Ánh nắng chói chang như thiêu như đốt.
Tiếng còi giải tán tiết thể dục vừa vang lên, cả lớp học đã ùa ra như thác đổ, cùng nhau đổ dồn về phía nhà thi đấu bóng rổ.
"Nghe nói hôm nay 'Trì điện hạ' sẽ chơi bóng ở nhà thi đấu đấy!"
"Thật hả? Vậy chúng ta phải mau đến sớm, chiếm lấy chỗ tốt mới được!"
"Đi thôi, nhanh lên nào..."
"Nếu Trì điện hạ chịu nhận nước mình tặng thì đời này của mình coi như viên mãn rồi..."
"Đừng có nằm mơ nữa, mau chạy đi! Không lát nữa là hết chỗ ngồi đấy!"
Trên sân tập, chỉ còn lại một mình Lâm Trì Nguyệt ngồi trên bãi cỏ, buồn chán đá những viên sỏi dưới chân.
Đúng lúc cô ấy định quay về lớp học tự ôn bài, một bóng đen bỗng bao trùm lấy cô ấy.
"Này."
Kiều Hi Hòa không biết đã đứng trước mặt cô ấy từ lúc nào, ống tay áo đồng phục xắn lên, để lộ cánh tay trắng nõn bị ánh mặt trời nhuộm hồng nhạt.
"Cậu làm gì ở đây thế? Không đi nhà thi đấu xem bóng rổ à?"
Cô thuận miệng ngồi xổm xuống hỏi.
"Tớ... Không biết xem bóng rổ..."
Lâm Trì Nguyệt cúi đầu cười khẽ.
"Uyển Ninh không có đây, giờ tớ đang thiếu một đứa đi theo hầu..."
Kiều Hi Hòa nhướng mày, giọng điệu vẫn giữ vẻ kiêu kỳ vốn có.
Cô túm lấy Lâm Trì Nguyệt kéo đứng dậy, giọng không cho phép từ chối:
"Tớ không cần biết, cậu đi cùng tớ là được!"
Nói rồi, cô kéo Lâm Trì Nguyệt thẳng tiến về phía nhà thi đấu.
Lâm Trì Nguyệt lúc này cảm thấy mình sắp ngất lịm vì sự đáng yêu của vị đại tiểu thư này.
Sao lại có người đáng yêu đến thế nhỉ?
Rõ ràng mặt đã đỏ bừng lên rồi mà vẫn phải cố tỏ vẻ hung dữ, đôi má phúng phính giận dỗi.
Nếu chọc vào má cô, liệu có mềm mại đàn hồi như bánh nếp không nhỉ?
Thật sự đáng yêu đến mức...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-va-cai-ket-bi-f4-ien-cuong-theo-uoi&chuong=12]
Khiến người ta muốn làm chút gì đó.
Đến nhà thi đấu, người đông nghịt.
Những hàng ghế trong sân vận động rộng lớn gần như đã kín chỗ, nam có, nữ có, tất cả đều đang đồng thanh hô vang tên Giang Trì Dã.
Kiều Hi Hòa thầm kinh ngạc.
Trước kia dù đọc trong sách thấy nhóm F4 rất được hoan nghênh, nhưng cô không có cảm nhận thực tế.
Hôm nay chứng kiến trận bóng này, cô thực sự được mở mang tầm mắt.
Không ngờ Giang Trì Dã lại nổi tiếng đến mức này, còn có người giơ cả bảng tên, chẳng khác nào concert của ngôi sao hạng A.
Kiều Hi Hòa muốn kéo Lâm Trì Nguyệt len vào đám đông, nhưng kỳ lạ là mỗi khi tay cô chạm vào người khác, họ như bị một lá chắn vô hình nào đó đẩy ra.
Kiều Hi Hòa cảm thấy hơi lạ, nhưng không kịp nghĩ nhiều.
Trận đấu sắp bắt đầu rồi, hai người tìm được một chỗ đứng ở hàng ghế đầu.
Theo một tiếng còi vang lên, Giang Trì Dã dẫn đội xuất hiện, cả khán đài lập tức sôi sục.
"Á á á! Trì điện hạ đẹp trai quá đi!"
"Xưa có Hạng Vũ không ai địch, nay có Trì điện vạn người mê!"
"Trì điện hạ, em yêu anh!"
"Trì điện hạ! Nhìn em này!"
"Em vì anh mà mê mẩn, em vì anh mà cuồng say, em vì anh mà sẵn sàng lao đầu vào tường!"
...
Tiếng gào thét như muốn làm thủng màng nhĩ, Kiều Hi Hòa gắng sức bịt chặt tai, cau chặt mày - phổi của đám người này làm bằng gì mà khỏe thế không biết?
Chắc điểm kiểm tra dung tích phổi chắc chắn là cao lắm đây.
Khi hai đội đứng giữa sân, Giang Trì Dã đưa tay vuốt lại mái tóc xõa trên trán.
Động tác này chẳng khác nào nước đổ vào chảo dầu, lại dấy lên một tràng hò hét kinh thiên động địa.
"Này."
Vương Hâm đứng cạnh Giang Trì Dã dùng khuỷu tay huých khẽ cậu, hất đầu về một phía khán đài.
Giang Trì Dã nhìn theo hướng đó...
Chỉ thấy một cô gái có gương mặt thanh tú đang đứng đó, Giang Trì Dã cau mày.
Vương Hâm muốn cậu nhìn cái gì chứ?
Lúc này, Kiều Hi Hòa giống như một con mèo xù lông.
Cô bị ai đó giẫm phải chân, đang cúi xuống phủi vết bẩn trên giày.
Khi cô đứng thẳng dậy, đôi mắt trừng lên giận dữ nhìn xung quanh để tìm "kẻ thủ ác", thì Giang Trì Dã đã lại cúi đầu xuống.
Tiếng còi bắt đầu trận đấu vang lên, Giang Trì Dã lao đi, mái tóc bạc bay bay theo từng bước chạy, giống như một con sói khỏe mạnh.
Động tác của cậu linh hoạt và trôi chảy.
Đối mặt với sự ngăn cản của đội bạn, cậu xoay người dẫn bóng, lách qua đối phương một cách hoàn hảo.
Cậu nhảy vọt lên không trung, cổ tay nâng nhẹ, quả bóng vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp trên không trung, rồi lọt thẳng vào lưới.
Kết quả trận đấu không nằm ngoài dự đoán, đội của Giang Trì Dã thắng lớn. Trong nhà thi đấu lại vang lên những tiếng gào thét chói tai.
Giang Trì Dã nhận lấy chiếc khăn từ tay Vương Hâm, lau mồ hôi trên mặt, rồi vắt ngang chiếc khăn lên cổ chuẩn bị rời đi.
Vương Hâm nháy mắt với Giang Trì Dã: "Anh Giang, anh không đi cùng chị Kiều à?"
Giang Trì Dã mở nắp chai nước khoáng, ực một hơi, vẻ mặt nghi hoặc: "Ý gì?"
"Không phải... Vừa nãy em bảo anh nhìn chị Kiều, anh không thấy chị ấy à?"
Giờ đến lượt Vương Hâm không hiểu nổi, cậu ta chỉ về phía Kiều Hi Hòa:
"Đứng ở đó nãy giờ đấy."
Giang Trì Dã nhìn theo hướng đó, quả nhiên thấy Kiều Hi Hòa - cô đứng ở hàng ghế đầu tiên, nhìn về phía cậu, tay còn cầm một chai nước.
Sắc mặt Giang Trì Dã vẫn thản nhiên, lầm bầm: "Cô ấy đến đây làm gì?"
Vương Hâm nghe thấy câu này, tưởng rằng Giang ca đang ngượng, liền cổ vũ:
"Chị ấy đến đây chắc chắn là để xem anh rồi! Xem ra chị ấy rất thích anh đấy..."
Giang Trì Dã hừ lạnh một tiếng, nhưng vì câu nói của Vương Hâm mà vành tai cậu khẽ đỏ lên.
Xem ra Kiều Hi Hòa thực sự rất thích mình...
Cậu biết rằng muốn đứng được ở hàng ghế đầu phải đến từ rất sớm, cô chắc hẳn đã đứng đây lâu lắm rồi chỉ để đưa nước cho cậu...
Tư duy của Giang Trì Dã càng lúc càng bay xa, mặt cũng ngày càng nóng...
Cậu đứng dậy, dùng khăn lau mặt để che giấu, rồi tiến về phía Kiều Hi Hòa.
Kiều Hi Hòa đang loay hoay không biết làm sao để thu hút sự chú ý của Giang Trì Dã.
Thấy cậu đi về phía này, cô vẫy vẫy tay, ra hiệu cho cậu qua đây.
Thấy Giang Trì Dã rõ ràng đã nhìn thấy mình, cô lập tức nhét chai nước trên tay vào lòng Lâm Trì Nguyệt, ôm bụng, vẻ mặt đau đớn dặn dò:
"Xì... Bụng tớ đột nhiên đau quá, cậu giúp tớ đưa chai nước này cho Giang Trì Dã nhé..."
Lâm Trì Nguyệt đỡ lấy cô, giọng đầy lo lắng:
"Bụng cậu đau lắm à? Hay tớ đưa cậu xuống phòng y tế?"
Kiều Hi Hòa vội xua tay, làm bộ yếu ớt:
"Tớ không sao, cậu giúp tớ đưa nước cho cậu ấy là được! Nhất định phải đưa đấy!"
Nói xong, cô chen qua đám đông rồi chạy biến, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu, chỉ để lại Lâm Trì Nguyệt ngơ ngác đứng đó, trong lòng vẫn còn ôm chai nước khoáng mà Kiều Hi Hòa dúi vào.
Giang Trì Dã đi tới nhưng không thấy bóng dáng Kiều Hi Hòa đâu, cậu nhìn sang cô gái đi cùng cô lúc nãy.
Khi thấy nhan sắc của cô gái trước mặt, Giang Trì Dã khựng lại một chút.
Trái tim cậu bỗng đập lệch một nhịp, trong lòng thoáng qua một cảm xúc khó tả.
Cậu trầm giọng hỏi: "Cô tên gì?"
Lâm Trì Nguyệt hơi thắc mắc, không hiểu vị Trì điện hạ nổi tiếng này hỏi tên mình để làm gì?
Cô ấy cúi đầu lí nhí đáp: "Lâm Trì Nguyệt..."
Giang Trì Dã nhìn chằm chằm Lâm Trì Nguyệt một lúc, cau mày rồi chuyển ánh mắt đi:
"Còn cô ấy đâu?"
"Cô ấy" này là ai, không cần nói cũng biết.
"Hi Hòa vừa bảo cậu ấy đau bụng, nhờ tớ nhất định phải đưa nước cho cậu."
Lâm Trì Nguyệt đưa chai nước trong tay cho cậu, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Giang Trì Dã nghe vậy thì chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện với Lâm Trì Nguyệt nữa, cầm lấy chai nước rồi chạy vụt ra ngoài.
Nhìn theo bóng dáng Giang Trì Dã đã đi xa, Lâm Trì Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm, cô ấy cảm thấy đứng đối diện với "Trì điện hạ" mà các bạn học hay nhắc tới quả thực áp lực quá...
Giang Trì Dã lao ra khỏi nhà thi đấu mới nhận ra mình hoàn toàn không biết Kiều Hi Hòa đang ở đâu.
Trong lòng cậu không nhịn được mà càu nhàu: Kiều Hi Hòa đúng là đồ ngốc, đau bụng còn cố đến xem mình thi đấu, cuối cùng không chịu nổi đau nữa mới bỏ chạy, còn để lại người khác đưa nước cho mình.
Thật không hiểu trong đầu cô ấy chứa cái gì nữa? Sao mà ngốc thế không biết.
Thế nhưng, vừa nghĩ đến việc Kiều Hi Hòa thích mình đến vậy, vì cậu mà nhẫn nhịn đau đớn để đưa nước, lòng cậu bất giác dấy lên vài tia ấm áp...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận