Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 20  ·  35%
Trẫm Đến Chỉnh Đốn Cuốn Tiểu Thuyết Hào Môn Máu Chó
Chương 7: Bạn đã kích hoạt thành tựu "Chính sự nhờ Gia Cát, việc nhỏ để quả nhân."
25/08/2026 19:55· 2,575 từ

"Phải làm sao đây?"

"Long thể làm trọng cái gì hệ thống ngươi bớt nói mấy sáo rỗng này đi. Ta không viết ra được chữ nào thì ngươi chỉ có nước thu nhặt thi thể ta thôi."

Trong một góc hẻo lánh của tự học tĩnh mịch giữa đêm Tống Thiên Dưỡng ôm hai lẩm bẩm một mình.

Lát sau, cô móc điện thoại "Thôi khoan hẵng quan tâm, chơi ván Vương Giả Vinh Diệu

Sáu phút sau, nhà chính nổ đồng đội gào thét đuổi cô làm bài tập.

Chính vì không viết được luận nên cô mới đi chơi game

Sao đồng đội lại bắt cô về viết luận văn cơ chứ.

Hệ thống Hoàng đế: [Thỉnh bệ không được nhắc đến sự tồn của hệ thống này với kỳ ai, để tránh người khác lầm bệ hạ mắc chứng năng hoặc rối loạn tâm thần.]

"Ngươi không hiểu đâu. Mùa luận tốt nghiệp ấy, sinh viên có ra mấy lời điên rồ dễ dàng được tha thứ. Mức phát điên của ta vẫn nội tâm chán."

Phòng tự học thư viện không phép làm ồn.

Nhưng vì đêm khuya vắng người, thoảng vang lên vài tiếng cười nghẽo đầy tính điên dại, như tiếng phi tần phát điên lãnh cung -- mà đến cung vẫn phải tô son trát thật đẹp đẽ. Đó chính là ngạo nghễ của chủ nhân, bị đày ải vẫn thể diện.

"Với lại sao ngươi cứ mở ra là nói trẫm thiểu năng, hệt cái bộ dạng giáo của ta vậy."

"Ta cảm thấy mình vốn dĩ nên làm sinh viên đại học, nên đi làm Hoàng đế đúng! Thật ra ta chính là đế cơ mà, sao trẫm phải đi viết luận văn chứ!"

Tất cả những lời than vãn Tống Thiên Dưỡng đều lầm bầm bằng âm lượng rất nhỏ.

Ngộ nhỡ làm ồn bị đuổi khỏi phòng tự học, cô sẽ sự chỉ còn đường về túc xá. Cô bạn giường tầng Hứa Vũ Ninh chơi game đêm suốt sáng, còn cô thì chịu nổi cám dỗ, kiểu gì sáp vào lập team cày tới sáng. Cuối cùng hai sẽ cùng nhau đón nhận kết cục thảm hại: văn bỏ trống" và "Tụt thê thảm".

Đang lúc chán nản, điện thoại Thiên Dưỡng bỗng rung lên.

Màn hình hiển thị cuộc gọi anh trai.

Cô đứng dậy, bước ra hành dài bên ngoài phòng tự học.

Trời đang đổ mưa rất to, đêm đen kịt thi thoảng lại xé toạc bởi vài tia rạch ngang bầu trời.

Thấy xung quanh không có ai, Thiên Dưỡng bật loa ngoài, tựa vào lan can, ngắm màn đêm và bắt máy.

"Sao thế, Nguyên Cát."

"...... Tôi là Hạ Kiến Thâm, rốt cuộc có lưu số tôi thế?" Hạ Kiến Thâm chất

Hắn tưởng Lý Nguyên Cát là người bạn nào đó của cô, nén cơn giận nói: "Tuần là sinh nhật cô, ông nội bị tổ chức một buổi sinh nhật cho cô, đồng thời bố thân phận của cô với ngoài... Có một việc muốn cô."

"Tôi không đồng ý."

"Cô còn chưa thèm nghe xem chuyện gì cơ mà!"

"Anh chuẩn bị nói nhảm thì gì tôi phải nghe cũng biết thối rồi."

Anh chị em trong nhà, ngay cùng lớn lên dưới một mái còn chưa chắc đã hòa huống hồ là lớn rồi mới mặt nhau.

Giữa họ chẳng có lấy một tình máu mủ ruột rà, chỉ sự thù địch thuần túy.

Từ khi được Hạ gia nhận Tống Thiên Dưỡng chưa từng đọc mấy truyện ngôn tình máu tương tàn nữa. Ngay cả vài truyện đồng nhân cô từng hứng viết cũng đã bị dừng vĩnh viễn.

Hạ Kiến Thâm cắn chặt răng: qua lần đầu gặp tôi nói một câu, lúc đó cô tát lại tôi rồi sao? Đến phải gắt gao đối đầu anh trai ruột mình thế à?"

"Anh không hiểu." Tống Thiên Dưỡng án đanh thép: "Anh đã làm văn học mạng Trung Hoa lùi mất ba mươi năm, cái tội đồ này!"

"......"

Một cái nồi đen to tướng ngờ ụp xuống đầu Hạ Kiến khiến hắn nhất thời không đáp lại thế nào.

Hắn khựng lại, hít sâu ba để lấy lại bình tĩnh: "Hôm cũng là sinh nhật Viện tôi hy vọng cô có thể động đề nghị tổ chức với em ấy."

Lời vừa dứt, một tiếng sấm vang lên làm bừng sáng cả hành lang dài.

Tống Thiên Dưỡng nhìn về phía khóe môi khẽ cong lên.

Cô cảm thấy thật nực cười.

Tống Thiên Dưỡng hỏi: "Là Hạ yêu cầu, hay do chính anh xuất?"

"Là tôi, cô không nên trách ấy."

"Tôi không trách cô ta, tôi thấy anh quả là kẻ chuyên trò hãm hại người khác."

Tống Thiên Dưỡng hơi cất cao lấn át tiếng hắn.

Hạ gia nuôi thêm một miệng hoàn toàn không ảnh hưởng gì gia tài, chỉ cần Hạ não phát triển bình thường, cô sẽ hiểu rõ lúc này nên làm nhất là cụp đuôi mình lại, giấu đi sự kiêu chứ không phải nhảy nhót đắc tội cô.

Như thế thì có lợi ích cho Hạ Viện cơ chứ?

"Rốt cuộc là anh muốn mượn hội chèn ép tôi, hay là tranh giành quyền lợi cho Viện, trong lòng anh tự hiểu

Giọng nói lạnh nhạt, chắc nịch cô như xé toạc màn đêm oi ả, dính dớp.

Trong điện thoại vang lên một lặng dài.

Một lát sau, Hạ Kiến Thâm răng nói: "Ông nội muốn nhân này công bố luôn tin hôn của cô và Cố Thương

Đinh!

Trước mặt cô lập tức xuất một màn hình ánh sáng ảo.

[Phụng thiên thừa vận, Vô thượng chiếu viết: Trẫm nhận mệnh trời, ngự muôn phương, sớm tối cù, luôn lấy tình nghĩa nhân thành toàn điều tốt đẹp trọng. Nay có con trai họ tên Thương Dương, phong thái tuấn tài đức vẹn toàn; cháu yêu của trẫm Dưỡng Đế, tư chất thông tuệ, hiếu hiền lương, lại độ tuổi cập kê. Hai tuổi tác tương đồng, mạo xứng đôi, thật lương duyên trời định.]

Tống Thiên Dưỡng: "......"

Cô đưa tay day day huyệt Dương.

Mấy lão già nhà hào môn cứ thích ban hôn cho con thế nhỉ?

Có hơi thiếu ranh giới quá đấy. Cứ dung túng kiểu này, nghi ngờ đến đêm tân động phòng hoa chúc, lão già còn đòi đứng sau đẩy giúp mất thôi.

Tống Thiên Dưỡng tự nhìn nhận bản thân, cô quả thực không chấp nhận một cuộc đời người khác áp đặt mạnh bạo vậy.

Cô thực sự phải gặp ông một chuyến mới được.

Nhưng trước mặt Hạ Kiến Thâm, chỉ nói: "Thế thì tốt quá, tư cách tiểu thư Hạ tôi sẽ liên kết cường cường Cố gia. Đợi tôi lên quyền, tôi sẽ bán anh sang nhánh của tập đoàn Khải Điểm Iceland, cho anh sang đó hỏi cách tôn trọng nữ."

"Tập đoàn Khải Điểm làm gì chi nhánh ở Iceland."

Tống Thiên Dưỡng hừ cười: "Đợi lên nắm quyền là có."

Con cháu đích tôn thứ xuất đem bán hết!

Hạ Kiến Thâm im lặng ba rồi lên tiếng: "Giới thượng lưu tôi không đơn giản như nghĩ đâu. Con cái những gia quyền quý từ nhỏ đã chung với nhau, ai cũng biết ai. Một kẻ từ bên ngoài ngột xen vào như cô, chẳng ai thèm chơi trượt tuyết ở Thụy Biết chơi đồng hồ, cầu chưa? Cô biết ăn chơi của người chúng tôi không? Nếu nghe tôi, chỉ cần cô còn muốn lăn lộn giới này, chúng tôi ngàn cách để xử lý cô."

"Cố Thương Dương không thích cô, nhà chẳng ai ưa cô, cô cô có thể bám dính ông nội 24/24 được chắc?"

"Đừng tưởng bây giờ ông nội trọng cô. Đợi đến khi ông hiện ra cô chẳng qua là một con nhãi nhà quê được tích sự gì, ông sẽ thất vọng về cô thôi

Ha, chó cùng rứt giậu.

Tống Thiên Dưỡng thầm cười lạnh.

Thụy Sĩ thì cô chưa đi, dạo gần đây hàng xóm đang ngờ cô là gián điệp Sĩ đây này.

Lời vừa dứt, cô chợt thấy mình nhẹ bẫng.

Cô mải nói chuyện điện thoại mà không nhận ra có người đến bên cạnh từ lúc Bóng người cao gần mét chín khuất hơn nửa ánh đèn lang, tựa như một thân cây thụ vươn lên che chở, rồi đó cầm luôn điện thoại cô đi.

"Không phiền anh bận tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-en-chinh-on-cuon-tieu-thuyet-hao-mon-mau-cho&chuong=7]

Giọng người đàn ông lạnh lùng, trẻo: "Cái vòng tròn của các không chào đón cô ấy, ấy cũng chẳng thèm. Những thứ nói tôi đều biết chơi, sẽ dẫn cô ấy đi trải giúp cô ấy nuôi dưỡng sở riêng. Hôm nay các người thể coi thường chẳng qua vì cô ấy bước nhà các người với bàn tay trắng mà thôi."

"Tống Thiên Dưỡng không phải là nhãi nhà quê vô tích sự."

"Cô ấy là chủ công của

Viên đạn bay ra khỏi nòng với tốc độ 900 mét/giây.

Nhưng tại khoảnh khắc này, Tống Dưỡng bộc phát sức mạnh tiềm tối đa của cơ thể giật lại điện thoại rồi tắt cái rụp.

So với việc tỏ tình công thì xưng đế giữa thanh thiên nhật còn xấu hổ gấp lần.

Lúc này, người đàn ông mới tiếng: "Tôi còn chưa kịp làm với bản thân cô, chỉ thể hiểu cô thông qua lời thiệu của hệ thống. Vốn nói cô là Đường Thái Tông lòng tôi..."

"Được rồi, dừng lại ngay!"

Tống Thiên Dưỡng thốt lên một thanh chói tai, vang vọng bị sấm át đi.

Cô có thể lảm nhảm tâng bản thân khi không có ai quanh.

Nhưng không có nghĩa là cô đựng được việc một người lạ nghiêm túc bảo cô giống Thái Tông! Nghe câu đó xong tổn thọ mất mười năm!

"Tuân chỉ." Người đàn ông mỉm

Khi bắt gặp cô ở phòng học, anh đã đi theo cô ngoài, định chờ cô nghe điện thoại sẽ ra mặt nhận Nhưng nghe thấy kẻ trong thoại sỉ nhục chủ công của anh thực sự không thể nào nổi.

Quân vương lo nghĩ bề tôi tụy, quân vương chịu nhục bề liều chết.

Nếu kẻ đó đang đứng trước anh, chắc chắn hai người đã nhau một trận tơi bời

"Xin tự giới thiệu, tại hạ Trì Chi Thanh, có lẽ là tử đầu tiên của người."

Mưa tạt vào hành lang ướt

Thế nhưng anh không chút bận quỳ một gối xuống sàn: "Thần kiến Hoàng thượng."

[Bạn đã hoàn thành nghi thức kiến Thiên Dưỡng Đế lần đầu

[Hệ thống Trung thần sẽ mở nhiều chức năng cho bạn, thỉnh hết sức lực, dù máu đầu rơi, cúc cung tận tụy, chết mới thôi mà nguyện thành với chủ công của bạn!]

Trong lòng Trì Chi Thanh vô thanh tĩnh.

Anh không hề thấy chuyện này cười. Trời xanh ban cho anh mệnh thứ hai, đằng sau chắn có cái giá phải trả.

Tống Thiên Dưỡng giống như ân cứu mạng của anh.

Vinh nhục sinh tử của anh, đây đều gắn chặt lên người nữ đơn độc trước mắt

Mạng cũng là của cô, một quỳ thì sá gì.

Cùng lúc đó, Tống Thiên Dưỡng nhận được thông báo ----

[Thỉnh bệ hạ ký nhận Gói tân thủ bí ẩn ----]

[Trung thần Trì Chi Thanh]

[Trong lịch sử không thiếu những thoại tốt đẹp về tình nghĩa thần như Lưu Bị và Cát Lượng, Tề Hoàn Công và Trọng, Lý Thế Dân Tôn Vô Kỵ... Một vị minh muốn xây dựng cơ đồ thịnh đằng sau không thể thiếu phò tá của các trung thần, minh thần, gián thần. thống Hoàng đế đã nhắc điểm này, đặc biệt tới cho bệ hạ vị bề tôi tuyệt đối thành, thanh liêm, cô độc. thế giới này anh không có người thân, bạn hay con cái, anh ta chỉ người.]

Ờ...

Tống Thiên Dưỡng không nhịn được vặn lại hệ thống trong đầu: có con cái tức là ngươi ném anh ta qua đây, đã thiến anh ta luôn à?]

Không đến mức đó chứ!

Môi trường tìm việc làm bây đã khắc nghiệt đến mức phải chữ "tự cung" vào hồ xin việc rồi sao?

Hệ thống im lặng hai giây: hiện tại vẫn chưa có con

Tống Thiên Dưỡng à lên một [Cách ngươi ví von tình nghĩa thần nghe mờ ám quá, thận fan CP đánh tới là chạy trước đấy nhé.]

Cô chẳng rảnh đôi co thêm hệ thống, vội vàng tiến tới người đàn ông to lớn mặt dậy: "Tôi còn chưa biết là ai đâu? Sao anh thành bề tôi của tôi thế?"

Thần tử không nên có bí gì trước mặt bệ hạ, thế Trì Chi Thanh thành thật lại chuyện mình trói buộc với thống Trung thần sau khi

Anh nói: "Tôi không dám tự nhưng cũng coi như là một có tài. Bệ hạ có gì phiền muộn, cứ thẳng thắn bảo tại hạ là được."

Trì Chi Thanh nói lời vô khiêm tốn.

Trước đây, đế chế thương nghiệp lồ đều do một tay anh tá người anh em đồng đánh hạ.

"Việc gì cũng được sao?" Cô tiếng xác nhận lại.

"Việc gì cũng được."

Tống Thiên Dưỡng mừng rỡ ra "Làm ơn đi, viết luận văn tôi!"

Đinh!

Hệ thống Trung thần thông báo:

[Bạn đã kích hoạt thành tựu sự nhờ Gia Cát, việc nhỏ quả nhân".]

[Nhận được kỹ năng Gia Cát Sau khi nhận được sự đồng của quân vương, bạn có thay thế thao túng cơ thể quân vương trong vòng một đồng hồ. Đổi lại, trong một này, quân vương của bạn sẽ dụng cơ thể của bạn ăn chơi hưởng lạc.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận