Sáng / Tối
Sau hơn hai tháng đào hôn, cuối cùng Thẩm Thục Dung cũng đã trở về Thẩm gia. Thẩm gia một phen vui mừng khôn xiết, và Thẩm lão gia cũng lập tức truyền tin tức này cho Kim Oánh Nhi.
Kim Oánh Nhi biết mình sắp được tự do. Nàng nở nụ cười rạng rỡ. Mấy ngày nay ở Bùi gia nàng luôn sống trong lo âu thấp thỏm, ngày nào cũng sợ mình lộ ra sơ hở. Giờ đây, những ngày tháng ấy cuối cùng cũng kết thúc.
Nàng hớn hở thu dọn đồ đạc, quan trọng nhất chính là số bạc mà Bùi Hoài Cẩn đã đưa cho nàng. Nàng nghĩ chắc tiểu thư sẽ không so đo chút bạc lẻ này đâu. Dù sao Thẩm gia gia thế hiển hách, mà Bùi Hoài Cẩn cũng chẳng phải hạng người keo kiệt. Những món đồ quý giá khác nàng không tiện lấy, cũng chẳng dám lấy... Bởi vậy nàng loay hoay nửa ngày cũng chỉ gói được một tay nải nhỏ, bên trong chứa số ngân phiếu nàng đã tích cóp được.
Để tránh đêm dài lắm mộng, sáng sớm mai nàng sẽ về Thẩm gia để "tráo" tiểu thư trở lại. Dù sao Bùi Hoài Cẩn cũng chẳng buồn đoái hoài đến nàng, mấy ngày nay chàng lại bận rộn mất hút, chắc chắn sẽ không phát hiện ra. Còn những người khác trong Bùi gia chưa bao giờ để nàng vào mắt, nàng lại có dung mạo giống hệt tiểu thư, chỉ cần Thẩm Thục Dung trang điểm kỹ một chút, tuyệt đối sẽ không bại lộ. Cho dù một ngày nào đó Bùi Hoài Cẩn có nhận ra, thì nàng cũng đã sớm cao chạy xa bay rồi.
Kim Oánh Nhi càng thu xếp càng phấn chấn, nàng cảm thấy ngày lành đang ở ngay trước mắt. Ngay cả khi đã nằm lên giường, khóe miệng nàng vẫn không sao khép lại được. Nàng cứ thế chìm vào giấc ngủ trong niềm hân hoan.
Ngày hôm sau, nàng cùng hai nha hoàn hồi môn vội vã trở về Thẩm gia. Chuyện này không chỉ là tảng đá đè nặng trong lòng nàng mà còn là nỗi lo của hai nha hoàn kia, giờ được giải thoát, ai nấy đều vui mừng. Sau khi cả đoàn trở lại Thẩm gia, Kim Oánh Nhi còn chẳng thèm gặp mặt tiểu thư mà trực tiếp đòi rời đi ngay. Thẩm lão gia cũng không dám giữ nàng lại, sợ sinh biến.
Kim Oánh Nhi được người của Thẩm lão gia đưa ra khỏi thành, nhưng nàng không hề đi theo lộ trình đã định trước đó. Nàng đâu có ngốc, hiện giờ nàng đã hết giá trị lợi dụng, vạn nhất Thẩm lão gia nảy sinh ý định giết người diệt khẩu thì coi như xong đời. Đợi đến khi trời sập tối, nàng lặng lẽ trốn đi.
Dù sao thù lao Thẩm lão gia cho cộng với số bạc nàng "tiện tay" cầm từ chỗ Bùi Hoài Cẩn cũng đủ để nàng sống sung túc cả đời. Miễn là nàng đừng quá xui xẻo gặp phải bọn cướp hay gì đó tương tự. Tuy nhiên, nàng rất thấu hiểu đạo lý "tài bất lộ tướng", bèn cải trang thành một kẻ hành khất, cuốc bộ một quãng đường rất xa.
Cuối cùng, Kim Oánh Nhi dừng chân tại một thị trấn nhỏ, nói dối rằng gia cảnh gặp nạn nên đến đây tìm thân nhân, kết quả người thân đã dời đi chỗ khác. Nàng bơ vơ không nơi nương tựa nên đành mua một tiểu viện nhỏ, sống bằng nghề thêu thùa qua ngày. Chẳng ai biết Kim Oánh Nhi thực chất là một "phú bà" ngầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-the-tieu-thu-xuat-gia&chuong=12]
Nàng mang theo một khoản tiền lớn nhưng không bao giờ phô trương chi tiêu ra ngoài. Trên đường đi, nàng đã sớm đổi ngân phiếu thành bạc vụn cho dễ dùng.
Cuộc sống của Kim Oánh Nhi vô cùng nhàn nhã, nàng đâu biết rằng Thẩm Thục Dung vừa về Bùi gia đã bị phát hiện ngay lập tức. Tuy hai người có gương mặt giống nhau, nhưng tính cách hoàn toàn khác biệt, Bùi Hoài Cẩn đâu có mù mà không nhận ra? Chàng chẳng thèm cho Thẩm Thục Dung một sắc mặt tốt, thậm chí còn yêu cầu cô ta phải đổi Kim Oánh Nhi trở lại... Nhưng Kim Oánh Nhi đã sớm bặt vô âm tín, làm sao mà quay về được?
Thẩm Thục Dung vì thế mà đâm ra căm ghét Kim Oánh Nhi, cho rằng nàng đã cướp mất thân phận của mình. Nhưng cô ta có hận đến mấy cũng vô ích. Kim Oánh Nhi đã thoát thân, nàng chẳng tin bất cứ ai, kể cả Thẩm gia. Chuyện này cuối cùng vẫn không có cách nào giải quyết ổn thỏa. Bùi Hoài Cẩn nhất quyết không chấp nhận vị tiểu thư thật của Thẩm gia, người chàng cưới vào cửa là Kim Oánh Nhi, thì thê tử của chàng tự nhiên cũng phải là Kim Oánh Nhi.
Chàng chỉ còn cách dốc toàn lực đi tìm nàng, chẳng khác nào mò kim đáy bể. Mọi người chỉ biết Bùi Hoài Cẩn đang điên cuồng tìm kiếm một người, nhưng chẳng ai biết người đó rốt cuộc là ai. Còn gã nhân tình của Thẩm tiểu thư thì tìm đến tận cửa Bùi gia quấy rối, biến chuyện này thành một vở kịch nực cười.
Nhưng tất cả những điều đó đều không liên quan đến Kim Oánh Nhi. Nàng không còn phải sống trong sợ hãi, cũng chẳng cần hầu hạ ai. Sáng sáng nàng thức dậy chăm sóc vườn rau nhỏ trong sân, thêu thùa vài món, mệt thì nghỉ, chẳng ép uổng bản thân điều gì. Cuộc sống nhàn nhã đến mức nàng gần như quên mất quãng thời gian làm nô tì trước kia.
Hàng xóm láng giềng cũng dần quen mặt nàng, thậm chí có vài thanh niên trẻ tuổi còn muốn theo đuổi. Nhưng Kim Oánh Nhi đều phớt lờ. Có tiền lại có tự do, nàng dại gì mà đâm đầu vào cảnh chồng con. Lấy chồng có gì tốt? Phải sinh con, phải hầu hạ người ta, làm gì không xong còn phải nhìn sắc mặt kẻ khác. Giờ đây nàng tự do tự tại, ăn ngon mặc đẹp, tội gì phải tự chuốc khổ vào thân.
Dù vậy, nàng vẫn đưa ra một lý do để thoái thác: Nàng vốn đã gả cho người ta, nhưng gã chồng là kẻ khốn nạn, suốt ngày rượu chè cờ bạc... vì không trả nổi nợ nên bị người ta đánh chết, nàng quay về nhà đẻ thì nhà đẻ lại gặp nạn, lúc này mới phải đến nương nhờ thân nhân, nghĩ lại mình đúng là kẻ mang số mệnh khắc phu.
Lời này vừa thốt ra, đám đàn ông theo đuổi nàng đều chạy mất dép. Chẳng ai muốn cưới một người vợ về rồi bị khắc cho tan cửa nát nhà cả!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận