Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Thế Tiểu Thư Xuất Giá

Chương 8

Ngày cập nhật : 2026-03-26 14:49:03

"Nếu đã về rồi, sao còn không vào?" Giọng nói lạnh nhạt vọng ra từ trong phòng, dường như Bùi Hoài Cẩn sớm đã biết nàng đang đứng ngoài.


Kim Oánh Nhi biết mình không tránh khỏi, nàng hít một hơi thật sâu, cắn răng đẩy cửa bước vào. "Tam gia tìm thiếp về có việc gì ạ?"


Trong lòng nàng đã có dự cảm, chẳng có việc gì hệ trọng cả, chỉ là chàng không muốn nàng tiếp xúc quá nhiều với người nhà của chàng. Cho dù là chàng đã nhận ra sự thật nên đề phòng nàng, hay đơn giản vì không thích nàng, tóm lại nàng đã bị gạt ra khỏi gia đình này.


"Ngươi còn nhớ ta đã dặn ngươi những gì không?" Bùi Hoài Cẩn không trả lời mà hỏi ngược lại.


Kim Oánh Nhi đương nhiên nhớ, nhưng nàng làm gì có quyền lựa chọn? "Mẹ chồng sai người tới mời, thiếp không dám từ chối." Nàng rũ mắt, cẩn thận đáp lời.


"Ta sẽ nói với mẫu thân đừng để bà quấy rầy ngươi nữa, sau này ngươi cũng nên an phận một chút, đừng gây thêm rắc rối cho ta."


Lời nói của Bùi Hoài Cẩn rõ ràng coi nàng là một gánh nặng. Kim Oánh Nhi không phải kẻ không biết điều, chàng đã nói vậy thì nàng đương nhiên đồng ý ngay. "Vâng, thưa Tam gia."


Nàng cũng đã nhìn thấu hai vị tẩu tử, ngoài mặt thì hiền lành nhưng hôm nay lại cố tình khiến nàng xấu mặt giữa bữa tiệc, xem ra cũng chẳng thật lòng muốn kết giao. Đã vậy, nàng cũng chẳng cần kết bạn trong cái nhà này làm gì. Nàng chỉ muốn đợi tiểu thư về rồi sẽ phủi mông bỏ chạy, rời khỏi nơi này càng xa càng tốt.


Bùi Hoài Cẩn thấy nàng ngoan ngoãn như vậy, tâm trạng dường như cũng tốt lên. Chàng vẫy tay gọi nàng lại giống như gọi một con mèo con hay chú chó nhỏ: "Lại đây."


Kim Oánh Nhi không dám trái lời, nhích từng bước lại gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-the-tieu-thu-xuat-gia&chuong=8]

Nàng thật sự không hiểu nổi tính tình hỉ nộ vô thường của chàng, gọi nàng lại để làm gì không biết.


"Ngươi vẫn sợ ta như thế." Bùi Hoài Cẩn bật cười, dường như thấy phản ứng của nàng rất thú vị.


Kim Oánh Nhi biết đàn ông thường có mấy cái thú vui ác quái, nhưng nghe chàng nói vậy nàng vẫn nhịn không được mà thầm trợn trắng mắt: "Thử xem nếu hễ một lời không hợp là ta bóp cổ ngài, xem ngài có sợ không."


Tất nhiên là nàng không dám nói ra. Đây là một công việc nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Nếu nàng chết ở đây thì là chết thật, nàng không tin vận may của mình tốt đến mức chết xong lại được xuyên không lần nữa đâu. Nếu vận khí thực sự tốt thì nàng đã chẳng phải đi làm nha hoàn.


"Tam gia khí độ phi phàm, trong lòng thiếp đương nhiên kính trọng ngài vô cùng." Kim Oánh Nhi trong lòng nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo. Làm nha hoàn lâu năm, nàng quá rành việc phải nói gì để chủ tử vui lòng. Đây cũng là nghĩa vụ của nàng.


Dù sao làm nha hoàn cũng khác với người làm thuê bình thường. Người làm thuê không chịu nổi thì có thể đổi hợp đồng, đổi sếp... còn nha hoàn thì khế ước bán thân nằm trong tay chủ tử, đánh chết hay bán đi cũng chỉ cần một câu nói của họ.


"Miệng lưỡi trơn tru." Bùi Hoài Cẩn cười nhạo, giọng lười biếng: "Bóp vai cho ta, nếu làm không tốt..."


Dù chàng không nói hết câu, Kim Oánh Nhi đã bắt đầu thấy lạnh sống lưng. "Thiếp... thiếp biết rồi."


Kim Oánh Nhi thề từ kiếp trước đến kiếp này, nàng chưa thấy ai đáng ghét hơn Bùi Hoài Cẩn. Nàng nâng tay lên, cẩn thận thử bóp nhẹ cho chàng. Nhưng nam nhân lại tặc lưỡi, mất kiên nhẫn bảo: "Dùng chút lực đi, không ăn cơm à?"


Nàng đương nhiên có ăn cơm, sức lực cũng có, chỉ là sợ mạnh tay quá chàng lại không hài lòng. Nghe vậy, nàng liền cắn răng dùng sức bóp mạnh. Chẳng ngờ nam nhân không thấy đau, ngược lại còn lộ ra vẻ mặt hưởng thụ.


"Đồ đàn ông tồi, thật biết sai bảo người khác." Kim Oánh Nhi thầm mắng một câu. Nàng cảm thấy mình bây giờ mang đậm tinh thần AQ, rõ ràng sợ chàng phát khiếp mà vẫn dám chửi lén sau lưng.


Bùi Hoài Cẩn đương nhiên không biết nàng nghĩ gì, nếu không chắc chắn chàng lại nổi giận. Người đàn ông này chỗ nào cũng cứng như đá, Kim Oánh Nhi bóp đến mỏi nhừ cả tay mà chàng vẫn nằm hưởng thụ.


"Được rồi, nghỉ tay một chút đi." Giọng Bùi Hoài Cẩn có chút chưa thỏa mãn, khiến Kim Oánh Nhi hận không thể siết cổ chàng cho xong. Tay nàng sắp gãy đến nơi rồi mà chàng còn chưa thấy đủ.

Bình Luận

0 Thảo luận