Văn phòng CEO Tập đoàn Tưởng Thị.
Phàn Dật Thanh ngồi trên ghế sofa da thật, tay cầm một tách cà phê Blue Mountain ấm nhẹ, cúi đầu nhớ lại những lời cậu của Trình Hoa đã nói khi anh lần đầu gặp.
"Tiểu Phàn à, Tưởng tổng xem ra rất coi trọng cậu, lần này Cẩm Hoa có hợp tác được với Tưởng Thị hay không, là tùy thuộc vào cậu nỗ lực bao nhiêu. Tôi đã xem qua lý lịch của cậu, tôi nghĩ cậu hẳn rất rõ, nếu không có mối quan hệ của Trình Hoa, một sinh viên cao đẳng như cậu dù thế nào cũng không thể vào Cẩm Hoa, vì vậy tôi cho cậu hai lựa chọn, một là thúc đẩy hợp tác này, hai là bây giờ đi đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc, tôi nghĩ cậu hẳn biết phải chọn thế nào."
Phàn Dật Thanh hầu như không suy nghĩ, "Chủ tịch, tôi chọn con đường thứ nhất."
Thư ký riêng của Tưởng Chính Lâm, Phương Thuật, đẩy cửa bước vào, tiếng động thu hút sự chú ý của Phàn Dật Thanh, anh vội vàng đặt cà phê xuống bàn, đứng dậy mỉm cười chào người đến.
"Chào anh, tôi là Phàn Dật Thanh của phòng thị trường Tập đoàn Thương mại Cẩm Hoa."
Phương Thuật đi đến trước mặt anh, cười gật đầu chào: "Chào Phàn tiên sinh, tôi là Phương Thuật, thư ký riêng của Tưởng tổng, Tưởng tổng vừa họp xong, hiện đang báo cáo công việc với Chủ tịch, xin anh đợi thêm một lát ở đây." Phương Thuật vừa giải thích vừa cẩn thận quan sát đối phương, người trước mặt này so với tình nhân nhỏ trước đây của Tưởng Chính Lâm thì giống như một cốc nước lọc nhạt nhẽo không có gì đặc biệt, dáng vẻ tuy không tệ nhưng bên cạnh Tưởng Chính Lâm không thiếu những bông hoa rực rỡ hơn. Thế nhưng Phương Thuật không dám lơ là chút nào, bởi vì lúc này Tưởng tổng đang ngồi trong phòng họp giống như một học sinh cấp ba mới biết yêu, bồn chồn không yên, nóng lòng muốn gặp, nhưng vì tính cách lạnh lùng kiêu ngạo nên lại muốn ra vẻ dằn mặt đối phương, lại sợ người ta đợi lâu bỏ đi, nên đã phái Phương Thuật đi trước giữ người lại cho mình.
Phàn Dật Thanh khách sáo cười: "Không sao đâu thư ký Phương, Tưởng tổng cứ bận việc, tôi đợi anh ấy ở đây là được."
Phương Thuật nói chuyện vài câu với Phàn Dật Thanh rồi vội vàng quay lại phòng họp báo cáo tình hình với Tưởng tổng, người bề ngoài lạnh nhạt nhưng nội tâm lại nóng bỏng.
Sau khi Phương Thuật rời đi, Phàn Dật Thanh ngồi xuống nhấp một ngụm cà phê, môi khẽ chạm vào chất lỏng trong cốc, đầu lưỡi cảm nhận vị đắng ấm áp lan tỏa, nở rộ trong khoang miệng.
Tưởng Chính Lâm, tôi đã tự mình bước vào cái bẫy mà anh giăng ra, công bằng mà nói, anh sẽ bước vào cái bẫy mà tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho anh.
Khoảng nửa tiếng sau, Tưởng Chính Lâm mới đẩy cửa văn phòng bước vào, nhìn thấy Phàn Dật Thanh ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, dù là vì công việc hay vì bản thân, y đều cảm thấy lòng mình nở hoa.
Người đàn ông này đã xuất hiện trong giấc mơ của y mấy ngày liền, xuân sắc không dấu vết, chỉ còn lại sự tiếc nuối và chiếc quần lót ướt đẫm của y.
Phàn Dật Thanh đã trở thành nỗi ám ảnh của y, hậu quả của việc có thể gặp nhưng không thể cầu chính là ham muốn chinh phục tột độ, Tưởng Chính Lâm cảm thấy nếu mình biến thái một chút, hoàn toàn có thể chiếm đoạt anh ngay tại đây.
Nhưng Tưởng Chính Lâm thích sự phục tùng cả về thể xác lẫn tinh thần của đối phương hơn, giống như những tình nhân nhỏ trước đây của y.
Ngay cả con thú nhỏ hung dữ nhất cuối cùng cũng sẽ phải phục tùng dưới chân mình.
"Dật Thanh xin lỗi, để em đợi lâu rồi."
Phàn Dật Thanh đứng dậy, cười nhạt: "Tưởng tổng khách sáo rồi, tôi cũng không đợi lâu lắm."
Tưởng Chính Lâm từ từ tiến lại gần anh, càng lúc càng gần, Phàn Dật Thanh đứng yên tại chỗ, khi khoảng cách giữa hai người còn một nắm đấm, Tưởng Chính Lâm dừng lại, anh cao hơn Phàn Dật Thanh nửa cái đầu, thân hình thường xuyên tập gym cũng vạm vỡ hơn Phàn Dật Thanh, Phàn Dật Thanh trông như bị Tưởng Chính Lâm hoàn toàn bao phủ.
Tưởng Chính Lâm cúi đầu ghé sát tai Phàn Dật Thanh: "Không phải đã nói gọi tên tôi sao, ừm?"
Phàn Dật Thanh không trả lời, cụp mắt không biết đang nghĩ gì mà thất thần. Tưởng Chính Lâm cúi đầu nhìn hàng mi khẽ run của anh, khó khăn kìm nén xúc động muốn hôn lên, giọng khàn khàn hỏi: "Đang nghĩ gì mà thất thần vậy?"
Phàn Dật Thanh lùi lại một bước: "Tôi đang nghĩ có nên đấm anh một phát không."
Cơ thể căng thẳng của anh từ từ thả lỏng, trên mặt lộ rõ vẻ kháng cự nhàn nhạt: "Tưởng tổng hẳn phải hiểu rõ công tư phân minh là gì, hay Tưởng tổng định mượn danh hợp tác để thực hiện quy tắc ngầm?"
Tưởng Chính Lâm cau mày, ánh mắt sắc bén, chưa từng có ai dám nói chuyện với y như vậy, nếu không phải Phàn Dật Thanh có sức hút chết tiệt, có lẽ bây giờ y đã cho bảo vệ ném anh ra ngoài rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-tien-sinh-online-treu-choc-chong&chuong=10]
Y cố nén giận, căng thẳng nói: "Dật Thanh, em quá nhạy cảm rồi."
Phàn Dật Thanh đột nhiên mềm nhũn, anh ngồi lại ghế sofa, hai tay ôm mặt, giọng nói vọng ra từ tay, trầm đục: "Chính Lâm anh không nên ép tôi, tôi cho phép anh theo đuổi tôi, nhưng không có nghĩa là anh có thể tùy tiện chạm vào giới hạn của tôi, ít nhất bây giờ, xu hướng tính dục của tôi vẫn bình thường."
Tưởng Chính Lâm sững sờ, sự yếu đuối của Phàn Dật Thanh khiến y bất an, y ngồi cạnh Phàn Dật Thanh, dịu dàng hứa hẹn: "Được, tôi hứa với em, trước khi tôi theo đuổi được em sẽ giữ khoảng cách với em."
Phàn Dật Thanh nói cảm ơn vì đã hiểu, rồi lấy một tập tài liệu từ cặp đưa cho Tưởng Chính Lâm: "Chính Lâm, đây là phương án quy hoạch chi tiết khu thương mại tổng hợp "Hoa Khoa Thành" do tập đoàn chúng tôi soạn thảo."
Tưởng Chính Lâm đưa tay nhận lấy, dùng giọng điệu thông báo nói: "Tôi đã xem bản thiết kế khu thương mại tổng hợp "Hoa Khoa Thành" của các em rồi, nhưng đặc trưng khu vực chưa mạnh, hiện tại Hoa Khoa Thành thế hệ đầu tiên đang được xây dựng ở sáu địa điểm trong nước, tôi muốn tự mình đi khảo sát thực tế, sau đó mới xác nhận hợp tác cuối cùng. Tôi chọn Thành Đô làm địa điểm khảo sát, em với tư cách là đại diện của Tập đoàn Thương mại Cẩm Hoa sẽ đi cùng tôi, sau Tết tôi phải bay sang Anh thăm bà nội, nên ngày mai chúng ta sẽ khởi hành, nghĩa là Tết Nguyên đán 2030 em có thể sẽ phải đón Tết trong chuyến công tác."
Phàn Dật Thanh gật đầu: "Tôi nghe Cẩm Đổng nói rồi, không sao đâu, tôi vốn dĩ cũng không định về nhà ăn Tết."
"Được, lát nữa em nói thông tin cá nhân cho Phương Thuật, anh ấy sẽ đặt vé máy bay cho chúng ta."
Hai người trao đổi ý kiến đơn giản về dự án "Hoa Khoa Thành", Tưởng Chính Lâm không còn nói chuyện tình cảm với anh nữa, không biết từ lúc nào đã đến giờ ăn.
Phàn Dật Thanh từ chối lời mời ăn trưa của Tưởng Chính Lâm, sau khi rời khỏi Tập đoàn Tưởng thị không về công ty, nhân viên phòng marketing khá tự do, anh lê thân thể mệt mỏi về căn hộ thuê, nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Anh biết mình đồng ý đi công tác Thành Đô cùng Tưởng Chính Lâm, cũng đồng nghĩa với việc gián tiếp đưa ra tín hiệu cho Tưởng Chính Lâm phát triển bước tiếp theo.
Anh đã ba mươi tuổi rồi, dù tình yêu của anh vẫn là một trang giấy trắng, nhưng không có nghĩa là anh không hiểu gì cả.
Hôm nay cậu cố tình chọc giận Tưởng Chính Lâm rồi lại tỏ ra yếu đuối với y, chính là để kéo dài thời gian tấn công của Tưởng Chính Lâm càng lâu càng tốt.
Nhưng anh biết, cách này không thể hiệu quả mãi được.
Chỉ mong có thể lấy được một số thông tin có giá trị trước khi lòng tự trọng của đàn ông anh tan biến.
Buổi tối, anh nhận được một tin nhắn từ thư ký Phương.
Chào Phàn tiên sinh:
Đã mua vé máy bay cho anh, ngày 31 tháng 1, chuyến bay 3U8888 hạng nhất A2 của Sichuan Airlines lúc 17:25 tại sân bay Thủ đô, Tưởng tổng sẽ đến đón anh tại khu dân cư của anh đúng 16:00.
Ngày mai, vội vàng vậy sao?
Phàn Dật Thanh trả lời hai chữ "cảm ơn", rồi đứng dậy gọi điện cho quản lý phòng marketing giải thích tình hình, vì anh được chủ tịch đặc biệt phê duyệt nên quản lý rất khách sáo với anh, dặn dò một số điều cần chú ý rồi cúp điện thoại.
Phàn Dật Thanh lại gửi một tin nhắn cho Trình Hoa, đợi rất lâu Trình Hoa mới trả lời.
"Chú ý an toàn, đợi cậu về."
Đợi tôi về, mong cậu buông bỏ.
Ngày hôm sau, Phàn Dật Thanh kéo vali đã sắp xếp xong rời khỏi căn hộ thuê, từ từ đi đến cổng khu dân cư, đợi chưa đầy mười lăm phút, từ xa đã thấy xe của Tưởng Chính Lâm chạy đến, sau khi dừng xe, tài xế xuống từ ghế lái, giúp Phàn Dật Thanh đặt vali vào cốp xe, Tưởng Chính Lâm mở cửa ghế sau ra hiệu cho anh lên xe.
Phàn Dật Thanh nhận thấy Tưởng Chính Lâm hôm nay mặc rất giản dị, khác hẳn với phong cách cứng rắn thường thấy dưới bộ vest chỉnh tề của y, trông y trẻ trung và tràn đầy sức sống hơn, cũng không còn cảm giác xa cách nữa.
Và y không đeo ghim cài áo, điều này khiến Phàn Dật Thanh bất ngờ.
Phàn Dật Thanh không thấy Phương Thuật ở ghế phụ lái, hỏi: "Thư ký Phương không đi cùng chúng ta sao?"
Tưởng Chính Lâm có vẻ hứng thú: "Tôi là một ông chủ chu đáo mà, Phương Thuật đã là ba của hai đứa trẻ rồi, các con của anh ấy cần anh ấy vào dịp Tết."
Phàn Dật Thanh hiểu ra, ang hỏi một cách nhạt nhẽo: "Chuyến công tác này có bao nhiêu người?"
Tưởng Chính Lâm cười đáp: "Không có ai khác."
"?"
"Chỉ có tôi, và em."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận