Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phản Diện Thời Nguyên Thủy Sở Hữu Hậu Cung Nô Lệ

Chương 1:Hành Trình Bắt Đầu

Ngày cập nhật : 2025-05-26 10:29:24
Tôi chán nản. Chán đến tột cùng.
Tôi lê bước trên đường về nhà, vẻ mặt thờ ơ trong khi nghe nhạc qua tai nghe. Trời đã tối và còn mưa nữa, nên tôi phải thừa nhận rằng mọi thứ kết hợp lại tạo nên một bầu không khí khá đặc biệt.
Mặc dù có một công việc 'tốt' và một cuộc sống tươm tất, nhưng có điều gì đó còn thiếu. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại, một vòng lặp của những trải nghiệm tương tự. Tôi cần một cái gì đó nhiều hơn, một thử thách, một sự thay đổi, một lối thoát khỏi sự nhàm chán. Tôi đã cố gắng tìm kiếm nó bằng nhiều cách khác nhau, nhưng dường như chẳng có gì ổn định.
Tôi đã thử hẹn hò. Tôi khá thành công trong chuyện đó, ít nhất là so với hai người bạn của tôi. Tôi đã đi hơn hai mươi buổi hẹn hò sau khi trò chuyện với vài cô gái.
Sau một thời gian, tôi nhận ra rằng mỗi cuộc trò chuyện đều là sự lặp lại của những chủ đề cũ rích, chỉ được nói ra bởi những khuôn mặt khác nhau: than vãn về công việc, bực bội với gia đình, cốt truyện của bộ phim N*tflix mới nhất, và những kế hoạch tương lai mơ hồ nghe giống hệt của mọi người. Cứ như thể tôi bị mắc kẹt trong một vòng lặp, nơi mỗi tương tác hòa vào nhau, thiếu đi bất kỳ tia lửa hay chiều sâu thực sự nào.
Tôi cũng không thực sự trách các đối tác hẹn hò của mình; đâu phải tôi có thể đưa ra điều gì thú vị hơn. Theo ý kiến khiêm tốn của tôi, thủ phạm thực sự là chính thế giới này, nó quá đỗi nhàm chán.
Sự nghiệp ư? Một vòng quay không ngừng nghỉ khiến tôi mơ mộng bỏ việc cứ cách vài tiếng đồng hồ.
Sự đơn điệu của cuộc sống văn phòng thật ngột ngạt. Ông sếp thích thể hiện quyền lực cũng là một sự hiện diện thường xuyên, liên tục thở dồn vào gáy tôi để đảm bảo tôi không quên vị trí của mình trong cấp bậc. Tôi hoàn toàn ghét bỏ từng giây phút đó.
"Đúng là có tiền tiêu, nhưng cái giá phải trả là gì? Là thì giờ, là sức lực, là cái tôi riêng, là niềm vui – là cả cái đời mình đấy chứ.
Tôi muốn tự làm chủ đời mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phan-dien-thoi-nguyen-thuy-so-huu-hau-cung-no-le&chuong=1]

Tôi muốn được khám phá, được đi đây đi đó. Tôi muốn gặp gỡ những người phụ nữ đặc biệt, thú vị. Tôi muốn có quyền lực, muốn tự thân mạnh mẽ.
Tôi vẫn luôn mê mẩn những câu chuyện mà ở đó, sức mạnh của bản thân đưa người ta đến một cuộc sống chẳng tầm thường chút nào. Những thế giới mà con người có thể đổi vận nhờ vào ý chí sắt đá và tài năng trời phú.
Mà không phải kiểu như Ainz đâu nhé, cái kiểu bị dịch chuyển thẳng vào một nhân vật cấp 100 với cả đống đầy tớ trung thành ấy. Tôi chẳng cần thế. Hay đúng hơn, tôi không muốn thế. Tôi muốn đạt được mọi thứ bằng chính đôi tay này. Kể cả có nguy cơ cao là tôi sẽ bỏ mạng nơi xó xỉnh nào đó, tôi vẫn sẽ lao vào để thử sức mình.
Ôi, có một vũng nước trước mặt. Phải đi vòng qua thôi, không thì đôi giày Kobe 'Black Mamba' của mình lại ướt mất. Thôi kệ đi. Đằng nào thì bây giờ mình cũng đang bực bội rồi.
Tôi bước thẳng vào, nghĩ bụng sẽ có tiếng nước bắn tung tóe. Ai dè, mặt đất dưới chân lại sụt hẳn xuống, rồi tôi cứ thế mà rơi.
Cứ rơi mãi.
Sao lại rơi được nhỉ?! Rõ ràng chỉ là vũng nước mưa con con thôi mà! Sao có thể thế được?!
Khoan đã! Chuyện này trùng hợp đến lạ. Mình vừa mới ước được tới một thế giới khác, rồi ngay lập tức cái chuyện vô lý này xảy ra? Có mà trời mới tin được là chúng không liên quan!
Cái sự háo hức trong tôi chợt tắt ngúm khi tôi bắt đầu chìm nghỉm. Dù sao thì tôi cũng đang ở trong một vũng nước mà.
Mà này, tôi gọi là nước thôi, chứ liệu có đúng là nước không? Nó đen kịt, và giờ nghĩ lại, cái cảm giác khi chạm vào nó khác lắm. Nhớt nhát, không lỏng như nước, mà gần như đặc quánh vậy."
"[Nhiệm vụ: sống sót trong một phút.] [Phần thưởng: ???]
Hệ thống! Chuyện này thật sự đang xảy ra sao?!
Tôi chỉ xin một cơ hội, và dù rất ngẫu nhiên và nguy hiểm, tôi đã nhận được nó. Tôi sẽ không bỏ lỡ.
Một phút ư?
Dễ ợt.
Ngay khi tôi nói vậy, tôi nôn ra máu. Nội tạng tôi đang chảy máu. Xương tôi đang gãy. Da tôi đang rách.
Vậy là nhiệm vụ không đơn giản như tôi nghĩ. Chết tiệt thật. Cơn đau này thật kinh khủng.
Tôi chỉ là một người bình thường; ném một thử thách như vậy vào tôi mà không báo trước thì thật quá tàn nhẫn.
Tôi cố gắng hét lên nhưng chẳng có tiếng nào thoát ra.
Tôi không thể cử động bất kỳ chi nào vì tất cả xương của tôi đang bị nghiền nát.
Tôi không thể nhìn thấy vì mắt tôi theo đúng nghĩa đen đã tan chảy.
Tôi thậm chí không thể cảm nhận được kết cấu nhầy nhụa vì da tôi đã bong tróc khỏi cơ bắp.
Nhắc đến cơ bắp, chúng cũng đang bị xé nát.
Não tôi cũng có vấn đề; nó cảm thấy mềm nhũn cả rồi. Chưa kể đến tim tôi; cảm giác như hàng ngàn cây kim đang đâm xuyên qua nó.
Làm thế nào mà tôi vẫn còn ý thức? Làm thế nào mà tôi vẫn còn sống?
Tôi không biết – tôi hoàn toàn không hiểu gì cả. Tất cả những gì tôi có thể làm là tập trung vào việc sinh tồn."
Tôi nghiến chặt hàm răng giờ đã không còn nữa, chịu đựng tất cả. Tôi đã tự mình tìm đến điều này. À, đại loại là như thế. Tôi đã ước được đến một thế giới siêu nhiên. Rõ ràng là tôi đang được toại nguyện, dù theo một cách cực kỳ méo mó.
Những hình ảnh lướt qua tâm trí tôi, thoáng chốc về một thế giới vượt xa sức tưởng tượng của mình. Những ngọn núi sừng sững phủ băng, những khu rừng rậm rạp tràn đầy sự sống, và những tàn tích cổ xưa chứa đựng biết bao bí mật bị lãng quên. Một thế giới chín muồi để khám phá, tràn ngập tiềm năng và hiểm nguy.
Giữa sự hỗn loạn, những ký ức chợt ùa về không báo trước. Khuôn mặt cha mẹ tôi, nụ cười hiền hậu và những lời động viên của họ. Tôi hy vọng sẽ không ai lợi dụng sự tốt bụng của họ để lừa gạt. Tôi hy vọng hai người bạn mọt sách của tôi cuối cùng cũng sẽ có được "gấu". Trời ơi, họ cần điều đó lắm.
Một khoảng thời gian không xác định trôi qua. Vài giây, vài phút, hay vài giờ? Tôi không thể biết được. Cơn đau cuối cùng cũng lắng xuống. Tôi không còn nghe thấy tiếng xé rách hay tiếng xương cốt vỡ vụn nữa. Tôi có thể cử động cánh tay mình. Tôi có thể cảm nhận đôi chân. Bàn chân tôi đang đứng vững trên mặt đất.
Bóng tối cũng bắt đầu nhanh chóng rút đi khỏi tầm nhìn của tôi, được thay thế bằng một thứ ánh sáng ngày càng rực rỡ hơn. Những hình thù bắt đầu hiện rõ và tôi nhanh chóng thấy mình đang đứng trong một không gian rộng lớn, bao la. Bầu trời phía trên là một màu xanh thẳm, vô tận, điểm xuyết những chòm sao xa lạ.
[Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ.]
[Bạn đã được tái sinh thành một thực thể nguyên thủy.]

Bình Luận

0 Thảo luận