Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 35  ·  37.1%
(NP) Tiểu Biến Thái Vạn Người Mê, Phản Diện Điên Phê Tranh Nhau Sủng
Chương 13: Phó Tình Tuyết là vật cản đường trên con đường sự nghiệp của anh
11/05/2026 15:15· 1,812 từ

Long Tranh Tranh tận chứng kiến Phó Lạc Tuyên nghe xong một cuộc thoại đã lập tức quay rời đi.

Cô ấy bỗng cảm Khương Thịnh Chi thực sự đáng thương.

Trong mắt những người cùng huyết thống, cô em này mãi mãi luôn ưu tiên sau cùng.

Long Tranh Tranh thở một hơi, vội vàng báo trực tiếp sự việc nay cho Cục trưởng Lã, dẫn người tới hiện trường lý.

Rất nhanh sau đó, sát đã có mặt tại trường.

Mọi việc cơ bản được xử lý như lần thi thể của Ngụy được mang đi.

Lần này, Văn Việt không muốn dây dưa với chính quyền nên đã đi từ sớm.

Long Tranh Tranh trao với phía cục cảnh sát lát, rồi đi tới với Khương Thịnh Chi:

"Mỗi lần phát hiện Ngụy Nhân đều có tiền nhưng lần này chỉ một vạn tệ thôi."

Khương Thịnh Chi có thấu hiểu, dù sao "con tiên sau một thế mang ý nghĩa trọng đại, thứ hai thì cũng bình rồi.

Vả lại đối với kẻ nghèo kiết xác như một vạn tệ cũng làm cô vui rơn rồi không?

Chưa kể mục đích của cô cũng chẳng phải tiền.

Cô làm vậy là thúc ép cái Cục An Đô Thị kia mau xuất hiện.

Khương Thịnh Chi hỏi câu không có trong nguyên

"Chị Long này, nếu Nhân phát sinh quan hệ con người, thì con có mang thai không?"

Long Tranh Tranh gật

"Có, Ngụy Nhân sau ký sinh lên người, hệ dục vẫn dùng của người, nên không có sự ly sinh sản."

Khương Thịnh Chi: "Vậy trẻ sinh ra là người Ngụy Nhân?"

Long Tranh Tranh: "Là người. Tuy nhiên con quái đó sẽ không chết, cơ thể mà nó già đi, nó sẽ tách cơ thể đó để tìm một chủ mới, và lúc này, chính đứa con loài người của lựa chọn tối ưu nhất."

Khương Thịnh Chi gật

Ngụy Nhân quả nhiên có nhân tính, không hề tại những thứ như mẫu tử hay phụ tử con người.

Để bản thân được chúng có thể ra tay cả con ruột của

Nhưng Khương Thịnh Chi nghĩ đến người cha người anh trai của

Haizz, có vài người chủng xem ra cũng chẳng khẩm hơn là bao.

"Chị Long, em có bạn nữ cùng lớp đang thai con của tên giáo này."

Khương Thịnh Chi đưa tin liên lạc của bạn đó cho Long Tranh nhờ phía cảnh sát cử đến khuyên nhủ, đồng thời tra rõ ngọn ngành về lai của con Ngụy Nhân này.

Ngay tối hôm đó Tranh Tranh đã lên đường.

Nữ sinh kia đứng mặt cảnh sát vẫn một bảo vệ Trương Khuê.

Phía cảnh sát với nghiệm phá án phong phú, nhanh đã nhận ra thần của nữ sinh này chút không bình thường.

Họ lập tức sắp bác sĩ tâm lý đến khám.

Sau khi hỏi han lưỡng mới phát hiện ra, nhiều nữ sinh bị Khuê hãm hại ban đầu do bị cưỡng ép.

Nhưng Trương Khuê đã lại video để đe dọa, dần có một số nảy sinh hội chứng Stockholm.

Những nữ sinh không hội chứng này thì sợ video bị phát sẽ nhục nhã nên không nói ra, hoặc trực tiếp trường.

Chính vì thế mà Ngụy Nhân này mới tác oai tác quái trường lâu đến vậy.

Phó Lạc Tuyên vội chạy đến bên cạnh Phó Tuyết.

Dù cô ta không thương, nhưng anh ta vẫn trực bảo vệ cô suốt cả đêm để đề tên fan cuồng kia lại hiện.

Sáng sớm hôm sau, các Ngụy Nhân đã được đi hỏa táng, anh mới biết chuyện xảy ra hôm qua.

Phó Lạc Tuyên lập hiểu ra mình đã bị mũi, anh ta đi vấn Long Tranh Tranh:

"Ngay từ đầu sao không nói với tôi xử lý Ngụy Nhân?"

Long Tranh Tranh vẻ nghiêm túc:

"Giám sát Phó, tôi lừa anh, ngay từ đầu thực sự là muốn cứu cô bé kia, đến mới phát hiện ra lại Ngụy Nhân."

"Vả lại, việc thầy nam định giở trò đồi với em gái anh, với Ngụy Nhân thì nhỏ sao? Có thể mặc được sao?"

"Nếu lúc đó anh trọng sự an nguy của gái mình, thì công này chẳng phải đã thuộc anh rồi sao?"

Những lời thật lòng khiến Phó Lạc Tuyên á không trả lời được.

Long Tranh Tranh lại ý nói thêm:

"Giám sát Phó, thực tôi biết, hôm qua anh định đi cứu em nhưng đột nhiên bị người gọi đi...

Người này cũng thật quá quắt, chẳng phải chính vật cản đường trên đường sự nghiệp của anh

Cô ấy làm ra nuối tiếc lắc đầu: "Thôi, nói nữa, tôi đi báo cáo đây."

Dứt lời liền bỏ

Trái tim Phó Lạc chùng xuống tận đáy vực.

Đêm qua anh ta bên cạnh Phó Tình Tuyết đêm, cô ta chẳng gặp bất kỳ nguy hiểm

Cô ta nói Trương là bạn của mình...

Vậy liệu cô ta biết trước việc Trương Khuê ra tay với Khương Chi hay không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-tieu-bien-thai-van-nguoi-me-phan-dien-ien-phe-tranh-nhau-sung&chuong=13]

Đầu óc anh ta rối bời với những suy đó thì điện thoại đổ chuông.

Phó Lạc Tuyên nhấc

Đầu dây bên kia đến giọng nói nghẹn ngào Phó Tình Tuyết.

"Anh cả, em thực không biết Trương Khuê lại... ra em và anh cũng không thân, em chỉ biết Chi Chi học lực xếp hạng áp chót toàn khối, mới cho anh ta cơ hội cận em, vì em muốn anh ta dạy kèm tử tế Chi Chi..."

"Anh cả, em xin xin lỗi anh, là do tốt bụng nhưng lại hỏng chuyện, suýt chút nữa hại Chi Chi rồi..."

"Lần sau em tìm viên quan tâm Chi Chi, nhất định sẽ chỉ cô giáo thôi, không tìm giáo nữa!"

Phó Lạc Tuyên vừa cô ta khóc là liền hết lý trí, vội an ủi:

"Em không cần quan đến cô ta, sắp thi học đến nơi rồi, học lực đó, dù ngày đêm thì cuối cùng chỉ lên nổi cao đẳng thôi."

Phó Tình Tuyết nói:

"Không được, dù Chi không nhận em là chị, vẫn xem nó như gái ruột thịt!

Nếu nó có thể tuyển thẳng như em thì biết mấy, nhưng hạng chót toàn trường thì dường không có khả năng đó..."

Phó Tình Tuyết dù tích văn hóa cũng rất thường, nhưng thời trung đã nhờ bộ phim của ba đạo diễn mà nổi đám, nên được tuyển thẳng vào trường đại học nghệ thuật danh

Cô ta dừng lại chút, rồi nói thêm: "Đúng em có cách rồi!"

"Thời buổi này cũng nhất thiết phải có bằng mới sống được, hay đừng để con bé đi nữa, em sẽ dắt nó lăn lộn trong giới giải trí."

"Nó xinh đẹp như rất nhanh sẽ tỏa sáng tương lai chắc chắn giỏi hơn em!"

Phó Lạc Tuyên nghe ta nói vậy thì thấy ấm lòng.

Đại tiểu thư mà họ Phó nuôi dạy đúng phong thái, dù Thịnh Chi luôn thù ghét họ vẫn lấy đức báo

Khương Thịnh Chi học như vậy, đời này ngoài dựa dẫm vào anh giúp đỡ thì cũng chẳng lối thoát nào khác.

Nhà họ Văn.

Hôm nay là thứ việc học tập ở thế này không quá khốc nên học sinh cuối cấp được nghỉ hai ngày cuối

Khương Thịnh Chi lúc đang rất khổ não...

Không hiểu sao, cô nhà họ Văn làm nữ việc, nhưng Văn Việt không cho cô làm việc, bắt cô phải học bài.

Cô không muốn học

Lý tưởng lớn nhất cô trong học tập được vào một trường học hạng hai.

Nhưng cả một tờ thi, cô nhìn hiểu được nửa đã là tốt rồi.

Cô vừa mới lơ một chút, Văn Việt đã xuống mặt bàn:

"Học tiếp đi! Tôi chủ nhân của cô, buộc phải nghe lời

"..." Trời đất ơi!

Chuyện "chủ nhân ra cho tôi thi đỗ Thanh hóa ra lại xảy trên người cô thật!

Nhưng cô rất bất

"Em thực sự rất học, muốn đỗ đại học, nền tảng của em quá, bây giờ không còn thời gian nữa rồi."

Văn Việt: "Câu nào hiểu? Tôi dạy cho."

Khương Thịnh Chi nghe thì bật cười:

"Thiếu gia, em xếp áp chót, còn anh xếp bét đấy."

Văn Việt không nói cầm lấy tờ đề trước cô, viết xuống những giải chi tiết đến từng kẽ tóc vào phần trống.

Đợi anh viết xong, Thịnh Chi đối chiếu lại án.

Anh cư nhiên thực biết làm!

"..." Khương Thịnh Chi ngạc đến mức không biết cho phải, dứt mượn chuyện này để củng thiết lập tính cách luôn

Dù sao Văn Việt có tính cảnh giác rất phải thỉnh thoảng thái" một chút mới được.

Cô hưng phấn nhìn Việt:

"Thiếu gia, để không em đứng bét bảng, anh nhiên đã cố tình giả làm học sinh đội suốt ba năm trời! Hèn em lại si mê anh đến này!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận