Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 223  ·  0.9%
(NP) Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha
Chương 2: Rời xa tôi, cô chỉ là món đồ chơi
09/04/2026 00:52· 1,727 từ

Hứa Lâm Xuyên không thể tin lảo đảo lùi lại bước, phải vịn vào mới đứng vững.

Anh ta không tin người phụ mình hết lòng yêu lại là hạng người vậy.

Anh ta nôn nóng muốn hỏi ra lẽ, nhưng không Kiều Tây đến một mắt cũng chẳng buồn phát cho anh ta.

Kiều Tây quay sang nhìn Thẩm vẫn đang đứng sừng bên cạnh.

Khóe mắt anh hơi sưng lên, miệng còn rỉ máu.

Trong toàn bộ chuyện này, anh người vô tội, bị cô kéo vào bùn một cách cưỡng Nếu vì chuyện này mà họa sát thân, khiến vị lão tương lai phải mất mạng, sẽ cảm thấy tội lỗi cùng.

"Anh ra ngoài trước đi."

Đôi lông mày kiếm của Thẩm khẽ nhíu lại, anh chăm chú vào mặt Tây. Người phụ nữ rồi còn cuồng nhiệt dưới anh, giờ đây vẻ hồng nơi đuôi mắt đã tan biến, còn lại một sự lạnh băng giá.

Đây là lần đầu tiên anh tiếp cảm nhận được nghĩa của hai chữ tình".

Vốn dĩ anh định nói với rằng mình cũng dị năng, có khả năng bảo vệ Nhưng Kiều Tây đã dời mắt đi chỗ khác, dường đến một cái nhìn dư thừa cũng lười trao cho anh.

Thẩm Hàn tự giễu nở một cười nhạt. Trước đó, chí cô còn chẳng anh là ai. Cũng thôi, đây là mạt thế, thực sự không cần phải dưa quá nhiều.

Anh nhấc chân quay người, từng rời khỏi căn phòng.

Hứa Lâm Xuyên không định để đi dễ dàng như nhưng vừa định đuổi thì đã bị Kiều giữ chặt lấy.

"Đợi đã."

Hứa Lâm Xuyên quay đầu lại, mắt đan xen giữa nộ và đau đớn:

"Kiều Tây, tôi đối xử với không tốt sao? Mẹ em lại đối xử tôi như thế này

"Hứa Lâm Xuyên, chúng ta chia đi."

Cô vừa dứt lời, căn phòng vào một khoảng lặng chóc.

Khách quan mà nói, những lúc có Tô Thiển Thiển, Lâm Xuyên là một bạn trai rất mực đáo.

Đến kỳ kinh nguyệt anh ta gửi túi sưởi đường đỏ, lúc cô trạng không tốt, anh cũng kiên nhẫn dỗ dành cô vui.

Chu đáo và dịu dàng... Họ từng có một khoảng gian mặn nồng rất Vì vậy, kiếp trước mới không cam tâm, mới vã với anh ta, tranh với Tô Thiển Thiển.

Nhưng nỗi đau bị xé xác, thịt vương vãi trong hàng kia... Đã khiến cả tình yêu và kỳ vọng của cô dành người đàn ông này tan mây khói.

Kiều Tây nhìn chằm chằm anh ánh mắt bình thản lạ lùng. Hứa Lâm thấy bộ dạng này cô thì lòng chợt dâng một nỗi hoảng loạn.

"Không đâu, em yêu anh như không thể nào phản anh được. Em chỉ nói lẫy thôi, anh mà..."

Chẳng rõ anh ta đang nói Kiều Tây hay đang an ủi chính mình. Kiều Tây đã nhanh dập tắt hy vọng của ta.

"Tôi nói thật đấy."

Một lúc lâu sau, Hứa Lâm đột nhiên bật cười tiếng:

"Chỉ vì một tên phế vật em muốn chia tay tôi? Kiều Tây, em biết thế giới bên bây giờ ra sao không?"

Kiều Tây không đáp, đôi lông Hứa Lâm Xuyên bùng ngọn lửa giận dữ:

"Là do tôi bảo vệ em tốt nên em mới rằng rời xa tôi, vẫn có thể không bỏ đói, không bị kẻ bắt nạt sao? Kiều Tây, ngây thơ thế, rời bỏ tôi, chỉ là một món đồ mà thôi!"

Hứa Lâm Xuyên cứ ngỡ nói Kiều Tây sẽ đổi

Không ngờ trong mắt cô xẹt một tia lạnh lẽo, điệu vẫn kiên định:

"Đó là lựa chọn của tôi."

"Được, tốt lắm! Kiều Tây, em có hối hận."

Hứa Lâm Xuyên lao ra khỏi đóng sầm cửa lại tiếng "Rầm" thật mạnh.

Tô Thiển Thiển vẫn luôn đợi bên ngoài, thấy hắn ngoài liền dịu giọng, tay vuốt ve lồng hắn:

"Anh Xuyên, anh đừng giận. người phụ nữ phản làm mình bực thì không đáng chút chỉ có đám bạn nối chúng em mới mãi mãi hậu thuẫn cho anh thôi."

Hứa Lâm Xuyên vừa rồi còn cuồng nộ, bỗng ôm đầu mình, ánh mắt lên vẻ đau đớn.

Anh ta không tin Kiều Tây bội mình, nhưng tất những gì vừa tận chứng kiến cùng lời nhận của chính miệng cô anh ta không thể không

"Tại sao chứ? Thiển Thiển, trong Kiều Tây rõ ràng anh, tại sao ấy lại phản bội

"Anh Xuyên, đó là do chị diễn quá giỏi trước anh thôi, thực chất ta là loại đàn lăng nhăng. Anh phát hiện cũng là chuyện tốt, anh người có dị năng, còn chị chỉ là một người bình ngoài việc làm vướng chân vướng anh ra thì còn được tích sự gì?"

Cô ta dang tay ôm lấy ta: "Mạt thế đến anh Xuyên. Em và Diệp mới là những mãi mãi không rời xa không phản bội anh..."

Mấy ngày tiếp theo, Kiều Tây nói Hứa Lâm Xuyên luôn truy tìm tung của Thẩm Hàn trong tị nạn.

Cô biết nếu Thẩm Hàn không chết, anh chắc chắn tìm cách rời khỏi từ sớm.

Cô cũng cần phải tìm rời đi, nếu không, khi tin tức cô Hứa Lâm Xuyên chia truyền ra ngoài, cô sẽ trở thành món đồ chơi tay những kẻ có dị năng

Dị năng của cô chỉ đủ giữ mạng chứ không gây sát thương cho khác.

Muốn trả thù thì phải tính lâu dài.

Có điều, cứ thế mà rời thì trong lòng không cam tâm.

Trước khi đi, cô phải cho Thiển Thiển nếm trải giác bị hiểu lầm không cách nào giải được.

Đang lúc suy tính kế hoạch, bị một kẻ chặn góc rẽ.

"Kiều Tây, cô thật sự dám bội anh Xuyên?"

Ánh mắt Cố Nguyên thâm độc, điệu đầy vẻ bức

Kiều Tây nhìn hắn trân trân hồi, khóe môi khẽ ánh mắt lướt qua ta một cách nhẹ

Giọng cô mang chút trêu đùa:

"Sao nào? Người biết chuyện thì tôi phản bội Hứa Xuyên, người không biết tưởng kẻ tôi phản là anh đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-ai-lao-tranh-nhau-lam-cha&chuong=2]

Đồng tử Cố Nguyên co rụt giống như bị đâm tâm tư thầm kín đó, sắc mặt lập trở nên khó coi, nghiến nói:

"Kiều Tây, cô tìm chết!"

"Vậy anh muốn giết tôi, hay

Ánh mắt cô như vô tình lướt dọc khắp người ta:

"Muốn làm chuyện gì khác trước?"

Nhan sắc của cô là điều thể phủ nhận, chẳng người đàn ông nào thể hoàn toàn giữ trước sự quyến rũ cố của cô.

Yết hầu Cố Nguyên chuyển động: nói thật sao?"

Cô nghiêng người về phía trước, môi đỏ mọng khẽ hơi thở ấm nóng qua vành tai nhạy của anh ta:

"Anh đoán xem..."

Nhịp thở của Cố Nguyên bỗng dồn dập, đôi tay rịch định đưa ra ve vòng eo thon của cô.

Trong lòng Kiều Tây nhanh chóng lên một nụ cười mai.

Đám anh em của Hứa Lâm toàn là lũ công hào hoa, thời đại bề ngoài thì là em nối khố của Hứa Xuyên, nhưng sau lưng anh đôi mắt của lũ này lúc cũng chỉ chực dính chặt người cô.

Sự thèm khát của họ dành cô, cô nắm lòng bàn tay. Chỉ vì nể mối quan giữa họ và Hứa Lâm nên cô mới nhẫn nhịn phát tác.

Trước mạt thế, họ còn biết chế. Nhưng sau mạt khi trật tự sụp đạo đức băng hoại, đã tiếp tay cho sự hách của Tô Thiển Thiển, lần này đến lần khác chia cô và Hứa Lâm Xuyên.

Bởi vì họ cho rằng chỉ cô chia tay với Lâm Xuyên, cô sẽ như bao người phụ khác, trở thành món đồ của họ.

Vậy nên kiếp trước, việc nhốt vào kho phế rồi bị thây ma xác, đám người này có phần "công lao" không

"Kiều Tây, rốt cuộc ý sao?"

Giọng Cố Nguyên không tự chủ mà trở nên nôn

"Thì đúng như những gì anh nghĩ đấy..."

Cô cố tình tạo ra bầu khí ám muội, đầu tay lướt nhẹ qua ngực Cố Nguyên như như không...

Trong lòng cô lại cực kỳ ghét, dị năng của Nguyên cũng chỉ thuộc bình thường, năng lượng cơ thể cô chỉ khẽ động một chút rồi vụt

Nếu thực lực của anh ta hơn một chút, biết còn có hứng chơi đùa với anh thêm lúc nữa.

"Các người đang làm cái hả?" Một tiếng quát dữ vang lên từ không xa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận