Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 16  ·  18.8%
Nguyệt Thượng Tiên Tâm
Chương 3: Lời Hứa
14/09/2025 17:54· 939 từ

​Chiếc bình nhỏ nằm gọn trong bàn tay Thiên Dạ, mang theo hơi ấm kỳ lạ, như một nước ấm chảy vào tim vốn đã chai sạn hắn. Hắn không nói gì, chỉ lặng nhìn Tịch Dao. Nàng cũng vội vã, chỉ nhẹ đứng dậy, lùi lại một bước, một khoảng cách vừa đủ. Nàng rằng một vị chiến thần quý như hắn không thích làm phiền, đặc biệt lúc yếu đuối.

​"Thuốc này... tiểu nữ đã dùng nhiều lần, rất hiệu quả. Người... yên tâm dùng." Tịch Dao nói giọng nói nàng trong như tiếng suối. Nàng cúi định xoay người rời đi. Nàng làm xong việc cần làm, không nán lại quá lâu tránh gây phiền phức cho hắn.

​"Khoan đã!" Hắn thấy nàng sắp đi, liền gọi nàng lại.

​Giọng nói trầm thấp, đầy uy của Thiên Dạ vang lên, khiến Dao khựng lại. Nàng quay đầu hắn, ánh mắt đầy ngạc nhiên. Hắn chưa từng động nói chuyện với nàng, ở kiếp trước hay kiếp này. đầu tiên, một vị thần cao quý lại lên tiếng nàng ở lại.

​Thiên Dạ đứng dậy, từng bước đến trước mặt Tịch Dao. Vóc hắn cao lớn, uy nghiêm, tạo một áp lực vô khiến nàng không khỏi căng Hắn giơ tay, chạm nhẹ vào thương trên vai. Cơn đau như toạc, nhưng hắn không nhăn mặt, chỉ khẽ hừ lạnh tiếng. "Ngươi... tên là gì?" ​ nữ... Tịch Dao." ​ Thiên lặp lại cái tên, như khắc sâu vào tâm trí. Dao... ánh trăng đêm." nhìn nàng, đôi mắt thẳm, lạnh lùng của hắn giờ như có một chút tia sáng áp. Hắn nhận ra, nàng phải là một tiên tử thường. Trong đôi mắt sự thuần khiết, không toan tính, điều mà hắn từng thấy ở bất ai trên Thiên giới "Vết thương này... nó không giản là vết thương do Ma gây ra." Thiên Dạ nhiên đổi chủ đề. độc, và là một độc rất mạnh, ngay cả Đế cũng chưa có cách chữa triệt để." ​ Tịch kinh ngạc. Nàng không ngờ thương của hắn lại trọng đến vậy. Thảo nào lại phải chịu đựng cơn một mình, không dùng đến thuốc của Thiên Đế. Nàng vào chiếc bình thuốc trong tay biết rằng loại thuốc của mình chỉ có thể làm cơn đau, chứ không thể độc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguyet-thuong-tien-tam&chuong=3]

​"Tiểu nữ... không biết điều này. tiểu nữ sẽ cố gắng tìm có thể ở hạ giới sẽ loại thảo dược có giúp người."

​Thiên Dạ nhìn nàng, ánh mắt tạp. Hắn không nói lời nào, đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng. Một điện ấm áp chạy dọc lưng Tịch Dao. Nàng ngẩn người, dám cử động. Hắn không hề ý định mạo phạm, đơn giản là một cái chạm một cử chỉ đầy sự trân

​"Ngươi không cần phải làm vậy. thương này... không phải ai cũng thể chữa được." Hắn khẽ nói, nói đầy sự mệt "Cái độc này đã bám vào linh hồn ta, chỉ chờ đợi."

​"Không, tiểu nữ sẽ tìm!" Giọng Dao đầy kiên định. "Người đã mạng tiểu nữ, giờ là lúc nữ báo đáp ân này. Thiên giới có thể thường tiểu nữ, nhưng tiểu nữ màng. Tiểu nữ chỉ cần người an."

​Sự kiên định, chân thành của làm Thiên Dạ xúc động. Hắn sống hàng nghìn năm trong sự độc, lạnh lùng, gánh trọng trách của một vị thần. Hắn chưa từng gặp ai quan tâm đến mình như vậy, màng danh lợi, không thân phận. Nàng không sợ uy của hắn, nàng chỉ nhìn thấy đau của hắn. Nàng không báo đáp, chỉ đơn giản muốn trả ơn. Một nụ nhạt, hiếm thấy nở môi Thiên Dạ. Nụ đó không lạnh lẽo, mà lại theo một chút ấm áp, một hy vọng. ​ "Được... ta đợi. Đợi ngươi mang thuốc chữa trị cho ta." Tịch Dao ngẩn người. Lời đó không chỉ là một chấp thuận, mà còn một lời hứa, một tin tưởng tuyệt đối. Nàng gật lời hứa sẽ tìm thuốc giải cho hắn được khắc trong lòng. Lời hứa không chỉ là sự đáp, mà còn là một dây vô hình, gắn kết hai người ở hai thế khác nhau.

​Đêm hôm đó, Tịch Dao trở phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, có ánh trăng sáng vằng vặc. biết, con đường phía sẽ đầy chông gai. Nàng phải trở về hạ giới, tìm loại thảo dược quý hiếm giải độc. Cuộc hành này sẽ không hề dễ dàng, vì một lời hứa, vì một nàng sẽ không lùi bước.

Ánh trăng dịu dàng soi sáng nàng, như một lời động viên, lời chúc phúc cho cuộc hành sắp tới.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận