Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Thế Tiểu Thư Xuất Giá

Chương 1

Ngày cập nhật : 2026-03-26 14:38:43

"Quỳ xuống!"


Tiếng quát nghiêm khắc vang lên, Kim Oánh Nhi liền "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất.


"Đồ điêu nô to gan, ngươi có biết tội không?"


Lông mi Kim Oánh Nhi run rẩy, thân mình cũng hơi run lên. Nàng cúi đầu, cắn môi đáp: "Lão gia, nô tỳ biết sai rồi, nô tỳ không dám nữa, cầu lão gia tha cho nô tỳ một lần này thôi."


Kim Oánh Nhi không dám thanh minh rằng không phải nàng muốn giúp tiểu thư truyền tin đưa tình, mà là thân phận nha hoàn, nàng làm gì có quyền từ chối?


Trong mắt nàng, tiểu thư đúng là mê muội mới đi thích một gã thư sinh nghèo. Có tình yêu cũng không thể uống nước lã mà sống qua ngày. Kim Oánh Nhi năm 18 tuổi bệnh chết rồi xuyên đến thế giới này thành nha hoàn thân cận của Thẩm tiểu thư. Mới nếm mùi khổ cực được ba bốn năm nàng đã chịu không nổi, huống chi là vị tiểu thư lá ngọc cành vàng kia, làm sao chịu được cảnh bần hàn cả đời.


"Tha cho ngươi? Ta bảo ngươi hầu hạ tiểu thư, ngươi hầu hạ kiểu gì mà để tiểu thư chạy mất dạng rồi? Ta thấy đánh chết ngươi cho rảnh nợ."


Thẩm lão gia cơn giận không giảm. Kim Oánh Nhi không chút nghi ngờ việc Thẩm lão gia thực sự muốn đánh chết nàng.


Thẩm phu nhân một tay cầm khăn tay chỉ biết khóc lóc, nghe thấy chồng nói vậy mới lau nước mắt khuyên can: "Lão gia, hiện tại quan trọng nhất vẫn là tìm Thục Dung về đã, ngày mai đội ngũ đón dâu của Bùi gia đã tới nơi rồi."


Việc này nước đến chân rồi, không thể trì hoãn thêm. Thẩm lão gia đập bàn một cái rầm, lạnh lùng hỏi: "Tiểu thư rốt cuộc trốn đi đâu?"


Kim Oánh Nhi run rẩy ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn Thẩm lão gia, cẩn trọng trả lời: "Nô tỳ bị tiểu thư gõ ngất, không biết tiểu thư đã đi đâu ạ."


Kim Oánh Nhi không nói dối, nàng vốn không tán thành việc tiểu thư đào hôn. Tiểu thư là con ruột của lão gia, nàng thì không phải, một khi sự việc bại lộ, kẻ chịu tội đầu tiên chính là nàng.


Thẩm lão gia nghe vậy định nổi trận lôi đình tiếp nhưng lại bị Thẩm phu nhân ngăn cản.


"Lão gia, đứa nhỏ này trông cũng có vài phần giống Thục Dung, nếu Thục Dung tìm không về được, chi bằng..."


Thẩm phu nhân chưa nói hết câu nhưng Thẩm lão gia đã hiểu ý. Hôn ước giữa hai nhà Thẩm - Bùi tuyệt đối không thể xảy ra sai sót. Nếu để người ta biết Thẩm Thục Dung đào hôn, Thẩm gia sẽ thành trò cười cho cả kinh thành Thịnh Kinh.


Thẩm Thục Dung vốn được nuôi dạy trong khuê phòng, cực ít khi lộ diện, hai năm nay lại càng ít ra ngoài hơn. Để Kim Oánh Nhi mạo danh thay thế không phải là không thể.


Tuy nhiên ——


"Kim Oánh Nhi, lão gia ta cho ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội. Chờ sau khi việc thành, ta sẽ đưa ngươi ngàn lượng vàng, giúp ngươi rời khỏi Thịnh Kinh, ngươi có bằng lòng không? Nhưng chuyện này ngươi phải sống để bụng chết mang theo, không được tiết lộ với bất kỳ ai."


Thẩm lão gia là người khôn ngoan, tuyệt đối không làm ăn thua lỗ.


Kim Oánh Nhi biết cơ hội đổi đời đã tới, nàng dõng dạc đáp: "Nô tỳ nguyện ý."


"Tốt, từ giờ trở đi, ngươi chính là Thục Dung." Thẩm lão gia gật đầu rồi dặn thêm: "Nhớ kỹ giao hẹn của chúng ta, khi nào tìm được Thục Dung về, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi Thịnh Kinh."


Kim Oánh Nhi liên tục gật đầu: "Từ nay nô tỳ là tiểu thư, nhưng nô tỳ sẽ luôn ghi nhớ mình chỉ là người thay thế tiểu thư ở Bùi gia mà thôi. Chờ tiểu thư quay về, nô tỳ sẽ lập tức trả lại vị trí cho người."


Giác ngộ này quả thực rất cao. Kim Oánh Nhi thầm tự nhủ, chắc hẳn lão gia sẽ không còn ý kiến gì nữa.


"Tốt lắm, ngươi cứ an phận thủ thường, ta sẽ không bạc đãi ngươi. Người đâu, đưa tiểu thư về nghỉ ngơi."


...


Kim Oánh Nhi vốn là nha hoàn bên cạnh Thẩm Thục Dung, đối với thói quen của nàng ấy đã thuộc như lòng bàn tay, việc đóng giả cũng vô cùng thuận lợi.


Đến tận lúc vào động phòng, bên tai Kim Oánh Nhi vẫn còn vang lên những lời "dặn dò quyến luyến" của Thẩm lão gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-the-tieu-thu-xuat-gia&chuong=1]

Nàng khẽ cong môi muốn cười thành tiếng.


Vốn dĩ dựa vào sức mình không biết bao giờ mới tích góp đủ tiền chuộc thân, giờ tiểu thư lại tặng cho nàng một cơ hội tốt thế này, nàng nhất định phải nắm thật chắc. Nàng hiểu tiểu thư, tiểu thư không phải người chịu được khổ, e rằng không quá ba tháng sẽ bỏ mặc tình lang mà quay về hưởng vinh hoa phú quý thôi.


Bởi vậy, mặc kệ Bùi Tam Lang kia tính tình khắc nghiệt thế nào, nàng chỉ cần nhẫn nhịn một thời gian ngắn là sẽ có được tự do.


"Rầm ——"


Cửa phòng bị một cước đá văng, Kim Oánh Nhi qua lớp khăn voan đỏ nhìn thấy một bóng người say khướt đang tiến về phía mình. Người này chính là Bùi gia Tam Lang – Bùi Hoài Cẩn. Kim Oánh Nhi siết chặt tay.


Nghe đồn Bùi Tam Lang tính tình nóng nảy, diện mạo dữ dằn, có lẽ do từng ra chiến trường nên tiếng ác còn có thể khiến trẻ con ngừng khóc đêm. Kim Oánh Nhi không biết hắn sẽ đối xử với tân nương thế nào, nhưng nhìn cách hắn đá cửa là biết hắn chẳng mấy mặn mà với cuộc hôn nhân này.


"Tam gia, nên vén khăn voan rồi, không thể để tân nương tử chờ mãi được."


Người bên cạnh cẩn thận nhắc nhở, nhưng chỉ nhận được câu trả lời thiếu kiên nhẫn của Bùi Hoài Cẩn: "Biết rồi, giục cái gì mà giục."


Bùi Hoài Cẩn chẳng thèm dùng gậy ngọc như ý, tùy tiện đưa tay túm lấy một góc khăn voan rồi giật phắt xuống.


Kim Oánh Nhi bất ngờ không kịp chuẩn bị, cứ thế bốn mắt nhìn nhau với Bùi Hoài Cẩn. Hắn hoàn toàn không hung thần ác sát như lời đồn mà diện mạo tuấn tú như quan ngọc, giọng nói thanh lãnh pha chút trầm thấp. Những ngón tay thon dài của hắn siết chặt tấm khăn đỏ càng làm nổi bật làn da trắng cùng những đường gân xanh ẩn hiện trên mu bàn tay.


Nếu tiểu thư mà nhìn thấy một Bùi Tam Lang thế này, có lẽ đã chẳng đào hôn.


"Chậc..." Bùi Hoài Cẩn nhướng mày đầy ẩn ý, đánh giá Kim Oánh Nhi một lượt.


Kim Oánh Nhi mím môi không nói gì. Tính cách tiểu thư vốn trương dương, nhưng nàng rốt cuộc cũng chỉ làm nha hoàn đã lâu, lại còn là thế thân gả đến Bùi gia... Nếu để Bùi Hoài Cẩn phát hiện ra manh mối, sợ là tính mạng khó bảo toàn.


Tuy nhiên, Bùi Hoài Cẩn nhanh chóng thu hồi ánh mắt.


"Khăn đã vén, ta cũng buồn ngủ rồi, các người lui xuống cả đi."


Sau khi đuổi mọi người ra ngoài, Bùi Hoài Cẩn cúi người xuống đối diện với Kim Oánh Nhi. Chưa kịp để nàng định thần xem hắn định làm gì, cằm nàng đã bị hắn bóp chặt.


"Tân phu nhân trông cũng có vài phần nhan sắc đấy." Giọng điệu hắn lả lơi, ánh mắt cũng trở nên nguy hiểm.


Bị bàn tay nóng rực của Bùi Hoài Cẩn khống chế, Kim Oánh Nhi không hề bỏ chạy, nàng tự nhủ: Phải nhẫn nhịn vì tự do. Chỉ là bị hắn bóp cằm như thế, thân thể nàng không tự chủ được mà run rẩy, đuôi mắt cũng đỏ ửng lên.


Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Bùi Hoài Cẩn đã nhận ra người trước mặt có vóc dáng rất đẹp, sắc đỏ của hỉ phục càng tôn lên vẻ kiều diễm như đóa mẫu đơn đương nở.


"Nghe nói phu nhân vốn không muốn gả cho ta, sao giờ lại nghĩ thông suốt rồi?"


Kim Oánh Nhi nghe vậy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Hắn quả nhiên đã biết chuyện tiểu thư phản đối. Tiểu thư vốn được nuông chiều nên tính tình tùy tiện, lúc biết bị hứa hôn cho Bùi Tam Lang đã làm loạn không ít lần, chỉ tiếc là không thành công.


"Tam gia nghe nhầm rồi, có thể gả cho ngài là phúc phận của thiếp. Nay gặp được ngài, thiếp lại càng cảm thấy như vậy." Kim Oánh Nhi giả vờ trấn định, nhỏ nhẹ đáp.


Đôi mắt sắc bén của Bùi Hoài Cẩn nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu mới mở miệng: "Phu nhân quả là kẻ khéo mồm khéo miệng."


Giọng hắn bình thản không rõ vui giận, Kim Oánh Nhi chỉ biết nghiến răng chịu đựng, hy vọng hắn sớm mất hứng thú với mình. Chỉ tiếc là Bùi Hoài Cẩn không để nàng toại nguyện.


Hắn buông cằm nàng ra nhưng lại đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống, đôi đồng tử đen sẫm như loé lên tia sáng. Ánh đèn trong phòng hơi tối, Bùi Hoài Cẩn đứng ngược sáng, gần như che lấp toàn bộ ánh nến, bao trùm lấy Kim Oánh Nhi trong bóng tối của hắn.


Kim Oánh Nhi biết nam nhân trước mắt đang nắm giữ quyền sinh sát của mình. Mỗi động tác của hắn giống như một bàn tay vô hình không ngừng bóp nghẹt trái tim nàng, mà nàng thì chẳng có sức kháng cự.


Bùi Hoài Cẩn lạnh lùng nhìn nữ tử trước mặt, chiếc cổ trắng ngần kia thật mảnh mai, chỉ cần khẽ vặn một cái là sẽ gãy lìa... Nghĩ đoạn, ngón tay thon dài của hắn đặt lên vùng da ấm áp đó.


Hắn không bẻ gãy cổ nàng như suy nghĩ, mà dùng ngón tay mơn trớn làn da mềm mại, cho đến khi dừng lại ở ngay yết hầu. Trái tim Kim Oánh Nhi như ngừng đập theo động tác của hắn. Nàng biết chỉ cần hắn dùng lực một chút thôi, thế gian này sẽ không còn Kim Oánh Nhi nữa.


Ánh đèn mờ ảo, trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa. Nhưng cả hai người trong phòng đều chẳng có tâm trí đâu mà thưởng gió ngắm trăng.


Nỗi sợ hãi len lỏi vào lòng Kim Oánh Nhi, nàng cảm thấy cổ họng đắng chát, khô khốc... nhưng trước mặt Bùi Hoài Cẩn, nàng không thốt ra được chữ nào. Nàng không biết liệu hắn đã nhận ra điều gì chưa, cũng không biết mình có sống sót qua đêm tân hôn này không, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.


Bùi Hoài Cẩn tuy có chút khác so với lời đồn, nhưng tiếng ác tàn nhẫn của hắn vẫn hằn sâu trong tâm trí Kim Oánh Nhi. Huống hồ, con người hắn lúc này hoàn toàn không dễ ưa chút nào. Kim Oánh Nhi không dám để hắn phát hiện thân phận, nếu hắn biết sự thật, chiếc cổ này chắc chắn sẽ gãy trong tay hắn. Bởi lẽ, Bùi gia tuyệt đối không chịu nổi nỗi nhục này.


Nàng sợ hãi nhắm nghiền mắt, lông mi run rẩy như đôi cánh bướm nhỏ. Bùi Hoài Cẩn thấy phản ứng của nàng thì hừ lạnh một tiếng: "Ta cứ tưởng ngươi thật sự không sợ ta, hóa ra chỉ là giả vờ."


Hắn tùy tay vung một cái, mũ phượng trên đầu Kim Oánh Nhi rơi xuống đất. Tiếng động thanh thúy vang lên chạm vào lòng nàng, khiến nỗi sợ càng dâng cao. Cảm giác như tiếng mũ phượng rơi cũng giống như tiếng đầu mình rơi xuống vậy.


"Tam gia..." Giọng Kim Oánh Nhi lạc đi, nàng gọi hắn một tiếng nhưng lại chẳng biết nói gì tiếp theo. Đúng như lời hắn nói, nàng sợ hắn. Có lẽ đây chính là cảm giác có tật giật mình.


Bùi Hoài Cẩn dường như đã mất sạch kiên nhẫn, hắn ấn mạnh nàng xuống giường. Kim Oánh Nhi thốt lên một tiếng kinh hãi rồi vội vàng lấy tay bịt miệng. Đêm tân hôn phải làm gì nàng tất nhiên biết, nhưng nàng không ngờ Bùi Hoài Cẩn lại thực sự định làm gì đó với nàng.


"Câm miệng." Giọng Bùi Hoài Cẩn lạnh lùng, đôi mày hơi nhíu lại như thể bị nàng làm phiền. Hai người ở quá gần nhau, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi nhưng không làm Kim Oánh Nhi bớt tỉnh táo, nàng chỉ biết nhắm chặt mắt chờ đợi điều gì sắp xảy đến. 

Bình Luận

0 Thảo luận