Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 240  ·  0.4%
(NP) Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Và Cái Kết Bị F4 Điên Cuồng Theo Đuổi
Chương 1: Chuyện này là sao đây?
18/04/2026 11:04· 1,539 từ

Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa kính, khẽ vuốt ve gương thanh tú đang say giấc của nữ.

Ý thức của cô dần hồi cô từ từ mở mắt, đập tầm mắt là một chiếc đèn pha lê có kiểu dáng cùng độc đáo.

Thiếu nữ ngước nhìn xung quanh, là đâu?

Đây không phải phòng của cô!

Phòng cô làm gì có chiếc chùm xa hoa như thế này.

Cô nhéo mạnh vào đùi mình cái: "Á... Đau quá!"

Không phải mơ sao?

Vậy thì chuyện này là sao

Cô chống hai tay định ngồi nhưng lại bị cảm giác êm dưới lòng bàn tay làm cho ngạc.

Trên đời này lại có tấm mềm mại đến mức này sao?

Cô không kìm được mà ngồi giường nhún nhảy vài cái, lớp giường màu xanh nhạt xếp chồng nhau như những đám mây, chăn làm từ lụa hoa được thêu ren mềm mại.

Trên giường còn có màn che trắng rủ xuống, mờ mờ ảo trông vô cùng mộng mơ.

Cô vén màn che ở hai ra, chậm rãi bước xuống giường nhìn quanh phòng.

Đây là một căn phòng ngủ phong cách cung đình Pháp.

Phòng rất rộng, những bức tường trắng vàng được chạm khắc hoa tinh xảo, mép tường khảm họa dây leo mạ vàng, trên còn treo vài bức tranh dầu cổ điển.

Hai bên giường đặt hai chiếc đầu giường chạm khắc trắng đối trên tủ đặt bình hoa, vài hồng Juliet cắm trong bình hương thơm ngào ngạt, như nhuộm lên không gian một tầng khói ngọt ngào.

Kiều Hi Hòa bước xuống giường, chân là tấm thảm lông cừu dặn với hoa văn tao nhã tạp.

Trong phòng bày biện vô số trang trí cầu kỳ, chắc chắn là những món đồ đắt đỏ.

Trên chiếc ghế quý phi phòng còn vứt ngổn ngang vài túi xách phiên bản giới hạn.

Cô kéo tấm rèm cửa màu biển ra, lộ ra ba khung sổ vòm lớn, khung cảnh bên thu trọn vào tầm mắt.

Kiều Hi Hòa nhìn xuống, phía là một hồ nước nhỏ, bên có một chiếc đình nghỉ mát.

Nếu lúc rảnh rỗi mà được ở đó thì biết bao nhiêu thư thái, phòng của công chúa lẽ cũng chỉ đến thế cùng.

Nói thật, đây đúng là căn trong mơ của cô!

Kiều Hi Hòa khẽ nhíu mày, chỉ nhớ là mình đã thức đọc một cuốn tiểu thuyết... rồi đó tỉnh dậy trong căn xa hoa này.

Chẳng lẽ cô bị bắt cóc?

Nhưng ai lại đi bắt cóc sinh viên nghèo rớt mồng tơi, thơ trong sáng như cô chứ?

Hơn nữa, có kẻ bắt cóc lại để con tin trong căn sang trọng thế này không?

Chẳng sợ cô nhân cơ hội ngược lại hay sao?

Hay là... Chẳng lẽ từ nhỏ lớn, luôn có một vị đại thầm lặng theo dõi, yêu thương mà cô không hề hay

Giờ đây, lý trí của anh cuối cùng cũng không chống cự tình yêu mãnh liệt, nên đã cầm cô lại, chiếm hữu thành con chim hoàng yến riêng mình?

Nghĩ nhiều quá rồi, cốt truyện đúng là nhảm nhí hết chỗ

Kiều Hi Hòa vỗ vỗ đầu, gắng đẩy bớt "nước" trong não để bản thân tỉnh táo lại.

Cô xuống giường, thong thả ngắm căn phòng xa hoa này, chỗ sờ một cái, chỗ kia nhìn chút.

Trong lòng không khỏi ghen tị, phòng này thật đẹp, giá mà của cô thì tốt biết mấy...

Khi đi ngang qua tấm gương cô khựng lại, ngẩn người nhìn mặt trong gương.

Tim cô đập thình thịch, khuôn này giống cô đến tám mươi trăm, nhưng lại tinh xảo hơn

Dù thế nào đi nữa, không phủ nhận đây là một kiệt của tạo hóa - mái tóc nhánh như thác nước xõa nhiên trên vai, mượt mà lụa, làn da trắng ngần được nắng nhuộm lên như một khối ôn nhu.

Đôi mày thanh tú, đôi mắt hoa quyến rũ đến mức lấy hồn phách người đối diện, đuôi hơi nhếch lên, hàng mi cong vút, chỉ cần chớp là như cánh bướm rung

Sống mũi cao thẳng, khóe môi nhiên nhếch lên, mang theo một cười như có như không.

Kiều Hi Hòa nắm chặt tay đấm vào lòng bàn tay phải, đầu tự vang lên nhạc nền Thám tử lừng danh Conan, đưa tay đẩy đẩy chiếc không hề tồn tại trên mũi, dõng dạc hô to câu thoại điển: "Sự thật chỉ một!"

Là người đọc vô số tiểu Kiều Hi Hòa tự tin mình phá án xong.

Cô không phải chim hoàng yến đại gia nào cả, mà là thế thân "ánh trăng sáng" của tài bá đạo!

Tổng tài vì mất đi người mà đau khổ tột cùng, trở điên cuồng, thế là tìm đến chỉ vì cô giống người năm phần.

Trong lúc cô không hay biết cô đã bị tổng tài bắt về đây.

Tổng tài nhìn vẻ mặt lúc của cô, gương mặt lộ vẻ bỉ, lạnh lùng hừ một tiếng ra lệnh cho thuộc hạ:

"Ngủ không giống cô ấy, đưa chỉnh hình cho giống đi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-va-cai-ket-bi-f4-ien-cuong-theo-uoi&chuong=1]

Thế là, cô biến thành bộ hiện tại...

Kiều Hi Hòa sờ sờ mặt, xoa mũi và cằm.

Cô không khỏi cảm thán, không là bác sĩ của bệnh viện mà lại làm ra gương mặt hảo, không hề có dấu thẩm mỹ thế này!

Kiều Hi Hòa ngồi phịch xuống thảm dày, cười lớn, cảm thấy truyện "người thế thân của tổng này còn nhảm nhí hơn giả thuyết "chim hoàng yến" nãy.

Nhưng cô bây giờ chẳng thể phương pháp khoa học nào để thích việc tại sao mình ngủ giấc lại xuất hiện ở

Chẳng lẽ cô xuyên không vào

Không, không đúng!

Kiều Hi Hòa lắc đầu, xuyên thì chẳng phải nên có bàn vàng hoặc hệ thống đi kèm

Nhưng cô tỉnh dậy lâu thế mà chẳng thấy hệ thống nào, chí còn chẳng biết đây

Hay là mình bị mộng du?

Không, chưa bao giờ nghe bố hay bạn cùng phòng nói cô bệnh này cả.

Mà dù có mộng du cũng thể du sang tận nhà người được chứ?

Mình có vé vào cửa không sao lại lọt được vào đây?

Đầu óc Kiều Hi Hòa rối tơ vò.

Để có thêm thông tin, định đi ra ngoài xem sao.

Căn phòng này có ba cánh

Cô thử mở một cánh, thì là phòng tắm, Kiều Hi Hòa đóng cửa lại, sợ nhìn thấy gì không nên nhìn, miệng bẩm: "Xin lỗi, xin lỗi, phiền rồi..."

Cô mở cánh cửa còn lại, hiện đây là phòng để quần

Diện tích phòng này rất lớn, cách trang trí tương tự phòng nhưng tối giản hơn.

Các loại quần áo, giày dép xếp gọn gàng, những chiếc túi hiệu cũng có ngăn riêng của nhưng phòng để đồ này không có lối ra ngoài.

Kiều Hi Hòa thấy mình như chơi trò "Escape Room" (thoát khỏi phòng).

Cô quay lại phòng ngủ, định cánh cửa cuối cùng.

Cửa không khóa, mở được!

Cánh cửa này dẫn ra hành

Kiều Hi Hòa hé cửa ra khe nhỏ, thò đầu nhìn ngó quanh, rồi mới cẩn thận bước ngoài.

Cô lén lút lẻn ra khỏi phòng, quan sát môi trường xung

Hành lang này rất dài, những cửa sổ vòm tròn chạm khắc văn thạch cao tinh xảo, khảm loại trang trí.

Ánh nắng xuyên qua lớp kính, xuống những vệt sáng sắc màu nền gạch trắng sữa.

Chỉ riêng hành lang thôi cũng thấy chủ nhân căn nhà này gu thẩm mỹ rất khác biệt.

Kiều Hi Hòa vừa ra khỏi chưa kịp tìm thấy manh mối hữu ích thì phía sau lên một giọng nói dịu

"Hi Hi, sao hôm nay em sớm thế?"

Kiều Hi Hòa giật bắn mình, đầu lại nhìn theo hướng phát âm thanh.

Vừa nhìn thấy người đó, tức ngẩn người.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận