Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 223  ·  1.8%

"Tây Tây!"

Tiếng gào thét của Hứa Lâm gần như xé rách cuống họng, theo sự run rẩy bên vực sụp đổ.

Anh ta điên cuồng giãy giụa, thân người nhoài hẳn ra ngoài gân xanh trên cánh tay rần rật, năm ngón tay sức vươn về phía trước như nắm lấy bóng hình rơi xuống kia.

Thế nhưng giây tiếp theo, cô thẳng vào giữa bầy thây ma.

Biển xác thối tưởi ngay lập nuốt chửng lấy cô.

"Không!"

Hứa Lâm Xuyên trợn trừng mắt mức nứt cả khóe mi, giọng vỡ vụn không thành tiếng:

"Cô ấy rơi xuống dưới rồi! tao ra!"

Anh ta mạnh chân đá văng Nguyên đang lôi kéo mình, người về phía trước, định bụng thế mà nhảy xuống theo.

Chu Diệp và Cố Nguyên phải mình ghì chặt lấy vai anh các đốt ngón tay vì lực quá mạnh mà trở trắng bệch.

"Lâm Xuyên! Mẹ kiếp, tỉnh lại

Chu Diệp gầm lên, giọng nói chứa cơn giận bị kìm nén.

"Nhìn xuống dưới kia đi! Cô mất xác rồi!"

Dưới chân thành, bầy thây ma một đợt thủy triều đen sôi những cánh tay thối rữa cao, xâu xé, tranh giành.

Một miếng máu thịt bị con ma nào đó nhét vào miệng, nhai nuốt nhóp nhép vang đầy gai người.

Toàn thân Hứa Lâm Xuyên run cổ họng bật ra những tiếng nở vỡ vụn:

"Tây Tây... Tây Tây..."

Ánh mắt Chu Diệp lạnh đi, ta dứt khoát vung tay đánh đòn vào gáy Hứa Lâm

Thân hình anh ta cứng đờ mềm nhũn ngã xuống.

"Đưa cậu ấy về."

Chu Diệp lạnh lùng ra lệnh, đó quay sang nhìn Tô Thiển ánh mắt sắc lẹm như

"Kiều Tây là do cô đẩy

Sắc mặt Tô Thiển Thiển trắng cô ta liều mạng lắc đầu:

"Không phải! Là tự chị ta xuống! Chị ta muốn đổ oan tôi!"

Chu Diệp chưa kịp lên tiếng, Nguyên đã đỏ ngầu mắt tiến gần:

"Cô ấy dùng cả mạng sống mình để đổ oan cho cô

"Cố Nguyên! Chính anh đã nói... sẽ mãi mãi không bao giờ ngờ tôi cơ mà!"

Giọng Tô Thiển Thiển run rẩy.

"Giờ thì sao? Kiều Tây tự nhảy xuống, các người ai nấy quay sang trách tôi!"

Cố Nguyên cùng những người đàn khác im lặng, sâu trong đáy đè nén những cảm xúc trào.

"Chúng tôi có tin cô hay không quan trọng."

Giọng Chu Diệp lạnh lùng như

"Lâm Xuyên có tin cô hay mới là điều quan trọng. Đợi ấy tỉnh lại, cô tự nghĩ cách giải thích cho đáng."

Nói xong, anh ta liếc nhìn thây ma đang lúc nhúc dưới thành, bàn tay bám chặt tường đá, móng tay cào những vết hằn rõ rệt.

Anh ta dán chặt mắt vào đông đen kịt đang chuyển động

Kiều Tây, thật sự đã biến như vậy sao?

Ở giữa bầy thây ma.

Kiều Tây thu mình lại, bên là tiếng nhai nuốt sền sệt.

Ngay khoảnh khắc gieo mình xuống cô đã hóa thân thành một đá. Đồng thời, cô ném chuột chết đã chuẩn bị ra xa.

Đám thây ma lập tức bị thích bởi mùi máu, điên cuồng về phía con chuột, chúng xé, nhai nghiến...

Mùi tanh hôi thối rữa nồng đến mức gần như đặc quánh

"Oẹ..."

Cô không nhịn được mà nôn mấy tiếng.

Lợi dụng lúc hỗn loạn, cô lực lăn tròn, từng chút một ra khỏi vòng vây của xác sống.

Dị năng của cô là Biến chính vì năng lực này mà mới dám lên kế hoạch chết để thoát thân.

Kiếp trước, năng lực này cực vô dụng, chỉ có thể gượng biến thành vài loại vật cố định.

Nhưng kiếp này, sau cái đêm mệnh với Thẩm Hàn, dị năng cô không chỉ thức tỉnh mà năng lượng trong cơ còn tràn đầy vượt ngoài mong

Thậm chí cô còn thầm mong nếu dị năng này có thể cấp, sau này nó sẽ nên mạnh mẽ đến nhường

Lăn từ chân thành ra đến cỏ, rồi lăn thẳng vào rừng năng lượng tiêu hao cực ít.

Cho đến khi xác nhận đã toàn, cô mới khôi phục lại người và cắm đầu chạy nhanh.

Cô phải rời khỏi khu tị này.

Vì nếu ở lại, một là tiếp tục giả vờ phục tùng Lâm Xuyên, nhẫn nhịn sự vào của anh ta, giả như không biết kiếp trước anh đã lạnh lùng đứng chết thảm ra hai là phải hoàn trở mặt với anh ta, rơi vào cảnh làm món đồ cho những kẻ có dị khác. Cho nên, cô chọn con thứ ba: Chạy trốn.

Trời dần sập tối, Kiều Tây hồng hộc chạy như điên, lồng đau rát. Đột nhiên:

"Hừ... Hừ..."

Bụi rậm phía trước rung chuyển, con thây ma bất ngờ lao

Gương mặt xám ngoét của chúng đầy những vệt máu khô, cổ phát ra tiếng gầm gừ đặc, lao thẳng về phía

Đồng tử Kiều Tây co rụt trong tích tắc hóa thành một đá rơi bịch xuống đất.

Rắc!

Hàm răng sắc nhọn của con ma cắn hụt vào không trung, ngơ ngác nhìn quanh quất, như không hiểu tại sao mồi trước mắt lại biến mất

Kiều Tây nín thở, nằm im động.

Mãi cho đến khi hai con ma không tìm thấy gì, lững quay người rời đi, cô biến lại thành người và tục chạy.

Suốt dọc đường, hễ cứ gặp hiểm là cô lại biến thành cố trụ cho đến khi tối hẳn.

Nhưng dị năng của cô đã cạn kiệt, cô cần phải tìm nơi để ẩn nấp ngay tức.

Trước khi màn đêm buông xuống toàn, cô cuối cùng cũng nấp vào một tòa nhà bỏ thu mình trong góc thở

Không thể biến hình thêm nữa.

Nếu tiếp tục biến hình, năng sẽ cạn sạch, quá trình khôi lại rất chậm chạp, điều sẽ khiến hành trình phía của cô gặp nhiều rủi ro.

Cô lấy túi bánh quy mang người, bẻ làm đôi rồi nhai chậm, nuốt từng chút một. dày vẫn trống rỗng đến thắt, nhưng cô không dám ăn thức ăn trong túi còn bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-ai-lao-tranh-nhau-lam-cha&chuong=4]

Uống một ngụm nước để nén cơn đói, cô tựa vào tường mắt nghỉ ngơi chốc lát.

Tuy nhiên, trong ngôi làng vốn yên tĩnh bỗng vang lên tiếng gừ của thây ma.

Kiều Tây lập tức bừng tỉnh, rén đứng dậy, nép bên cửa nhìn ra ngoài.

Nhìn một cái, cô thấy ngay Diệp cùng hai người có dị khác đang chậm rãi tiến từ đầu làng.

"Sao lại là hắn? Đúng là hồn bất tán..."

Cô nghiến răng chửi thầm, tiêu chút năng lượng ít ỏi còn để ngay lập tức biến thành một tảng đá màu nâu, áp sát vào mép bệ sổ.

Đêm càng lúc càng sâu, bóng Chính là sân nhà của Chu

Dị năng Ẩn Ảnh Xuyên Thấu phép anh ta di chuyển tự trong những cái bóng, gần không có con mồi nào thể thoát khỏi mắt anh ta màn đêm buông xuống.

Kiều Tây nín thở, cô hiểu rõ rằng nếu bị Chu Diệp thấy, anh ta nhất định nhốt cô lại làm nô tình dục riêng cho mình.

Nếu rơi vào tay anh ta, thà cô tự kết liễu mình xong.

Chu Diệp ở bên dưới nhanh biến mất tại chỗ, Kiều Tây anh ta đã sử dụng năng để lùng sục tung của mình khắp nơi.

Cô ôm chặt lấy mình, chỉ vọng dị năng có thể trụ được đến cùng.

Chu Diệp xuyên qua những bóng lùng sục cả ngôi làng như lật tung mọi thứ lên.

Nhưng điều khiến anh ta thất là không tìm thấy bất kỳ vết nào liên quan đến Tây.

Kể từ lúc cô rơi xuống anh ta đã đích thân ra xua đuổi bầy xác sống.

Vậy mà không hề có chân đứt rời, không có mảnh vụn áo, thậm chí đến cả vết giằng xé cũng không.

Quá sạch sẽ.

Sạch đến mức... Bất thường.

"Anh Diệp, lục soát hết rồi, có ai."

Tên đàn em thấp giọng báo

Ánh mắt Chu Diệp chậm rãi qua xung quanh.

Liệu Kiều Tây có thể cũng thức tỉnh dị năng?

Vì vậy cô mới có thể mắt được tất cả mọi người?

Nếu không phải vậy, thì một mặt và thân hình hoàn mỹ thế mà mất đi thì là đáng tiếc!

"Rút."

Cuối cùng anh ta lạnh lùng lệnh.

Ba người nhanh chóng rời đi.

Thế nhưng Kiều Tây vẫn nằm bất động tại chỗ cũ.

Một lúc lâu sau, một bóng âm thầm hiện ra từ bóng nơi góc tường.

Chu Diệp đi rồi quay lại, mắt sắc như dao, một lần xác nhận tòa nhà không người mới thất vọng rời hẳn.

Thời gian trôi qua từng chút dị năng sắp cạn sạch...

Khi Kiều Tây biến lại thành mồ hôi lạnh đã thấm đẫm áo.

Cô phải nhanh chóng săn giết ma để lấy tinh thể hạt (tinh hạch).

Nếu không, lần sau gặp nguy cô sẽ không còn sức để kháng.

Tuy nhiên, ngay khi cô định phát, từ xa bỗng vang lên tiếng la hét hỗn loạn.

Một nhóm người sống sót đang thây ma truy đuổi, cuống cuồng về hướng này...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận