cậu muốn phát điên thì đi chỗ khác mà phát!"
Kha Bắc rõ ràng là muốn gây hiềm khích giữa y và Phàn Dật Thanh.
Kha Bắc dường như đã quen với cơn giận của Tưởng Chính Lâm, cậu ta vẫn cười rạng rỡ, "Em chỉ đang chào hỏi anh ấy thôi, sao anh lại tức giận?." Khiến Tưởng Chính Lâm trông như một đứa trẻ đang giận dỗi.
Kha Bắc: "Nhiều năm trôi qua, anh vẫn dễ xúc động như vậy."
Tưởng Chính Lâm: "Sự xúc động của tôi chỉ dành cho câuh!"
"Kha Bắc, tốt nhất cậu đừng ép tôi phải sai người ném cậu ra ngoài!" Tưởng Chính Lâm cầm điện thoại trong phòng, làm bộ gọi cho bảo vệ.
Phàn Dật Thanh không muốn nhìn hai người họ cãi nhau, "Hai người cứ nói chuyện đi, tôi về phòng dọn dẹp một chút." Anh đứng dậy muốn rời đi.
Chú Mạnh biết một số chuyện về Kha Bắc, tưởng Phàn Dật Thanh vì sự xuất hiện của Kha Bắc mà giận Tưởng Chính Lâm, muốn tìm cơ hội giải thích cho Tưởng Chính Lâm, liền vội vàng đi theo anh, cười nói: "DậtThanh à, để chú giúp cháu dọn dẹp nhé?"
Phàn Dật Thanh không từ chối, hai người vừa đi được vài bước, đã nghe thấy giọng Kha Bắc vang lên phía sau anh.
"Anh hoàn toàn không quan tâm phải không?"
Phàn Dật Thanh nghe thấy, nhưng anh quay đầu lại lịch sự hỏi lại: "Xin lỗi, tôi không nghe rõ, cậu có thể nói lại được không?"
Kha Bắc vẻ mặt hiểu ra, "Anh hoàn toàn không yêu Chính Lâm phải không? Anh muốn làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-tien-sinh-online-treu-choc-chong&chuong=25]
Mục đích là gì?"
Phàn Dật Thanh bị cậu ta hỏi cười, nhưng vẫn hỏi ngược lại: "Tại sao cậu lại nghĩ tôi không yêu anh ấy?"
"Anh không hề có chút địch ý nào với tôi, đây không phải là thái độ đối xử với người yêu cũ."
Tưởng Chính Lâm đã chịu đựng đủ sự cố chấp của cậu ta, gầm lên: "Kha Bắc cậu đủ rồi! Cút ngay ra ngoài!"
Phàn Dật Thanh quay người chậm rãi đi về phía Kha Bắc, nhìn khuôn mặt hơi yêu mị của cậu ta, đáp: "Tại sao phải có địch ý với cậu? Ít nhất trong lòng Chính Lâm, cậu không phải là đối thủ của tôi. Tôi là đàn ông, không phải những người phụ nữ ghen tuông, nếu tôi không giữ được anh ấy, tôi cũng sẽ không cố giữ. Tôi không rõ mục đích cậu đến đây là gì, nếu là muốn chia rẽ tôi và Chính Lâm, thì xin lỗi, tôi sẽ không mắc bẫy."
Kha Bắc vẫn vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì.
Tưởng Chính Lâm nghe xong, cơn giận trong lòng đột nhiên tan biến, y từ nãy đến giờ vẫn lo lắng Phàn Dật Thanh sẽ tức giận vì sự xuất hiện của Kha Bắc.
Tưởng Chính Lâm rất muốn hôn Phàn Dật Thanh thật mạnh, người yêu thông minh như vậy đúng là một bảo bối quý giá hiếm có trên đời.
Cảm xúc của Tưởng Chính Lâm trở lại bình thường, chỉ cần hậu viện an toàn, vấn đề tiền viện không phải là vấn đề.
Tưởng Chính Lâm gọi điện thoại đến phòng bảo vệ, "Trong nhà có một kẻ điên xông vào, các anh đến xử lý một chút."
Lúc này Kha Bắc cười nói: "Chính Lâm, anh luôn nhìn người không rõ, sẽ có ngày anh biết ai là người thật lòng yêu anh, ai là người đang lợi dụng anh."
"Tưởng tiên sinh, xin hỏi có phải người này không?" Bảo vệ đến rất nhanh, nhìn Kha Bắc không dám chắc, vì Kha Bắc là do ngài Tưởng đưa vào bằng xe, hơn nữa Kha Bắc từng là người tình của Tưởng Chính Lâm.
Tưởng Chính Lâm đưa ra tối hậu thư cho Kha Bắc: "Kha Bắc, tôi quả thật nhìn người không rõ, ví dụ như cậu, chúng ta đã kết thúc từ rất lâu rồi, bác sĩ George rất tốt, hy vọng cậu có thể trân trọng. Vậy bây giờ là cậu tự rời đi, hay tôi sai người mời cậu rời đi?"
Kha Bắc: "Em sẽ rời đi, nhưng sẽ có ngày em quay lại, chỉ có em mới là lựa chọn đúng đắn nhất của anh, dù là mười năm trước, hay mười năm sau."
Tưởng Chính Lâm nghiêm giọng nói: "Cậu mơ đi!"
"Chính Lâm, giấc mơ đẹp có thể thành hiện thực." Kha Bắc nói xong câu này, lại đứng cười nhìn Phàn Dật Thanh một cái, dưới sự giám sát của bảo vệ đi đến tiền sảnh thay giày da rồi rời khỏi biệt thự.
Bên ngoài xe do Tưởng Triều Càn sắp xếp vẫn còn đó, có lẽ ngay từ đầu đã đoán được Kha Bắc sẽ bị đuổi đi.
Kha Bắc lên xe, mỉm cười lấy điện thoại ra gọi.
"Chú Tưởng, cháu đã gặp anh ta rồi, cháu nghĩ chú đoán đúng, anh ta có lẽ tiếp cận Chính Lâm vì mục đích gì đó."
...
"Vâng vâng, chú Tưởng yên tâm, cháu sẽ không để bất cứ ai làm hại người cháu yêu."
...
"Có sự ủng hộ của chú, người cuối cùng đứng bên cạnh Chính Lâm nhất định sẽ là cháu!"
...
Cúp điện thoại, Kha Bắc nhìn biệt thự đóng chặt cửa, ánh mắt tối sầm, khuôn mặt vốn tươi cười dịu dàng trở nên u ám, toàn thân toát ra khí đen, trông giống hệt yêu thú ẩn mình trong bóng đêm.
"Sẽ có một ngày, tôi sẽ đường đường chính chính trở về, người tôi yêu, trừ khi tôi chết, nếu không ai cũng đừng hòng cướp đi."
Tưởng Triều Càn vừa nghe điện thoại của Kha Bắc xong ở khu nghỉ ngơi của buổi hòa nhạc, điện thoại của con trai liền gọi đến, ông tiện tay nhấc máy.
Tưởng Triều Càn: "Có chuyện gì?"
Tưởng Chính Lâm cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, chất vấn: "Tại sao ba lại để Kha Bắc quay lại?"
Tưởng Triều Càn cười nói: "Hai đứa đã gặp mặt rồi à?"
Tưởng Chính Lâm: "Ba đích thân sắp xếp xe đưa cậu ta đến biệt thự, ba nói chúng con đã gặp mặt chưa? Ba rõ ràng biết Kha Bắc là người như thế nào, còn đưa cậu ta đến, con thật sự không hiểu ý của ba!"
Tưởng Triều Càn: "Bởi vì ba thấy so với Phàn Dật Thanh, Kha Bắc vẫn hợp với con hơn."
Tưởng Chính Lâm: "Ai hợp với con là do con quyết định, ba không phải là người phản đối nhất việc bq mẹ can thiệp vào chuyện tình cảm của con cái sao? Bây giờ lại là sao? Bq muốn con và Dật Thanh đi theo vết xe đổ của ba và mẹ sao?"
Giọng Tưởng Triều Càn xen lẫn chút tức giận: "Tưởng Chính Lâm con tốt nhất đừng so sánh Phàn Dật Thanh với mẹ con, cậu ta không xứng. Con không thích Kha Bắc thì được, con có thể thích bất cứ ai, nhưng con không thể ở bên Phàn Dật Thanh."
Tưởng Chính Lâm bối rối, y hỏi: "Ai cũng được, chỉ Dật Thanh là không được? Tại sao?"
Tưởng Triều Càn rất muốn nói hết mọi chuyện cho con trai, nói cho y biết Phàn Dật Thanh có thể đang ẩn nấp bên cạnh y, tìm cơ hội hãm hại y. Nhưng Tưởng Triều Càn không thể làm như vậy, con trai và vợ mà ông đã bảo vệ mười năm, không thể xảy ra bất kỳ vấn đề nào vào lúc này.
"Không có tại sao, con chỉ cần biết ba không coi trọng cậu ta là được rồi. Ba cho hai đứa thời gian chia tay, con tốt nhất đừng thách thức sự kiên nhẫn của ba. Thôi được rồi, mẹ con vẫn đang đợi ba ở phòng hòa nhạc, cúp máy đi."
Tưởng Triều Càn cúp điện thoại, gửi một tin nhắn cho Lưu Trung.
"Bệnh viện dưỡng lão Thánh An tăng cường an ninh, cấm tất cả những người không liên quan vào."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận