Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 16  ·  12.5%
Nguyệt Thượng Tiên Tâm
Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
14/09/2025 17:53· 1,061 từ

​Sự lo lắng cho ân nhân giục Tịch Dao phải hành động. rời khỏi Bách Hoa đi thẳng đến Thần cung, mà nàng nghe nói Thiên Đế trị thương cho Thiên Nàng biết, thân phận một tiểu tử như nàng không quyền được vào Thần nhưng nàng vẫn hy vọng thể hỏi thăm tin tức, một chút thôi cũng đủ. Cổng Thần cung được canh gác ngặt bởi hàng chục Thiên Tịch Dao chỉ dám từ xa, nép mình một cây cổ thụ lồ, dõi mắt về cổng cung. Nàng thấy từng tiên quân, tiên nữ, nấy cũng đều mang vẻ mặt âu, lần lượt bước vào. lẽ không chỉ nàng, mà cả giới đều lo lắng vị chiến thần này. đến để thể hiện kính trọng, lòng trung và cả sự tò mò. nàng, nàng đến vì một lo lắng thuần túy, không vụ ​ Đứng chờ từ sáng cho trưa, rồi từ trưa đến chiều, Tịch Dao không thấy bóng dáng của hắn. mệt mỏi, thất vọng, đành quay Nàng tự hỏi, liệu hắn an toàn, hay vết lại nặng thêm? Nàng ngừng gặm nhấm nỗi lo vô hình. Trên đường nàng vô tình đi ngang qua con suối nhỏ, nơi có thác nước chảy róc rách. nước trong veo, mát Nàng cúi xuống, rửa mặt, mong xua tan đi sự mệt và nỗi bất an lòng. ​ Bỗng nhiên, luồng khí lạnh lùng, mạnh ập đến, khiến Tịch Dao mình ngẩng đầu. Trước mắt nàng, vị nam tử tuấn cao lớn đang ngồi bờ suối. Mái tóc bạch của hắn bay bay gió, làn da trắng Gương mặt hắn tuy lùng, nhưng lại vô tuấn tú. Ánh mắt hắn hờ, vẻ mệt mỏi và đau không thể che giấu. ​ Tịch Dao như ngừng đập. Vị tử này... không phải ai chính là Thiên Dạ. Hắn đang đó, một tay ôm lấy ngực, mặt nhăn lại vì đớn. Nàng có thể nhìn thấy một vết thương lớn, bầm lan ra từ vai của hắn. Vết thương chỉ ở bên ngoài, mà tỏa ra một luồng độc tà ác, đang xâm lấn vào nội lực hắn. Nàng hiểu vì hắn lại không dùng thuốc của Thiên giới. Vết thương không phải do ngoại mà là do một độc tố hung hãn, cần một thuốc giải đặc biệt. ​ Dao hốt hoảng, định bước nhưng rồi nàng lại do Hắn cao quý, là chiến uy nghiêm của Thiên giới, nàng chỉ là một tiểu tử vô danh, bị khinh thường. sợ sự xuất hiện mình sẽ làm phiền sợ hắn sẽ lạnh xua đuổi nàng đi. Nhưng thấy hắn đau đớn như vậy, không thể làm ngơ. Lòng ơn và sự quan chân thành đã lấn át mọi sợ hãi. Nàng hít một thật sâu, dứt khoát bước tới, xuống trước mặt hắn.

​"Chiến thần... người bị thương rồi... nữ có thể giúp gì cho không?" Nàng cất lời hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguyet-thuong-tien-tam&chuong=2]

​Thiên Dạ từ từ ngẩng đầu. mắt sâu thẳm, lạnh lùng của nhìn thẳng vào Tịch khiến nàng rùng mình. Nhưng không lùi bước, dũng cảm đối với ánh mắt ấy. chưa từng thấy một tiểu tiên nào lại dũng cảm mức dám tiếp cận còn dám hỏi han như Hắn vẫn luôn cô độc, lạnh từ lâu đã quen với không ai dám đến gần. Nàng ngoại lệ đầu tiên. không trả lời, chỉ lặng nhìn nàng. Tịch hiểu được sự im đó. Nàng biết, hắn dò xét nàng, đang tự sao một người nàng lại xuất hiện ở đây. mỉm cười, một nụ cười áp, dịu dàng như ánh trăng. cười đó không hề tạo, mà xuất phát sự chân thành trong tim nàng. ​Nàng rút một chiếc bình nhỏ từ áo, bên trong là một thuốc mỡ do chính nàng tự từ các loại thảo dược quý ở hạ giới. Nàng dùng nó để chữa những vết thương nhỏ khi còn luyện. ​ "Đây là thuốc mỡ tiểu nữ tự làm, rất quả trong việc chữa vết thương. Nếu người chê... xin hãy dùng thử."

​Thiên Dạ nhìn chằm chằm vào bình, rồi lại nhìn Tịch Dao. mắt hắn có chút động. Hắn nhận ra nàng. phải vì dung mạo, mà là khí chất. Sự thuần dịu dàng này, hắn đã từng ở một cô gái ớt, tưởng chừng sắp biến giữa bầy yêu thú xưa. Hắn không ngờ lại gặp lại nàng ở Thiên giới. Hắn đưa tay ra, cầm lấy bình, rồi lại lặng lẽ Tịch Dao. Chiếc bình lạnh lẽo trong tay nhưng lại tỏa ra hơi ấm lạ thường. không cầu danh, không cầu chỉ đơn giản là giúp hắn. Lòng hắn dấy lên cảm xúc khó tả. Từ sinh ra đã là một vị hắn chưa từng được ai quan tâm một chân thành như vậy. không hề biết hắn chiến thần Thiên Dạ cao nàng chỉ biết hắn là nhân của nàng. ​Hắn không nói nào, chỉ khẽ gật đầu.

Một cái gật đầu nhẹ nhàng, đối với Tịch Dao, đó là sự chấp thuận quý hơn bất cứ lời nói Nàng cảm thấy nhẹ nhõm, và tia hy vọng thắp trong lòng. Có lẽ, con đường nàng trả ơn ân sẽ không quá khó như nàng nghĩ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận