Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 20  ·  25%
Trẫm Đến Chỉnh Đốn Cuốn Tiểu Thuyết Hào Môn Máu Chó
Chương 5: Cố Thương Dương tuân lệnh thánh chỉ, Hoàng uy +5
25/08/2026 17:55· 2,513 từ

"Kia kìa, chính là anh đẹp trai đó."

Tống Thiên Dưỡng nhìn theo ánh mắt của cậu nam sinh, biết người cậu ta nhắc là ai.

Từ đầu đến chân anh lấy một món đồ nào logo thương hiệu. Chỉ là chiếc sơ mi đen quần dài trắng đơn nhất, nhưng vóc dáng chuẩn chỉnh đôi chân dài miên đã biến bộ trang phục bình ấy trở nên xuất khí chất ngời ngời.

Ánh nắng mặt trời chói vốn dĩ làm người khác phải nhó, thì nay dường như dành sự thiên vị đặc cho anh ta, phủ người anh một vầng sáng rực siêu phàm.

Hai người chạm mắt nhau đằng xa.

Cậu nam sinh dẫn người xong liền chuồn ngay, chỉ sợ phương đổi ý đòi lại công.

Cố Thương Dương nhìn chằm một lát rồi hỏi: "Ra khác nói chuyện được không?"

Tống Thiên Dưỡng nghĩ tới tệ vừa "trấn lột" được, lại cái tên nằm chễm chệ bảng danh sách hậu cung, gật đầu đồng ý. chủ động dẫn anh ta tới trà sữa hay ghé tiện tay gọi cho anh ta ly nước chanh: "Tâm tôi lúc này thật tạp."

Sự ồn ào náo nhiệt quanh ngược lại lại làm cho trạng căng thẳng của thiếu Cố gia dịu đi đôi

"Vốn dĩ người có hôn với tôi là Viện Viện, nhưng lại xảy ra chuyện này... sau cô ấy không thể gia phả Hạ gia, hệ nhận nuôi không thể bền bằng quan hệ ruột bề trên chắc chắn sẽ muốn đối tượng liên hôn cô." Cố Thương Dương lộ sự do dự của "Xin lỗi, tôi không thể nhận."

Anh ta và Hạ Viện thanh mai trúc mã, hai nhà gốc gác nhau, điều phần nào làm tan băng lạnh nhạt của những liên hôn thương mại.

Bỗng dưng bị thông báo vị hôn thê, vị thiếu gia gia lần đầu tiên nếm cảm giác tàn khốc khi coi như một món hóa. Dù đã cãi nhau một kịch liệt với gia nhưng anh ta lại không có làm loạn trước mặt cụ Hạ. Vì thế, ta mới tìm đến tận đại học của Tống Thiên muốn cô biết khó mà

Nói xong, Cố Thương Dương phào một hơi nhẹ nhõm.

Tống Thiên Dưỡng bóc vỏ hút: "Anh không chấp nhận được cứ nói thẳng với Hạ là xong, không cần phải với tôi."

Cố Thương Dương mừng rỡ: đồng ý sao? Vậy cô đi với ông nội Hạ trước chỉ cần cô mở lời, tôi chắc chắn không vấn đề gì!"

Lời vừa dứt, Tống Thiên liền nhíu mày.

"Hình như anh hiểu nhầm rồi." Cô lại ngẩng mặt lên. tóc ngắn màu hạt dẻ lọn khẽ vắt sau tai, tôn lên đôi mắt tròn đen láy, lấp lánh linh "Anh muốn hủy hôn, lại không có dũng khí tự đi nói. Vậy thì sẽ không đỡ đạn anh đâu, thưa vị hôn

Bị nói trúng tim đen, Thương Dương nhất thời có chút giận: "Cô nhất quyết muốn lấy một người không thích sao!"

"Tôi bám lấy anh?" Tống Dưỡng nghiêng đầu, bật cười vẻ hiểu: "Ngồi trước mặt anh cháu gái ruột của Hạ Nghĩa, hai nhà Hạ Cố ngang hàng với nhau. Xét gia thế thì chẳng kém ai, dùng từ "bám lấy" không công bằng. tôi dám đứng trước Hạ gia tuyên bố không họ Hạ, còn anh, anh dám về nhà nói câu tự với ông nội không?"

Cố Thương Dương cứng họng.

Chỉ ba giây do dự, Thiên Dưỡng đã biết anh ta dám.

Vì vậy, cô lặng lẽ anh ta, khóe môi khẽ nhếch: chưa, anh cũng hèn nhát kém gì."

Hôm nay cô mới biết bị sắp đặt hôn ước, và hoàn toàn không muốn kết với người trước mặt.

Nhưng điều đó không bất cứ ai cũng có tùy tiện coi cô như ngốc mà trêu đùa, lợi cô. Anh ta định dẫn cô đi từ hôn với cụ Hạ trước, để bản thân nấp ở phía sau ra vẻ "bất đắc ngồi không hưởng lợi.

Thái độ đến đòi từ của Cố Thương Dương, ngay từ đã có vấn đề.

Yết hầu hắn lăn lộn, mạnh: "Tôi không thích cô."

"Tôi cũng không thích anh." Thiên Dưỡng đáp trả không trượt nào, cô nhún vai: "Tốt vậy là cuộc liên hôn mại không có tình của chúng ta đã có hình sơ bộ rồi đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-en-chinh-on-cuon-tieu-thuyet-hao-mon-mau-cho&chuong=5]

Cố Thương Dương tức đến đầu, hình phạt lớn nhất mà ta có thể tưởng tượng lúc này chỉ là sẽ yêu cô.

Tống Thiên Dưỡng cảm thấy và đám phú nhị đại hệ giàu có thứ hai) một rào cản giao tiếp vượt.

Cô hút hai ngụm nước lớn, đặt ly nước chỉ còn đá lạnh xuống bàn, đứng "Bây giờ anh tới Hạ tuyên bố từ hôn, sẽ đồng ý."

"......?" Cố Thương Dương mờ ngẩng đầu.

"Cố lên nhé, đừng làm khinh thường anh."

"Cô khinh thường tôi? cách gì mà khinh thường Liên tiếp bị bóc mẽ can, Cố Thương Dương như làm nhục vô cùng, luồng tức giận vô cớ trào "Cô vốn dĩ không quyền lực Hạ gia lớn đến nào, cô cũng không được nhận về Hạ có ý nghĩa gì, nên nhiên cô có thể dễ nói không cần họ Hạ. cô cũng lớn lên hoàn cảnh đó như tôi không tin cô thể nhẹ nhàng phản gia đình như vậy. vốn dĩ chẳng dũng hơn tôi, cô chỉ chưa từng va chạm với thế này thôi! Cô nghĩ hạnh phúc lắm sao? Tôi muốn nắm giữ lấy một chút cảm chân thành, kết hôn với mình thích! Cô chẳng cái quái gì cả!"

Không biết nên không sợ.

Mẹ có tiền, con cái sẽ có tiền.

Nhưng cha có tiền, con sẽ chỉ có thêm rất nhiều chị em.

Lý do Cố Thương Dương dám phản kháng sự sắp đặt bề trên là vì anh đã quen tận hưởng cuộc sung sướng quá lâu. Tống Thiên Dưỡng - một cô nhà quê vừa được lại chưa quá hai ngày - nhiên có thể cố lấy cái lòng tự và sự tự do nực kia.

Tuyệt đối, tuyệt đối không do anh ta yếu đuối......

Tống Thiên Dưỡng dừng bước đang chuẩn bị rời đi, xoay nhìn anh ta: "Anh nói có vài phần đạo lý."

Cố Thương Dương: Hả?

Anh ta cứ nghĩ phản bác mình.

Kết quả cô lại bảo anh ta nói có đạo lý.

Cố Thương Dương do dự: là gì?"

Tống Thiên Dưỡng khom người, phải túm lấy cổ áo anh kéo anh ta chồm lên, gương mặt bỗng chốc ghé vào nhau: "Cố Thương lúc anh ở biệt thự oán rằng mình chỉ muốn thật nhiều tình yêu thương, thì đang ôm cặp sách chủ nhà đuổi ra giữa đêm mưa bão. Tôi từng trải qua cái cuộc như anh miêu tả, nên có kể lể với tôi nghe phiền lắm."

"Bây giờ, xin lỗi tôi

[Thiên Dưỡng Đế ban phát chỉ]

Cố Thương Dương cao hơn mười mấy phân, dù anh ta ngồi còn cô đang đứng, về mặt khí thế, anh cũng không đáng phải vế trước cô.

Nhưng giờ phút này, anh thật sự bị dọa cho khiếp

"...... Xin lỗi."

Trước khi anh ta kịp ứng, cơ thể đã đi trước bước nói lời xin lỗi.

[Cố Thương Dương tuân lệnh chỉ, Hoàng uy +10]

Tống Thiên Dưỡng sững người.

Cô thầm nghĩ, mở bảng tính ra xem, quả nhiên nhìn thuộc tính hoàng uy vừa thêm mới.

Hệ thống Hoàng đế giải [Hoàng uy là thứ vô hình, sự gia tăng hoàng uy bệ hạ, lời nói của sẽ càng có sức phục, càng dễ dàng nhận được công nhận và tôn của người khác. Để nâng cao uy, phương pháp tốt là thông qua các đoạn chính trị xuất sắc, trị võ công, thậm chí thơ từ ca phú. Thường ban phát thánh chỉ nhận được sự thần của người khác cũng nâng cao hoàng uy.]

Trước đây, hoàng uy của Thiên Dưỡng luôn bằng 0.

Bởi vì ở phòng xá, Hứa Vũ Ninh vừa đeo nghe chơi game là chẳng giờ thèm nghe cô nói.

"À." Tống Thiên Dưỡng buông ra, để anh ta ngã phịch ghế.

Cô phát hiện ra bản ngoài mạnh trong yếu của vị gia Cố gia này, có còn mềm yếu và nhát hơn ông anh ruột cô. Hoàn toàn có thể dùng cày hoàng uy: "Gọi đi."

"Hả?"

"Mau gọi."

Cố Thương Dương quay mặt vẻ kháng cự hiện rõ trên nhưng lại thiếu tự tin ngoan ngoãn làm theo: "......

Tống Thiên Dưỡng tỏ vẻ ngạc, gọi thật cơ à.

[Cố Thương Dương tuân lệnh chỉ, Hoàng uy +5]

Thật sự có tác dụng

Sự kinh ngạc của Tống Dưỡng không biết đã chạm vào thần kinh nào của Cố Dương, mặt anh ta hiện vẻ bực tức: "Là bắt tôi gọi nên tôi mới sao lại làm ra mặt kinh ngạc thế?"

Cô cầm lấy chiếc điện của anh ta đặt trên bàn, cho anh ta: "Mở khóa."

"Cô định làm gì?!"

Cố Thương Dương lớn tiếng vấn, nhưng động tác mở khóa cùng nhanh nhẹn.

Tống Thiên Dưỡng trực tiếp WeChat trên điện thoại anh ta bạn với mình, công cụ hoàng uy tốt như vậy dùng thì phí: "Cố mau đi từ hôn đi, vị phu."

Cô ném trả điện thoại người anh ta.

Lúc này, Tống Thiên Dưỡng hoàn toàn hết giận.

Cô cảm thấy Cố Thương chưa hẳn là không tôn trọng chỉ là anh ta sự quá hèn nhát.

"Khoan đã! Vậy vừa rồi ý gì?" Cố Thương Dương chặt tay.

"Không có ý gì đặc chỉ trêu anh chút thôi." Tống Dưỡng mỉm cười, quay lưng đi.

Dòng người trước cửa hàng cùng tấp nập, chỉ trong mắt, bóng dáng màu hạt kia đã biến mất vào người.

Tống Thiên Dưỡng cảm thấy này mình đã chơi khăm anh một vố rất đau.

Nhưng khi cô mở giao hậu cung ra, lại thấy hàng mang tên Cố Thương Dương, hảo cảm không những không ngược lại còn tăng một đoạn dài!

Tống Thiên Dưỡng: "......"

Cô quả nhiên không thể nổi suy nghĩ của mấy tên gia được nuông chiều từ

Thôi bỏ đi, mặc kệ ta.

Quan trọng nhất hiện giờ hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên. hôm nay không làm xong, vụ sẽ bị tính bại, tiến độ trước coi như bỏ đi, đồng nghĩa việc cô bị giáo mắng oan uổng. Như thế thì được.

Tống Thiên Dưỡng dáo dác quanh, nhưng mãi chẳng tìm được tượng thích hợp để khuyên mình.

Đang lúc sốt ruột, nảy ra một ý tưởng, mở hội Tiểu Hồng Thư

Từ khi lên đại học, Thiên Dưỡng vẫn luôn vừa học làm. Đối với những nền mạng xã hội như Tiểu Thư, cô chủ yếu để săn tin khuyến mãi và làm thêm, chưa từng động đăng bài. Đây hoàn toàn một tài khoản mới

Cô ngẫm nghĩ một lát bắt tay soạn chủ đề.

"Anh trai là gay muốn tôi để kết hôn giả tạo vỏ bọc, tôi có nên anh ta cho cô bạn của mình không?"

"Vị hôn phu nói thích trai tôi, phải làm sao đây? nên thành toàn cho không?"

Lần đầu đăng bài, Tống Dưỡng vẫn còn hơi gượng gạo.

Đến khi soạn bài thứ đã thành thạo hơn hẳn: về nhà ngoại ăn lỡ miếng bánh cuộn Thụy bị mẹ đẻ mắng, ràng tôi mới là con ruột mà."

Trên không gian mạng, thân do tự mình quyết định.

Quả nhiên, tài khoản mới hút tương tác rất tốt. Chưa nửa giờ, hộp thư hậu của cô đã liên tục thông báo bình luận ----

"Cứ để tôi lướt trúng bài thế này nữa là tôi đi cả chục ký mất!!!!"

"Lượt xem thì có rồi đạo đức thì tính sao

Bên cạnh những cư dân sành sỏi nhận ra ngay chiêu câu tương tác, cũng có người tốt bụng đưa ra khuyên. Chính những lời gián ấy đã giúp Tống Thiên hoàn thành yêu cầu cùng của nhiệm vụ, thành công về phần thưởng bạc cho quốc khố.

Nhiệm vụ hoàn thành, tức xóa sạch ba bài đăng tránh làm ô nhiễm môi mạng.

Giữa vô vàn những bài giật gân, cô chỉ là một cát nhỏ bé. Trong chớp cư dân mạng đã vứt ra sau đầu để theo những tin đồn mới mẻ, dẫn hơn.

Thế nhưng, phần bình luận mạng không phải là chốn không

Nửa giờ sau, những bài trên mạng xã hội của cô được vị trợ lý cấp của tập đoàn Khải Điểm ra, kẹp chung với tài liệu quan trọng khác và lên tận tầng cao của tòa nhà Khải Điểm, đặt ngắn trên bàn làm của Hạ Minh Nghĩa.

Nhìn ba cái tiêu đề người kia.

Hạ Minh Nghĩa - người tung hoành thương trường nửa đời bày mưu tính kế chưa gặp địch thủ - hiếm rơi vào một trạng hoang mang tột độ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận