Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 35  ·  20%
(NP) Tiểu Biến Thái Vạn Người Mê, Phản Diện Điên Phê Tranh Nhau Sủng
Chương 7: Giết, giết sạch sành sanh
11/05/2026 15:15· 1,913 từ

Khương Thịnh Chi vẫn còn do dự.

Vương Tường đang nằm bệt đất vì bị đánh tử, nghe thấy Văn Việt Khương Thịnh Chi si mê

Cặp mắt đỏ ngầu của ta trừng trừng nhìn Thịnh Chi.

"Khương Thịnh Chi, tao không mày cũng là hạng đấy!"

"Cứ tưởng mày thực sự nhà họ Văn làm hóa ra là đi hầu à!"

"Mau cứu tao đi, nhìn hình này của tao tao làm chắc chắn sướng nó nhiều!"

Ánh mắt Khương Thịnh Chi sầm lại, cô tiến một bước, nhắm thẳng vào anh ta, vung dao đâm

Phập!

Máu tươi phun ra xối

Trên gò má phải trắng không tì vết của Thịnh Chi tức thì xuất một vết máu bẩn.

Cô khẽ nheo mắt, che vẻ hung bạo trong mắt.

Hừ, vốn dĩ một cô lương thiện, thượng tôn luật như tôi không muốn tay giết anh đâu, là anh cứ thích khiêu khích đấy chứ!

Cơ thể Vương Tường cứng lại, anh ta nhìn Thịnh Chi với vẻ không tin nổi.

Ngay sau đó, toàn bộ xác anh ta bắt co giật kịch liệt và dạng.

Anh ta há miệng định gì đó.

Nhưng vừa mở ra, cái vốn mang hàm răng bỗng biến thành bộ phận của loài cá với chi những chiếc răng nhỏ nhọn

Từ cơ thể anh ta dần tiết ra chất đặc quánh, vùng bụng bắt xuất hiện những đường vân như loài lươn biển.

Sách lịch sử có ghi, cách của Ngụy Nhân sẽ chịu ảnh hưởng từ thể.

Khương Thịnh Chi đếm số trên cổ anh ta, tổng cộng bảy cặp.

Cô thì thầm: "Hóa ra thể của Vương Tường mút đá (Cá lôi loại cá này sẽ dùng trăm chiếc răng sắc nhọn chặt vào những con khỏe mạnh khác để thịt hút máu, cho đến khi chủ chết trong đau đớn mới

Cô ngẩng đầu lên, nhìn Việt đang đứng bên bơi.

"Chẳng trách anh ta lại cạn máu mồ hôi bố mẹ để thỏa mãn vinh của bản thân. Đây bản năng ký sinh đã sâu vào xương tủy anh ta rồi."

Văn Việt "Ừ" một tiếng, không rời khỏi Khương Chi dù chỉ một giây.

Hai người nhìn nhau vài

Chết tiệt... Suýt nữa quên một màn rồi.

Khương Thịnh Chi vụt đứng chạy đến bên cạnh Việt.

Cô dùng bàn tay đẫm túm lấy vạt áo lén lút lau hai cái sạch tay mình.

"Được trở thành hung khí thiếu gia là vinh của em, sau này thiếu cứ tiếp tục sử dụng nhé!"

Thiếu nữ mặt đầy máu, mắt tròn xoe ánh nụ cười, không hề có chút sợ hãi, chỉ có ái mộ đến vặn vẹo.

Vừa ngọt ngào lại vừa người ta nổi da

Văn Việt thử thách đến đã tin được năm rằng cô thực sự si anh.

Nhưng anh đã tin mười rằng cô thực sự một kẻ biến thái!

Tuy nhiên, biến thái thì chẳng sao.

Nhà họ Văn ai nấy biến thái cả, chỉ biến thái mới hòa nhập vào cái gia đình này.

Miễn không phải gián điệp được.

Văn Việt dời tầm mắt, độ cũng tốt hơn "Đi rửa mặt đi."

"Tuân lệnh!"

Khương Thịnh Chi rửa sạch mũi, lại chạy ra với Văn Việt:

"Thiếu gia, chúng ta cùng đồn cảnh sát báo đi. Trong sách nói nếu giác xác thực sẽ được mười vạn tệ đấy."

"Không đi."

Văn Việt dứt khoát từ

Bố mẹ nuôi của anh là sát thủ ngoại, về nước luôn ngụy rất kỹ dưới lớp vỏ gia đình bình thường, không lại bằng chứng phạm nào.

Nhưng dẫu sao anh cũng giới hắc đạo, nên hạn chế giao du với sát.

Thấy vẻ mặt thất vọng Khương Thịnh Chi, anh bổ sung một câu:

"Tôi cho cô nghỉ phép, tự đi đi. Tiền tôi không lấy, cô cũng cần nhắc đến tôi. Nếu cứ nhất quyết muốn gặp cô cứ tìm lý từ chối giúp tôi."

Khương Thịnh Chi lập tức ý: "Cảm ơn thiếu em sẽ đi làm ngay."

Lúc hai người đi ra, đã khóa cửa nhà đấu bơi lội lại.

Văn Việt vốn định rời nhưng nghĩ lại anh lát nữa có người đến phát hiện xác con Ngụy này rồi mạo nhận công của Khương Thịnh Chi.

Thế thì cô chẳng phải mất trắng mười vạn tiền thưởng sao?

Vậy nên anh tạm thời giữ ở đây, đợi thấy Khương Thịnh Chi dẫn đến mới rời đi.

Trên đường đến đồn cảnh Khương Thịnh Chi không cầu nguyện, hy vọng chuyện đừng lọt đến tai Phó Tuyên.

Nếu không, chẳng biết gã tồi đó lại phá tài vận của cô bằng nào nữa.

Rất nhanh cô đã tới cảnh sát.

Vì hiện tại đã là tan tầm, trong đồn còn vài cảnh sát chức thấp trực ban.

Khương Thịnh Chi đang phân không biết nên nói ai thì một nữ cảnh vóc dáng cao ráo, khí tháo vát đi tới:

"Em gái, em cần giúp không?"

Giọng nói này nghe rất nữ cảnh sát đã điện thoại của cô trưa còn dịu dàng dặn cô cẩn thận.

Khương Thịnh Chi lễ phép tiếng:

"Chị ơi, trưa nay em báo án nói trường xuất hiện Ngụy Nhân."

Nữ cảnh sát có chút lực:

"Chị nhớ rồi, hóa ra em à. Lúc đó người nhận điện thoại, sát Phó đã đích thân người qua đó, nhưng anh nói em chỉ là thuẫn bạn học rồi án giả."

"Không phải đâu ạ, là sát Phó làm việc trách nhiệm. Em thực sự hiện ra Ngụy Nhân, nhưng ta lại chẳng thèm xác lấy một lần."

Khương Thịnh Chi lập tức video mình quay được

Nữ cảnh sát đón lấy thoại, nghiêm túc xem

Khương Thịnh Chi nhìn nữ sát, bỗng nhớ tới chi tiết được nhắc qua cốt truyện gốc...

Phó Lạc Tuyên danh nghĩa anh kế của Phó Tuyết, nhưng thực chất anh thầm yêu cô ta.

Dù sau này không thể đôi, anh ta cũng giữ cho bản thân và trường xung quanh sự "trong tuyệt đối vì Phó Tình

Thế là anh ta dẫn đám đàn ông trong cảnh sát cô lập các cảnh sát, bắt họ đổ tìm cơ hội sa thải tất cả nữ giới đội.

Nhờ vậy, anh ta trở một nam phụ thâm điển hình khiến độc giả mẩn: giữ mình trong sạch, trường làm việc không dáng bất kỳ người nữ nào.

Nhưng anh ta giữ mình sạch thì mắc mớ phải chặn đứng tiền đồ tất cả phụ nữ trong cảnh sát hả!

Nữ cảnh sát người ta là vất vả học cảnh sát, thi công chức da tróc vảy mới vào đây chứ bộ!

Nữ cảnh sát trước mặt xem xong video, rất coi trọng chuyện này, tức nhấc điện thoại lên.

"Chuyện này rất hệ trọng, có cấp trên tham chị gọi điện cho giám Phó ngay."

Khương Thịnh Chi vội đè lên điện thoại:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-tieu-bien-thai-van-nguoi-me-phan-dien-ien-phe-tranh-nhau-sung&chuong=7]

"Chị ơi, chị tuyệt đối nói cho giám sát Thật ra em là em ruột của anh ta, anh không chỉ có thành kiến em, mà anh ta thành kiến với tất phụ nữ trừ người anh ta

"Anh ta còn hứa với phụ nữ mình thích đợi khi thăng chức, anh sẽ ép tất cả phụ trong đội cảnh sát nghỉ để giữ cho bản 'sạch sẽ' vì cô

Nữ cảnh sát ngẩn người.

Bởi vì cô ấy biết Thịnh Chi không hề điêu.

Cô ấy vốn là một cảnh sát năng nổ, phá nhiều vụ án lớn.

Nhưng kể từ khi Phó Tuyên trở thành cấp của cô ấy, mỗi lần làm nhiệm vụ, anh ta bắt cô ấy ở lại cứ trực máy, chưa giờ cho cô ấy theo!

Người ngoài thì trêu chọc: sát Phó biết thương tiếc ngọc đấy, lo cho toàn của nữ cảnh sát mới để cô ở lại cứ."

Nói bậy!

Chẳng qua là anh ta muốn chia công trạng ấy thôi!

Anh ta rõ ràng là bài xích cô ấy!

Cô ấy còn đang không mình làm sai điều vẫn luôn tự kiểm điểm có phải năng lực bản yếu kém không.

Giờ thì cô ấy hiểu

Thật không chịu nổi gã hờ" Phó Lạc Tuyên mang cả chuyện tình cảm nhân vào công việc!

Kinh tởm! Buồn nôn quá

Khương Thịnh Chi thấy nữ sát lộ vẻ mặt ghét thì biết chị ấy thông suốt rồi.

Cô liền hiến kế:

"Chị cảnh sát ơi, Ngụy đã biến mất trăm nay, giờ đây người đầu xử lý Ngụy Nhân chắc sẽ được trọng thưởng. chị hãy trực tiếp tìm Tổng cảnh ty, mình một phen vì tiền đồ chính mình đi!"

Tổng cảnh ty là chỉ trưởng của khu vực tìm ông ấy thì Phó Tuyên sẽ không thể gây được nữa.

Nữ cảnh sát lập tức dậy: "Đi, chị dẫn đi ngay."

Nhà họ Phó.

Phó Lạc Tuyên lúc này cùng Phó Tình Tuyết bữa tối.

Anh ta nhìn gò má gò của Phó Tình không khỏi xót xa.

Không biết cô ta thích Cẩn Nguyên ở điểm

Anh ta thật lòng không thấy cô ta chịu như vậy, nhưng vì danh anh em, anh ta lại thể can thiệp cưỡng chế.

Trong lòng thở dài một anh ta gắp một gan ngỗng cho cô ta: Tuyết, ăn nhiều một chút."

Phó Tình Tuyết dịu dàng cười: "Cảm ơn anh

Khung cảnh thật là anh em thảo.

Bỗng nhiên, một tiếng chuông thoại dồn dập vang

Phó Lạc Tuyên liếc nhìn, là điện thoại từ cảnh sát, liền lập tức máy.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận