Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

(NP) Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Và Cái Kết Bị F4 Điên Cuồng Theo Đuổi

Chương 18: Bị một chú chó "tấn công"

Ngày cập nhật : 2026-04-18 12:31:47
Tuần đầu tiên của học kỳ mới đầy bận rộn cuối cùng cũng trôi qua.
Từ khi xuyên không đến nay, Kiều Hi Hòa vẫn chưa có dịp ra ngoài dạo chơi, nên khi kỳ nghỉ cuối tuần đến, cô quyết định phải tự thưởng cho mình một phen thư giãn.
Kiều Hi Hòa quyết định sử dụng đặc quyền của một tiểu thư nhà giàu, ra ngoài mua sắm một vòng để tự chiêu đãi bản thân.
Cô ngồi xe gia đình đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.
Vì là khách hàng hạng VIC của Chanel, Kiều Hi Hòa nhanh chóng "càn quét" khu thời trang may sẵn, chọn vài bộ ưng ý rồi nhờ nhân viên gửi về trụ sở chính tại Pháp để chỉnh sửa cho vừa vặn với số đo cơ thể.
Sau đó, cô lại ghé sang quầy mỹ phẩm, mua sắm theo bộ các thương hiệu đắt đỏ như Helena Rubinstein, La Mer, La Prairie.
Chẳng cần biết có dùng hết hay không, cứ mua đã, mục tiêu chính là phải "đã đời"!
Nhân viên tư vấn của Hermès nghe tin cô ghé đến liền mời cô vào tiệm.
"Cái này, cái này, cả cái này nữa, tôi lấy hết."
Cô tùy ý chỉ vào mấy mẫu mới, bảo nhân viên đóng gói với giọng điệu bình thản như thể đang đi chợ mua vài bó rau muống.
Mua sắm thỏa thích xong, tâm trạng Kiều Hi Hòa cực kỳ phấn chấn.
Cô ngân nga hát, chuẩn bị mua một ly trà sữa để kết thúc trọn vẹn chuyến đi, ai ngờ vừa lấy trà sữa xong thì tai nạn ập đến.
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Kiều Hi Hòa còn chưa kịp ngẩng đầu thì một chú Samoyed đã lao tới như một cơn gió.
Tốc độ quá nhanh khiến cô không kịp né tránh, bị nó va phải một cách đầy tình cảm.
Cơ thể mất thăng bằng, cô loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã bệt xuống đất, ly trà sữa vừa mới cầm trên tay cũng bay thẳng ra ngoài.
Ly trà sữa vẽ một đường cong trên không trung rồi rơi xuống đất, "bùm" một tiếng vỡ tung.
Trà sữa văng tung tóe khắp nơi, thậm chí còn vài giọt bắn lên người cô, cảm giác dính dính rất khó chịu.
Cô ngồi bệt dưới đất, đờ người mất vài giây rồi mới dùng tay chống xuống đất để đứng dậy.
Chú chó Samoyed kia hình như ngửi thấy mùi ngọt ngào của trà sữa, thế mà lại thè lưỡi ra liếm sạch đống trà sữa văng trên sàn.
Cô nhẹ nhàng kéo dây dắt, cố gắng bảo nó đi cùng mình, nhưng nó vẫn đứng im như tượng, vững chãi như một ngọn núi nhỏ.
Cô tăng thêm lực, cánh tay duỗi thẳng, nó vẫn không mảy may nhúc nhích.
Ngược lại, nó còn cúi đầu xuống, chân trước dùng lực bám chặt lấy đất, như đang muốn đối đầu với cô vậy.
Kiều Hi Hòa vốn không phải người dễ bỏ cuộc.
Cô lại dùng sức, hai chân dẫm mạnh xuống đất, cả người ngả về phía sau, cố gắng dùng toàn lực để kéo chú chó bướng bỉnh này, nhưng nó chỉ lắc lắc cái đầu, vẫn không dịch chuyển lấy một phân.
Nhìn vẻ ngoài thì không giống chó hoang, trên cổ vẫn còn dây dắt, chắc là nó tự lẻn ra ngoài.
Lông nó xù, dày và mịn, chạm vào cực kỳ thích, cứ như đang sờ vào một cục bông gòn khổng lồ vậy.
Bộ lông trắng như tuyết, dưới ánh nắng còn phát sáng, trông rất sạch sẽ.
Làm sao để liên lạc với chủ nhân của nó đây?
Kiều Hi Hòa bối rối vò đầu bứt tai.
Đúng lúc đó, cô sờ thấy một cái thẻ tên trên cổ nó.
Chắc là do lông nó dày quá nên cô mới không thấy (không phải tại con chó béo quá nên không thấy cổ đâu nhé!).
Kiều Hi Hòa lập tức gọi vào số điện thoại ghi trên thẻ.
"Tút tút tút...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-va-cai-ket-bi-f4-ien-cuong-theo-uoi&chuong=18]

Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."
Một giọng nói máy móc ngọt ngào vang lên, đầu dây bên kia không bắt máy.
Kiều Hi Hòa lại gọi... Gọi tiếp... Rồi lại gọi...
Sau cuộc gọi thứ năm, cuối cùng đối phương cũng bắt máy.
"Alo? Ai đấy?"
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, ẩn chứa sự lo lắng và mất kiên nhẫn.
Nhưng Kiều Hi Hòa còn nôn nóng hơn.
Chú Samoyed kia vẫn đang liếm trà sữa dưới đất, cô vội vàng nói:
"Chào anh! Chó của anh đang ở chỗ tôi."
Kiều Hi Hòa vẫn đang cố kéo nó đi, một tay đỡ lấy đầu nó.
"..." Đối phương im lặng.
"Anh nhanh lên một chút đi..."
Kiều Hi Hòa sợ câu nói lúc nãy gây hiểu lầm, liền bồi thêm:
"Anh không còn nhiều thời gian đâu, chúng tôi đang ở trước quán trà sữa Điểm Điểm tại trung tâm thương mại Phù Đạt."
Kiều Hi Hòa thở hổn hển, dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán, buông dây dắt ra, chống hai tay lên hông, bất lực nhìn chú chó.
Chẳng biết ở nhà nó ăn gì mà lớn thế không biết, cô hoàn toàn không kéo nổi nó.
Thấy chú chó sắp liếm sạch đống trà sữa dưới đất, cô như ngồi trên đống lửa, vội vàng mở điện thoại tìm kiếm:
"Samoyed uống trà sữa được không?", "Tác hại khi Samoyed uống trà sữa?", "Làm gì khi Samoyed lỡ uống một ly trà sữa?"
Rất may là chủ nhân của nó tới rất nhanh, chưa đầy năm phút đã tìm thấy họ, ngay trước khi chú chó kịp liếm nốt chỗ trà sữa cuối cùng.
Một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, thẳng tắp sải bước tiến về phía Kiều Hi Hòa.
Anh sở hữu những đường nét vô cùng tinh tế: chân mày sắc sảo, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt góc cạnh cùng đôi môi mỏng lạnh lùng, toát lên vẻ lạnh lùng khó gần.
Đôi mắt hẹp dài với ánh nhìn tĩnh lặng, tựa như không gì trên đời có thể lay động được tâm trí anh.
Tuy nhiên, đôi môi mỏng mím chặt lại cho thấy nội tâm anh không hề bình thản như vẻ bề ngoài.
Kiều Hi Hòa thầm nghĩ: Tại sao nam thần này nhìn quen thế nhỉ?
Người đẹp trai như vậy mình không thể nào quên được chứ?
"Trà Sữa!"
Anh nhấc bổng chú chó đang cắm cúi liếm đất lên.
"Qua đây."
Chú chó nghe tiếng chủ liền vui mừng sủa "gâu gâu" vài tiếng.
"Đúng đó, nó cứ uống trà sữa mãi, em kéo thế nào cũng không được."
Kiều Hi Hòa cảm thấy người này dường như hiểu được nỗi lòng của mình, liền vội vàng cáo trạng với chủ của nó.
"Tên nó là Trà Sữa."
Chàng trai nhặt dây dắt chó dưới đất lên, kéo nó về phía mình, bình thản nhìn cô.
"Xin lỗi vì nó đã làm phiền em."
Anh lườm chú chó một cái.
Trà Sữa như biết mình làm sai, đôi tai tam giác xù lông cụp xuống, thè cái lưỡi ra phô diễn "nụ cười thương hiệu" để lấy lòng chủ bằng cách dụi cái mũi ươn ướt vào người anh.
"Không sao, Trà Sữa rất đáng yêu mà, nhưng mà nó uống trà sữa như vậy có sao không?"
Kiều Hi Hòa cười ngượng nghịu.
"Có cần đưa nó đến phòng khám thú y không ạ?"
"Uống một ít không sao, trước đây nó cũng từng vì ham ăn mà uống trà sữa rồi."
Chàng trai lại lườm Trà Sữa một cái, trả lời hờ hững.
"Ơ... Nhưng mà... Lượng nó uống chắc không phải là ít đâu... Gần hết một ly rồi... Hơn nữa còn là uống dưới đất nữa." Kiều Hi Hòa ngập ngừng.
Chàng trai vốn đang giữ vẻ điềm tĩnh, nghe xong lời này thì không thể bình thản được nữa.
Sắc mặt anh như bảng màu, lúc xanh lúc đen, gân xanh trên trán nổi rõ.
Các ngón tay anh vô thức siết chặt, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
Kiều Hi Hòa vội che chắn cho chú chó đang run rẩy sau lưng mình, sợ anh nổi giận mà đánh chó ngay tại chỗ, cô cố gắng lựa lời:
"Ơ... Nó còn nhỏ, không hiểu chuyện... Anh đừng giận nhé!
Giờ quan trọng nhất là đưa nó đi khám xem có cần gây nôn hay không..."
Anh hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc, lấy lại vẻ bình tĩnh.
Anh xách chú Trà Sữa đang nằm bẹp dưới đất lên, chuẩn bị đưa đến phòng khám thú y.
Đi được vài bước, như nhớ ra điều gì, anh quay đầu lại nói với Kiều Hi Hòa:
"Kiều Hi Hòa, có lẽ phải làm phiền em đi cùng tôi một chuyến rồi..."

Bình Luận

0 Thảo luận