Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 35  ·  57.1%
(NP) Tiểu Biến Thái Vạn Người Mê, Phản Diện Điên Phê Tranh Nhau Sủng
Chương 20: Khương Thịnh Chi: Cảm ơn sự dâng hiến của anh cả
11/05/2026 15:15· 1,839 từ

Bên ngoài trường học.

Phó Lạc Tuyên đang cùng đội túc trực tại đây động ứng phó.

Ban đầu anh ta cũng theo livestream bên ngoài, dự đợi đến khi đội không trụ vững nữa tiến vào chi viện.

Chẳng hiểu sao, buổi phát trực đột ngột bị tắt, hiệu từ các thiết giám sát khác cũng sạch.

Hiện tại hoàn toàn không biết hình bên trong ra

Anh ta bắt đầu lo lắng, sao bên trong cũng một đám học sinh.

Anh ta đứng dậy, định dẫn B vào sớm hơn.

Cấp dưới của anh ta là Đông Hải bỗng nhỏ nói:

"Giám sát Phó, kiên nhẫn chút tai nghe của tôi đang thu được động bên kia, không có đâu."

Triệu Đông Hải chính là kẻ bị Phó Tình Tuyết đậm để mua chuộc.

Mọi nhất cử nhất động của Lạc Tuyên thời gian đều do anh ta lời cho Phó Tình

Sáng nay Phó Tình Tuyết đã anh ta nhất định cầm chân được Phó Tuyên.

Thấy Phó Lạc Tuyên vẫn muốn Triệu Đông Hải nói

"Giám sát Phó, Long Tranh Tranh thăng chức lên trên anh rồi đấy, anh tâm bị một người đè đầu cưỡi sao?

Cho nên lần này anh nhất phải để đội A mùi đau khổ, nếu sao thể hiện được quan trọng của anh?"

Phó Lạc Tuyên im lặng một cầm lấy tai nghe Triệu Đông Hải.

Bên trong không nghe rõ tiếng chuyện.

Nhưng nếu có đánh nhau, chắc sẽ nghe thấy tiếng

Lúc này quả thực không có tĩnh gì quá lớn, Lạc Tuyên bèn nén chờ thêm một lát.

Nhà họ Phó.

Ngải Mai đang liên lạc với viên.

"Khung giờ vàng tối nay nhất phải để lại cho tuyệt đối sẽ có sốt dẻo!"

Hôm nay Ngải Mai đã chuẩn kỹ càng mọi thứ.

Đầu tiên là dùng cái cớ chết của cha mẹ Văn Việt có ẩn để lừa Văn Việt ngoài.

Không có tên Người Canh Giữ khả năng công thủ diện đó, Khương Thịnh có thể làm nên trống gì?

Lại để con gái sắp xếp Đông Hải cầm chân Lạc Tuyên, đợi thêm lúc nữa mới đến vãn tình hình.

Bà ta hy vọng chuyện này làm rùm beng lên, thêm nhiều học sinh, cái cô Long Tranh đã cướp công của Lạc Tuyên hai lần cũng bị Ngụy Nhân cắn đống thịt vụn thì tốt!

Cuối cùng còn liên lạc với trong giới truyền chờ sẵn để giúp ghẻ của mình lên tạo thanh thế, ép An Ninh Đô Thị mời anh ta gia nhập!

Tất nhiên, Phó Lạc Tuyên thăng càng cao thì mẹ họ càng được hưởng nhiều.

Làm mẹ kế mà có thể tiền đồ của con lo liệu mọi như bà ta, còn dám chỉ trích được

Căn bản là không thể chê đâu được.

Đại hội đường.

Khương Thịnh Chi sờ vào cột của Chủ tịch Hội sinh.

Cậu ta cũng có cánh, nhưng với "người chim" lúc xương cánh này đã hóa, trông giống như chèo.

"Người này đúng là Ngụy Nhân."

Khương Thịnh Chi nói với Long Tranh.

Long Tranh Tranh lập tức tiến còng tay cậu ta còng tay chuyên dụng.

Khương Thịnh Chi lại sờ người theo: "Người này không đặc biệt."

Các cảnh sát liền trực tiếp người đó ra ngoài, đến vị trí an chờ thuốc mê hết dụng sẽ tỉnh lại.

Đại hội đường vốn cũng không quá nhiều người, việc soát này diễn ra nhanh.

Chẳng mấy chốc đã sắp xong

Long Tranh Tranh chợt nhớ ra chuyện:

"Đúng rồi Chi Chi, chúng là Ngụy Nhân gì thế?"

"Chim cánh cụt hoàng đế."

Khương Thịnh Chi cúi đầu liếc một vòng đám Ngụy đã được sàng lọc

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-tieu-bien-thai-van-nguoi-me-phan-dien-ien-phe-tranh-nhau-sung&chuong=20]

"Chị Long, những người này sau bị bắt đi sẽ xử lý thế nào

Long Tranh Tranh: "Chúng tôi sẽ động để chúng hóa sau đó mỗi con phát súng vào tim, sạch rồi đem đi táng, thu thập tinh

Khương Thịnh Chi gật đầu.

Đám người này phần lớn là viên Hội học sinh, cũng coi như đã tiếp xúc qua.

So với lão thầy dạy Sử trước, đám này không quá xấu xa.

Chúng chỉ đang làm việc theo tính của chim cánh hoàng đế thôi. Đó sống bầy đàn.

Chim cánh cụt là loài động phụ thuộc vào bầy nhất trong tự nhiên, phải túm tụm lại sưởi ấm mới chống được với cái lạnh không hòa nhập đồng nghĩa với chết.

Thế nên Chủ tịch và một bạn học giàu có góp năm trăm nghìn những người khác không quyên ít hơn vì bị tẩy chay.

Cũng chẳng phải vì sĩ diện, đơn giản là để đàn" thôi.

Khương Thịnh Chi lướt mắt qua con Ngụy Nhân đang trốn trong đám bạn giọng nói có chút nề:

"Chị Long, sau khi xử lý lần này, sẽ có nhiều gia đình mất con cái, cha mẹ chấp nhận nổi ạ?"

Long Tranh Tranh thở dài: "Chắc không chấp nhận rồi."

"Em còn nhớ con cá mút em bắt được trước không?

Bố mẹ nó đã sớm nhận có điểm bất nhưng khi biết sự hai ông bà vẫn đến ngất đi đấy."

"Cảnh sát chúng tôi chỉ có làm tốt công tác vấn tâm lý, giúp thay đổi quan niệm: trẻ đã chết từ rồi, đó không phải họ nữa, mà là quái vật sinh, là kẻ sát đã giết chết con họ."

Long Tranh Tranh nói xong, thấy Thịnh Chi im lặng lâu, tưởng cô đang sinh lòng trắc ẩn đám Ngụy Nhân này.

Thế thì không ổn chút nào!

Trăm năm mới xuất hiện một tài có thể dễ nhận diện Ngụy Nhân, đối không được để nhận thức sai đó!

Long Tranh Tranh vội vàng nói:

"Chi Chi, những bạn học này mắt em có lẽ làm điều gì quá ác, đó là vì chưa biết lúc quái sinh vào con tàn nhẫn đến mức nào đâu."

"Chúng sẽ đột ngột chui vào thể người mà không bất kỳ dấu hiệu trước nào, ăn sạch tạng, gặm nhấm bộ cuối cùng mới não bộ."

"Vì thế, người bị ký sinh chịu đựng nỗi đau thấu xương kéo dài hai mươi tiếng đồng cuối cùng mới chết trong tuyệt vọng và thay thế hoàn toàn."

"Và khi cơ thể chúng ký bị bệnh hoặc già chúng sẽ lập tức ra để tìm kiếm thể tiếp theo."

"Cho nên dù những bạn học của em có quên mình là Ngụy Nhân, toàn coi mình là người, chúng ta vẫn giết sạch chúng để thêm nhiều người khác."

"Hóa ra là vậy, em hiểu

Khương Thịnh Chi vẫn cúi đầu đám bạn học đó.

Cô vẫn còn luyến tiếc sao?

Long Tranh Tranh định an ủi "Chi Chi..."

Khương Thịnh Chi bỗng ngẩng đầu đôi mắt sáng rực:

"Chị Long, em đã chấp nhận giới quan này rồi, nên em sẽ không lòng thương hại với nữa, tất cả bọn đều là tiền thưởng em!"

Long Tranh Tranh thích nhất là con gái như Khương Chi, muốn cái gì nói thẳng, không dây cũng chẳng có "lòng mẫu".

Cô ấy mỉm cười, gật đầu:

"Ừ, đợi chị về sẽ lập làm đơn xin cho hôm nay sẽ chuyển thưởng cho em luôn."

Khương Thịnh Chi càng thêm vui

Quay đầu lại nhìn, trên đài còn ba người.

Cô đi rà soát bà mẹ mình nghi ngờ đầu tiên...

Sau một hồi thăm dò, cư không phải.

Được rồi, nhân loại quả thực những người mẹ ham muốn kiểm soát mẽ đến vậy.

Lại sờ thử thầy giáo dạy dục chính trị, cũng phải.

Cuối cùng, ánh mắt cô dừng trên người Tô Tiểu

Đôi chân của cô ta vì xuyên bị tiêm thuốc nên giờ gầy như hai thanh tre

Khương Thịnh Chi ngồi thụp xuống, đặt lên đôi chân Tiểu Bách.

?

Chuyện gì thế này!

Hoàn toàn không sờ thấy độ của xương.

Đó là một cảm giác nhỏ trơn nhớt, và đang nguậy chậm chạp như tấm lưới.

Cô lại sờ lên xương cốt thân trên của cô cũng vẫn như vậy!

Khương Thịnh Chi lầm bầm: "Cảm thật buồn nôn..."

Lời vừa dứt, Tô Tiểu Bách ngột mở trừng mắt, một nụ cười quái

Không đợi Khương Thịnh Chi kịp ứng, một con dao sáng loáng bỗng tuột từ tay áo đồng đâm thẳng vào tim Thịnh Chi!

Cùng lúc đó, một bóng đen qua.

Văn Việt không biết đã quay từ lúc nào, trên cầm một con dao

Tiếng gió xé không khí sắc đến sau mà lại trước.

Rắc!

Một tiếng động giòn giã vang

Cái đầu của Tô Tiểu Bách lông lốc xuống đất.

Thế nhưng không hề có máu phun ra.

Tại vết cắt ở cổ cô thịt da ngọ nguậy cuồng, vô số mầm sinh trưởng thần tốc, trong nháy mắt đã lại một cái đầu nhớp nháp chất nhầy, ngũ quan vẹo!

Còn cái đầu bị chém rơi mặt đất, từ phần mọc ra vô số tu nhỏ xíu, nhanh tái tạo ra một tim nhỏ bé, dị

Một Tô Tiểu Bách đã phân thành hai thực thể!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận