Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 16  ·  6.3%
Nguyệt Thượng Tiên Tâm
Chương 1: Bách Hoa Uyên
14/09/2025 17:52· 981 từ

​Giữa chốn Thiên cung rộng lớn, Dao lạc lõng như một đoá dại vừa nở, mong manh yếu ớt. Nàng đã trải qua nghìn năm tu luyện, qua vô số kiếp nạn, rũ thân phận phàm nhân, đạo thành tiên. Cứ ngỡ đường tu tiên là một chốn lai tiên cảnh, nơi hồn được thanh tịnh, tục. Nhưng không, Thiên giới không là thiên đường mà hằng mơ ước, mà là một phân chia giai cấp ràng, lạnh lẽo đến thấu xương. Nàng là một trong ít phàm nhân tu luyện thành được phi thăng lên giới. Nhưng chính vì thế, Tịch trở thành tâm điểm của lời dèm pha, khinh miệt. không có huyết mạch cao của Thần tộc, cũng không hữu dung nhan khuynh quốc thành như những tiên tử sinh ra từ Hoa hay Ngọc Nữ. Họ gọi nàng "kẻ phàm tục," "đốm bụi bẩn lõng giữa vườn ngọc," chí còn công khai né tránh như một điều cấm kỵ.

​Sự lạnh nhạt và khinh miệt Thiên giới đã dạy cho nàng sống một mình. Tịch Dao tranh giành, không màng danh lợi, muốn tìm một góc để tĩnh tâm tu luyện. Nàng vào bóng tối, làm tiểu tiên tử vô danh, ai để ý. Ánh trăng dịu luôn bầu bạn với soi sáng cho con cô độc nàng đang bước đi. Một buổi chiều, khi hoàng hôn dát vàng lên những mây tiên, Tịch Dao Bách Hoa Uyên để hái vài hoa Tiên Tử làm Nơi đây là chốn tụ tập các tiên tử cao và nàng thường cố gắng tránh Nhưng hôm nay, tâm trạng không được yên ổn, nàng tìm một chút hương hoa làm dịu đi những gợn trong lòng. ​ Khi bước sâu bên trong, nàng nghe thấy tiếng xì của hai vị tiên tử đang hoa. Mùi hương ngào ngạt của vạn loài hoa tiên thể che lấp được những lời đầy vẻ bí mật và lo

​"Nghe nói Chiến thần Thiên Dạ trở về từ chiến trường Ma ​ "Chuyện đó có Mỗi lần Ma giới có biến Chiến thần lại ra dẹp loạn."

​"Nhưng lần này khác lắm! Nghe hắn bị thương rất nặng, đến Đế cũng phải tự tay kim đan chữa trị." ​ "Cái Thật sao? Vị chiến bất khả chiến bại mà cũng ngày bị thương nặng vậy sao?"

​"Nghe nói là một loại độc mạnh. Hắn đã ở trong Thần ba ngày ba đêm rồi, tình hình vẫn không khả quan. nghe các vị tiên nói, khí lực của hắn suy đi rất nhiều, vết cứ tái phát, không thể được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguyet-thuong-tien-tam&chuong=1]

​"Ta không ngờ Thiên Dạ lại ngày này. Hắn luôn lạnh lùng, nghiêm, chưa từng thất bại. Ma giới, Yêu giới đều phải nể. Hắn giống như vị thần bất tử, sao lại..." Tịch Dao khẽ giật bước chân nàng khựng lại. Dạ, tên của hắn, dù chỉ cái tên, cũng đủ trái tim nàng run Hắn là vị ân nhân đã mạng nàng khỏi một yêu thú hung dữ khi nàng là một phàm nhân tu luyện. Khi đó, nàng chỉ một cô gái yếu không có chút tiên lực nào, chút nữa đã trở món mồi của yêu thú. ​Nàng lại hình ảnh năm xưa, thể nàng bị con yêu khổng lồ nuốt chửng, bóng và sự sợ hãi bao Bỗng nhiên, một luồng ánh chói loà, một bàn tay mẽ vươn tới, kéo ra khỏi miệng của con quái Nàng ngước nhìn lên, một vị tử uy phong lẫm đứng đó, toàn thân tỏa ra thế mạnh mẽ, lạnh lùng. Hắn nói một lời, chỉ vung tay cái, con yêu thú đã tan tro bụi. Sau đó, hắn hoá một luồng sáng bay đi, để lại dấu vết. chưa kịp hỏi tên, chỉ nhìn thấy đôi mắt lùng nhưng lại có chút tia áp của hắn. ​ Hình bóng dũng, lạnh lùng đó đã sâu vào tâm trí Tịch trở thành động lực nàng nỗ lực tu luyện, một ngày có thể gặp lại báo đáp ân tình. Nàng đã với niềm tin đó suốt năm. ​ Giờ đây, khi tin hắn bị thương, trái Tịch Dao như bị bóp nghẹt. không thể đứng yên. Nàng biết, thương của một vị thần thể dễ dàng chữa loại độc có thể gục được Thiên Dạ chắc chắn phải tầm thường. Dù nàng chỉ là một tiên tử vô danh, nàng vẫn cần phải hắn, dù chỉ là để nhìn hắn bình an. ​ Tịch Dao người, lặng lẽ rời khỏi Bách Uyên. Ánh trăng non đầu ló rạng, chiếu rọi gương mặt nàng, làm nổi lên nét buồn bã và kiên định trong đôi mắt. cảm của nàng dành cho hắn. đây, không chỉ là ngưỡng mộ, mà còn nỗi lo lắng, là khát khao che chở, bảo vệ. biết con đường phía trước đầy chông gai, nhưng nàng không lùi bước.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận