Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 20  ·  30%
Trẫm Đến Chỉnh Đốn Cuốn Tiểu Thuyết Hào Môn Máu Chó
Chương 6: Con trai và con dâu, trong mắt ông chỉ là sinh vật hình người
25/08/2026 18:55· 2,679 từ

Hạ Minh Nghĩa gập tập liệu lại, hít sâu một hơi.

Bàn tay ông mò mẫm ngăn kéo, tìm lọ thuốc hạ áp rồi uống với

Tạp chí kinh tế miêu Chủ tịch Hạ giống như ngọn biển soi sáng thương cả gia tộc Hạ chỉ nhất nhất tuân theo lệnh Ngay cả vị thiếu Cố gia cũng không phản bác ý ông lấy nửa Tập đoàn và gia tộc đều ông một tay nắm quyền định. Ngoài lý do gia thực sự quá lớn một nguyên nhân khác vì trong cái nhà này, chỉ lời của ông là trọng lượng.

Là do ông không muốn quyền, không muốn bồi dưỡng con sao?

Là vì không có người thừa.

Chút tài nguyên ông giao thằng con trai chỉ biết mang tán gái, rước một con dâu đẹp mã vô tích sự về nhà, rồi ra hai đứa cháu vô tích sự nốt... Minh Nghĩa lạnh nhạt quan sát, có đứa nào vừa mắt. Ông con trai hưởng ứng chính đẻ ba con để thêm một cơ hội đổi gen, nào ngờ bác gia đình lại báo rằng thằng ông ăn chơi trác bên ngoài quá đà, làm hỏng cả khả năng sinh sản.

Ngày hôm đó, tự tay Minh Nghĩa lái xe đi viếng người vợ quá cố.

Ông nhớ lại những năm gây dựng sự nghiệp bận rộn mắt tối mũi, bay cả nước để lo làm ăn, mệt đến mức cứ nguyên vest ngả đầu là ngủ. Bị vợ nhằn vì không hoàn thành "nghĩa làm chồng", ông bảo có một con là đủ rồi, không bà phải chịu thêm sinh nở cực nhọc nữa

Hạ Minh Nghĩa hối hận

Bà nhà ơi, bà có đội mồ sống dậy chút được

Cho tôi làm lại từ tôi nhất định sẽ nộp thuế đủ, một tuần nộp lần, cắn thuốc cũng nộp!

Nhà chúng ta thực sự một khối tài sản khổng lồ người thừa kế!

Biết con không ai bằng qua thời gian chung sống sớm Hạ Minh Nghĩa thừa đám con cháu nhà toàn là một lũ phế vật.

Giọt máu lưu lạc Tống Dưỡng này, chính là cơ hội ban để ông rút lại từ đầu.

Thành tích học tập không trọng, tâm tính và thủ đoạn là mấu chốt.

Chính vì thế, ông không dành sự kiên nhẫn đặc biệt Tống Thiên Dưỡng, mà theo dõi cô sát hơn hẳn những người khác. Thậm mọi động thái, lời của cô trên mạng, cần là thủ đoạn hợp pháp thập được, đều sẽ được trình ông trong thời gian nhanh

Nhìn chằm chằm vào những chữ trên tài liệu: Vị hôn ngoại tình, kết hôn

Những chuyện này, Hạ Minh tạm thời chưa muốn quản.

Nhưng cái dòng "Tôi về ngoại ăn lỡ hai miếng bánh Thụy Sĩ mà bị đẻ mắng, rõ ràng mới là con ruột cơ mà" thực sự chọc vào ông một cái đau

"Nhà chúng ta..."

"Có túng quẫn đến mức này sao?"

Hạ Minh Nghĩa nghĩ mãi ra.

Cháu gái cố ý bôi thanh danh gia đình? Cô ấy hề chỉ đích danh thậm chí đăng bài chưa bao lâu đã xóa ngay, giống như đang mượn không người để giãi tâm sự.

Huống hồ, Hạ Minh Nghĩa thấy cô con dâu của mình làm ra chuyện gì cũng chẳng có gì

Con trai và con dâu, mắt ông chỉ là sinh vật hình dáng con người.

Cháu trai thì miễn cưỡng là một con người.

Hạ Minh Nghĩa nhấc điện nội bộ phân phó: "Trong nhà thêm nhiều bánh cuộn Sĩ vào, phải đủ vị, mua thêm hai thùng mỗi gửi đến nhà Đại thư." Ông ngừng một sự chán ghét cô con dâu dâng lên. Mà hễ nói chuyện ta là thuốc hạ áp của ông lại công cốc. Vì thế, sau cúp máy, ông tìm trai ruột: "Nói với vợ mày, bớt bủn xỉn Con cái ở nhà thích ăn thì cứ cho ăn thỏa thích, để người ta chê cười."

Hạ Thừa Sinh, kẻ đang chìm trong hoan lạc với cô gái thứ sáu, sống sướng đến quên cả đất, nghe xong thì ngơ ngác:

"Bố, sao tự dưng bố nói vậy?"

Hạ gia có biết bao cái tủ lạnh lớn có thể vào, đủ loại đồ thức uống chưa kịp hạn đã bị đem vứt, làm có chuyện thiếu thốn.

Nghe lời ông cụ Hạ, Thừa Sinh vẫn không thể tin "Có hai cái bánh sao có thể? Hơn Thiên Dưỡng là con ruột của ấy..."

"Hồi trước lúc vợ mày xén tiền tiêu vặt của thằng mày cũng nói là thể. Vậy mà nó là con ruột của vợ mày thôi."

Nhắc đến chuyện này, mặt Hạ Thừa Sinh có chút khó

Nói gì thì nói, Trương Nhã cũng là người vợ mà ta bất chấp áp từ bố mẹ để về.

Những năm đầu, bà Hạ quyền đóng học phí lớp phụ lớp năng khiếu, rồi loại tiền bảo hiểm cặp trai gái... Bà ta lấy gia đình để nộp giáo viên và bên hiểm, sau đó bọn họ sẽ hoàn lại tiền mặt cho bà

Hồi đó, mười con chó Hạ gia cũng được đăng ký khai mở trí tuệ mầm non. Cứ ngỡ Hạ định mượn thuyết tiến hóa tung hoành, ai lấn sân sang cả tin kinh tế.

Ông cụ Hạ cấp vốn bà ta mở một công ty để thực hành, nhìn cáo tài chính thì thấy lỗ sạch.

Ông thầm nghĩ con dâu lẽ mới bắt tay vào làm, lỗ về mặt tình cũng có thể châm Vậy là ông đích thân tới ty bà ta thị một chuyến. Danh sách viên trông giống hệt gia phả đẻ bà ta. Khủng khiếp hơn, ông yêu cầu kế toán chính (cháu gái gọi Hạ bằng dì) đưa sổ đối phương lại nở cười nịnh hót hỏi ông muốn cuốn sổ thật hay sổ giả.

Nghĩ đến việc ba đời gia sau này còn phải vượt kỳ thẩm tra lý Hạ Minh Nghĩa lập bắt con dâu cút về nhà, bao giờ được phép doanh nữa.

Sau khi đuổi cổ đám hàng hang hốc của con dâu khỏi công ty, ông phái trợ lý đặc xuống kiểm tra chi nhánh xem trốn thuế lậu thuế không. Lỗ lả phải cửa thì không sao, miễn là làm chuyện phạm pháp.

Tối hôm đó, Hạ Minh lướt thấy con dâu đăng trạng WeChat: "Kiểu gia đình thống như ông thì thắng rồi."

Thật sự bất lực.

Mỗi lần nhìn thấy con và con dâu, Hạ Minh Nghĩa tự hỏi sao mình chưa chết đi, chỉ theo gót vợ hiền xuống suối

Nhưng hễ lôi đám con ra ngắm, ông lại chẳng dám mắt xuôi tay.

"Đối xử tốt với con mày một chút, bồi đắp thêm cảm đi." Hạ Minh thở dài.

"Vâng vâng." Hạ Thừa Sinh ngoãn nhưng chẳng hiểu đầu cua nheo gì: "Dù sao cũng đang rảnh, tối con qua tìm Thiên Dưỡng dạy cho con bé cách doanh nhé?"

"...... Tối nay mày cút nhà cho tao!"

Bị bố ruột chửi một xối xả chẳng hiểu vì sao.

Không làm thì bảo sai, cũng bảo sai, rốt cuộc ông muốn mình thế nào

Hạ Thừa Sinh ấm ức cùng.

Một giờ sau, Tống Hoa hốt hoảng gửi cho con gái bức ảnh chụp đống kiện chuyển phát nhanh nhận được ----

Những thùng hàng chất cao núi chiếm hết mọi ngóc ngách căn nhà mới. Giữa vây của những thùng chiếc giường trông càng thêm thảm "Tập đoàn Khải Điểm tới đây, mẹ xem toàn là bánh cuộn Thụy Sĩ. này là sao hả con? Nhà ăn không hết, cũng không chỗ để! Hàng xóm đây là căn cứ gián Thụy Sĩ mới chuyển mất!"

Trong ảnh, Tống Hoa Phượng có chỗ đặt chân, muốn đi phải bò lên trên thùng carton.

Đây là kiểu bạo lực của giới hào môn sao?

Ngay khi nhận được tin Tống Thiên Dưỡng liền nhớ lại đăng trên Tiểu Hồng của mình, lông tóc ngược.

Đây là... lời cảnh cáo ông nội sao?

Đối với ông nội, cô có vài phần kính trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-en-chinh-on-cuon-tieu-thuyet-hao-mon-mau-cho&chuong=6]

Tống Thiên Dưỡng suy nghĩ lát, thật sự không muốn làm lo lắng, liền nói: đây con có nói ông nội... ông cụ Hạ là muốn ăn bánh cuộn Sĩ, có lẽ ông mua nhiều một chút cho con. ăn không hết thì đem lên bán thanh lý đi, không đâu."

"Đều là tấm lòng của ta, sao lại mang đi bán Tống Hoa Phượng phản ngừng một lát: "Con gọi là ông nội cho quen mẹ không để bụng Lần trước bà ngoại còn hỏi ông nội con đang thân đúng không? Nếu người ta ý định tục huyền thì muốn tự ứng cử. ở huyện bà làm hộ đã tiễn đi không người già, cực kỳ có kinh chăm sóc người khác. thành thật thì không sợ bố ruột của con bắt nạt con

Tống Thiên Dưỡng: "......"

Tống Thiên Dưỡng: "Mẹ, cái điểm luân lý này hơi quá chúng ta không nên mấy chuyện này đâu."

Cô để mẹ tự xử đống bánh cuộn kia.

Khởi Cư Chú của Thiên Đế: [Thái hậu đón tại cửa thấy hộp giấy gói nối đuôi nhau không từ cửa cung xếp đến thềm che kín hoàng lăng, thơm ngập tràn cung Mở ra xem, thì ra là vật của nước Thụy Sĩ phương tên là "Bánh cuộn Thụy sắc vàng như bơ, tựa rồng cuộn. Hộp chất chạm nóc, trong chốc đã chật kín cả điện.

Thiên Dưỡng Đế kinh ngạc, sang hai bên phán: "Hoàng tổ thưởng, há muốn trẫm bánh ngọt thay rường sao?"

Hộp bánh vẫn cuồn cuộn vào, dần lấp kín hành lang, ngang lối đi của Đến giữa trưa, cung Thanh dường như không còn chỗ chân, long sàng hoàn bị che lấp dưới hộp bánh. Thiên Dưỡng Đế nhíu hồi lâu, bỗng vỗ tay cười "Sao không học theo cách đồ cũ" của dân để vật dụng được tận hết công năng?" Bèn cung Từ Ninh, xin Thái hậu Phủ Nội Vụ mở chợ "Hoàng gia bán đồ cũ".]

Nhìn chằm chằm những dòng trên màn hình ảo một lát, khi Tống Thiên Dưỡng sự muốn treo luôn Khởi Cư Chú này lên giỏ trên mạng bán quách cho rảnh nợ.

Cô đưa tay day day lông mày đang nhíu chặt.

So với chuyện của tổ và vị hôn phu, trước mắt Thiên Dưỡng còn có quan trọng hơn cần giải quyết.

......

Bên kia, Trì Chi Thanh cuộc cũng đợi được địa chỉ vị tiểu Hoàng đế nhật lại.

Địa chỉ là ký túc nữ đại học K.

Anh mở giao diện hệ màn hình hiển thị Thiếu Đế vô cùng phiền não, còn thức trắng 24 chưa chợp mắt.

Chuyện gì đã khiến chủ của anh phải thao thức trắng thế này?

Sự xuất hiện của anh này, giúp Hoàng thượng san sẻ âu lo, chắc chắn nhanh chóng giành được tín nhiệm của cô.

Bầu trời âm u trút một cơn mưa tầm tã. Anh ô, tiến về phía học K.

Cơn mưa lớn giữa mùa vô cùng oi bức, nhân viên vệ ngồi trong bốt ninh tận hưởng hơi điều hòa, sinh ra vài phần ngủ. Thời tiết này, người ra vào cổng cũng vắng hẳn, tiết kiệm cho rất nhiều công sức.

Trong lúc ngái ngủ, bảo thấy một bóng người đen thẫm chậm bước ra từ màn mưa.

Người đàn ông có đường khuôn mặt rất sâu, sống mũi thẳng kết hợp với môi hơi mỏng tạo một vẻ ngoài xa cách, lạnh Trớ trêu thay, anh sở hữu đôi mắt chan lòng trắc ẩn, khiến cái của anh luôn ngập tràn sự tình.

Chính vì khuôn mặt quá đẹp đẽ này, kiếp trước Trì Thanh từng nghĩ đến phẫu thuật thẩm mỹ.

Thầy bói nào xem tướng bảo anh không giữ được tiền mệnh xấu, dễ gặp kiếp nạn. Họ nói mặt này khi làm kinh doanh thiếu sự thân thiện, gần như không thể chính trị. Dân thường vừa nhìn anh sẽ lập tức liên tưởng một tên đại tham quan, bề lấy được lòng của người khác.

Thấy anh bước tới, bảo liền hỏi: "Anh có hẹn trước Đăng ký giấy tờ thân đi."

Trì Chi Thanh bước đến mặt bảo vệ, bình tĩnh nói: là Trì giáo sư trường, ngày nào anh gặp tôi."

Dưới lớp mây đen che đồng tử mắt trái của anh lóe sáng.

Bảo vệ lộ ra vẻ mơ màng như đang mộng du, chạp nhận thức và phép anh đi qua: đúng rồi, nhìn cái trí nhớ tôi này. Trì giáo mau vào đi, kẻo mưa."

---- Trì Chi Thanh đã đến kỹ năng của hệ thống thần: [Trần Bình "Sáu Kế" - Thuật thông

*Trần Bình - mưu sĩ đầu nhà Hán, từng sáu lần quỷ kế giúp Lưu thoát hiểm. Làm giả văn, ly gián quân địch, bỏ trong đêm qua cửa

Khi gặp bất cứ nơi ngăn cản, anh có thể bịa một thân phận tạm đồng thời tự động được toàn bộ ký ức chi tương ứng. Giới hạn lần một tuần, ứng hai trong sáu kỳ kế của Bình. Sau khi sử dụng, anh sẽ rơi vào trạng thái yếu vì "Ta dùng mưu kế, là điều Đạo cấm kỵ".

Sau khi được cho qua, mặt Trì Chi Thanh tái nhợt vài phần.

Anh hướng ánh mắt về thư viện đại học K.

Phòng tự học của thư trường mở cửa 24/24, lại còn máy pha cà phê phục vụ. Nửa đêm có sinh viên và nhân viên trường ở lại. Thân "Giáo sư" giúp anh công nhận và đi lại không cản trở, hoàn toàn không dấy nửa điểm nghi ngờ.

Cuối cùng, sâu bên trong tự học, anh cũng tìm thấy đầu màu hạt dẻ thuộc.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận