Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 223  ·  13.5%
(NP) Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha
Chương 30: Tựa như quả vải bóc vỏ
09/04/2026 00:53· 1,607 từ

Mấy ánh mắt mệt cùng lúc hướng về phía ra âm thanh.

Phong Dã nện đôi quân đội nghiền nát những khô bước tới, ánh trăng phác nên cái bóng cao lớn anh.

"Phía trước hai trăm có một căn nhà bên

Anh vẩy nhẹ chất đặc quánh bám trên con găm, ánh kim loại lạnh lẽo qua mặt Kiều Tây:

"Mọi người vào đó tạm một đêm."

"Tuyệt quá!"

Tiếng reo hò của Văn Tĩnh vang lên trong đêm hoang vắng nghe thật trong

Kiều Tây xoa nắn vai đau nhức, đi bộ một ngày khiến cơ thể trĩu như đeo chì, nếu phải vì xung quanh luôn rập thây ma, cô có thể vùi ở đây ba ngày đêm.

Có lẽ do trên đi Phong Dã đã dọn rất triệt để, nên họ chẳng phải bóng dáng xác sống

Vào nhà, Phong Dã người cuối cùng đóng chặt lại.

"Bà ngoại, bà mau chút gì đi."

Triệu Văn Tĩnh dìu ngoại ngồi xuống, chia phần ăn cho bà xong mới chia mọi người.

"Văn Tĩnh, tối nay và bà ngủ ở sofa mọi người tìm chỗ khác nghỉ

Mới mạt thế được tháng, căn nhà không người dù đầy bụi bặm nhưng lớp không quá dày, chỉ cần dẹp sơ qua là có ngả lưng một đêm.

Bà Trần Thu Dung quá mệt mỏi, bà ấy vội vài miếng bánh quy nén nằm xuống sofa chìm vào ngủ sâu.

Kiều Tây kéo kéo áo thun dính bết vào lấy ra chiếc chậu gấp gọn, tay về phía Lục Dư

"Lục Dư Dương, cho xin chút đá."

Anh không nói lời lặng lẽ ngưng tụ ra tinh thể băng, chất thành một núi tuyết nhỏ trong chậu cô.

Kiều Tây vui vẻ mày: "Cảm ơn nhé."

Nói xong, cô bê đi tìm chỗ tắm.

Bình thường cô cũng cầu kỳ phải tắm mỗi nhưng hôm nay lội bộ cả lại còn bị ám mùi thối của thây ma, cô sự chịu không nổi.

Góc vườn sau cỏ mọc um tùm trở thành phòng tắm thiên nhiên lý tưởng.

Kiều Tây nhanh nhẹn bỏ lớp quần áo bẩn, lớp vải thấm nước đá lướt làn da, cô khẽ thở ra một tiếng đầy thỏa

Chỉ mất năm phút gột rửa sạch sẽ từ đến chân, cô nhón chân định bộ đồ thay thế treo cành cây...

Lục Dư Dương định ngoài giải quyết nỗi buồn, chân bỗng khựng lại cách đó bước.

Ánh trăng dát bạc đường nét cơ thể thiếu những giọt nước men theo sống lăn vào hõm eo, một đẹp vừa yêu kiều vừa lửa.

Anh đột ngột quay đi, yết hầu chuyển động xuống liên tục.

Cứ ngỡ chỉ cần người là xong, nhưng hình vừa rồi hệt như in hằn tâm trí anh, không ngừng lại.

Anh sải đôi chân vội vã đi vào trong

"Á!"

Một tiếng kêu khẽ ra từ miệng Kiều Tây, hít một hơi lạnh cúi đầu thấy một con rắn nhanh trườn qua chân mình.

Lục Dư Dương vừa rời đi liền thót tim, tức sải bước quay trở lại.

Kiều Tây không ngờ Dư Dương đột ngột xuất cô nhìn lại mình rồi thầm khổ, vội vàng ngồi thụp cuộn tròn người lại.

"Xin lỗi, có chuyện vậy?"

Kiều Tây ôm lấy mình: "Hình như tôi bị cắn."

Cô vơ vội bộ áo vừa lấy xuống quấn lên người.

Đúng là đen đủi, thôi cũng bị rắn cắn, còn để Lục Dư Dương bắt

Nghe thấy cô bị cắn, Lục Dư Dương dời mắt sang chỗ khác, lo lắng

"Con rắn đâu?"

Kiều Tây chỉ tay phía đám rau: "Nó chui trong đó rồi."

Lục Dư Dương quay tìm kiếm tung tích con nhưng không thấy.

Không tìm thấy rắn không biết có độc hay

Nếu có độc mà kịp tiêm huyết thanh, Kiều sẽ...

Kiều Tây xua tay "Tôi không sao, anh vào đợi tôi đi."

Nói rồi cô định lò cò đi vào góc

Lục Dư Dương thấy ba bước thành hai đi bên cạnh cô:

"Cô đừng cử động máu lưu thông nhanh sẽ chất độc phát tán."

Anh nhanh chóng cởi khoác của mình phủ lên vai trần của cô.

"Để tôi xem vết

Kiều Tây có chút ngùng, nhưng thấy vẻ mặt nghị của Lục Dư Dương, bắt đầu lo lắng.

Kiếp này cô muốn thật tốt, thật lâu trong thế, không muốn phải bỏ mạng nhách ở đây.

Vì thế cô ngồi duỗi một chân ra ngoài.

Lục Dư Dương đã lại gần và quỳ một xuống đất.

Anh quay đầu sang khác không nhìn cô, chỉ

"Cắn ở đâu?"

Thấy anh lịch sự vậy, Kiều Tây mới lấy bình tĩnh, chỉ vào vị trí trong bắp chân.

"Ở đây."

Lục Dư Dương đưa nắm lấy cổ chân thanh trắng ngần của cô, khi lòng tay áp vào da thịt, thể Kiều Tây khẽ run

Lục Dư Dương cũng một hơi nhẹ, dùng lòng tay nóng rực nung chảy tinh băng thành nước sạch, rửa hai vết đỏ nhỏ xíu vết thương.

Làn da dưới đầu tay mát rượi như lụa, anh liên tưởng đến những quả bóc vỏ trước ngày mạt

Anh trấn tĩnh lại, chóng rửa sạch một lượt không lưu lại thêm, dời tay chân cô.

"Xin lỗi, vì tình cấp bách nên đã mạo cô."

Thực ra lúc nãy Tây đã nhận thấy ánh Lục Dư Dương luôn đặt đúng vết thương, tuyệt đối không nhìn chỗ nào khác.

Thấy người ta cứu lại còn rất quân tử, cảm thấy an tâm và tin hơn hẳn.

"Chỉ rửa vết thương thì chưa yên tâm được, tôi đi tìm con rắn đó sao."

Nói xong, anh đứng đi về phía đám rau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-ai-lao-tranh-nhau-lam-cha&chuong=30]

"Hai người đang làm thế?"

Giọng nói trầm đục Phong Dã vang lên, khiến ta không đoán được cảm xúc.

Kiều Tây quấn chặt áo, đang định trả lời Lục Dư Dương đã dịch chuyển, chắn hoàn toàn cho cô bóng râm sau lưng mình.

Phong Dã từ trong bước ra, từng bước áp toàn thân tỏa ra một áp mạnh mẽ.

Lục Dư Dương cau không hề nhường nửa bước.

Dù Kiều Tây không rõ mặt hai người, nhưng bầu không khí quái dị này cũng ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc.

Cô vội vàng lên

"Lúc nãy tôi bị cắn, Lục Dư Dương đang tôi rửa vết thương."

"Rắn? Có nhìn rõ loại gì không?" Vẻ mặt Dã trở nên nghiêm trọng.

"Không rõ, nó lướt một cái là biến mất

"Nó chạy hướng nào?" Dã hỏi dồn.

Lục Dư Dương chỉ một cái, thấy Phong Dã đi, anh mới theo sau cùng đám rau tìm kiếm.

Kiều Tây định đứng mặc quần áo, nhưng Lục Dương đột nhiên quay đầu nhắc

"Đừng động đậy, đợi tôi xác nhận xem rắn độc không đã."

Cái sân rộng chừng năm mươi mét vuông không nhưng con rắn quá nhỏ, hai rất ăn ý chia ra kiếm.

Kiều Tây nhìn theo lưng họ, lòng cũng căng theo.

Cô chắp tay cầu Ngàn vạn lần đừng là độc, cô vẫn chưa sống đủ

Cô còn phải tìm Thiến Thiến và Hứa Lâm để tính sổ nữa!

Trong lúc cô đang ngợi lung tung, Phong Dã nhiên lao lên như một con hai tay nhanh và chuẩn chặt lấy đầu và điểm của con rắn.

Anh nện đôi ủng về phía cô: "Là nó không?"

Lúc nãy cô chỉ lướt qua, trông có vẻ nó.

"Hình như là nó

Nghe câu trả lời, Dã rõ ràng đã thở một cái, rồi tùy tiện ném rắn xuống đất:

"Chỉ là rắn hổ bình thường thôi, không có

Lời này khiến Kiều trút bỏ được tảng đá lòng, may quá... Mạng cô vẫn lớn.

Thoải mái trở lại, cười nở rộ trên môi, ngước mắt nhìn hai người.

Lục Dư Dương đứng tay sau lưng, mắt nhìn khác.

Ngược lại, ánh mắt Phong Dã lại dán chặt người cô, hoàn toàn không định dời đi.

Thậm chí, trong ánh ấy còn mang theo một chiếm hữu cực mạnh:

"Tự mặc được không? cần tôi giúp?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận