Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Năm Thứ Mười Thiên Tai, Theo Ta Đi Làm Ruộng

Chương 3: Lời Kêu Gọi Khai Hoang

Ngày cập nhật : 2026-06-12 15:39:39

Từ Quyên khẽ gật đầu, xoay người nhanh chóng trốn ra sau lưng đồng đội.

Tiếng giày da “cộp cộp cộp” trong trẻo vang vọng khắp đại sảnh. Hơn nửa người trong sảnh đều nhìn Đường Lộ, muốn biết hôm nay cô ta lại nhìn trúng người đàn ông nào ở đây, hay lại tới kiếm chuyện với người phụ nữ nào.

Đường Lộ đeo thẻ vàng của người thường, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn đi tới trước bàn làm việc lãnh địa. Cô ta hất cằm, rũ mắt, dùng tư thái cao cao tại thượng nhìn tấm thẻ xanh trước ngực Hạ Thanh.

Hạ Thanh đang cúi đầu ngước mắt nhìn cô ta một cái, rồi bình tĩnh lùi về sau một bước.

Nói cho đúng, Đường Lộ tuy khiến người ta căm ghét, nhưng trong đám người nhà họ Đường, hệ số nguy hiểm của cô ta lại là thấp nhất.

Mấy năm nay cô ta ở trong khu an toàn giương nanh múa vuốt, chạy ngang chạy dọc, nhưng chưa từng thật sự ra tay giết người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nam-thu-muoi-thien-tai-theo-ta-i-lam-ruong&chuong=3]

Cho nên Hạ Thanh không sợ cô ta.

Không sợ, không có nghĩa là phải đối đầu với Đường Lộ.

Hạ Thanh lùi một bước này, là để tiến gần hơn một bước tới mục tiêu hôm nay của mình.

“Hừ.”

Đường Lộ đắc ý hừ một tiếng. Sau khi xoay người chiếm lấy vị trí đầu tiên, cô ta lấy ra một chiếc khăn tay xịt nước hoa, phe phẩy trước mũi:

“Mùi gì vậy? Hôi chết đi được. Không biết đường tắm rửa à?”

Sau khi nước thải hạt nhân và mưa axit kéo dài nửa năm hòa vào biển cả, sông hồ, nguồn nước của Lam Tinh chỉ có thể sử dụng sau khi lọc và tinh chế. Vì chi phí tinh lọc quá cao, nước trong khu an toàn đều phải dùng điểm tích lũy để đổi.

Người thường ngay cả uống một ngụm nước cũng thành xa xỉ, nào còn nỡ dùng điểm tích lũy để giữ mạng đem đi tắm rửa.

Tiến hóa giả như Hạ Thanh sống tốt hơn người thường một chút, mỗi tuần có thể tắm một lần. Nhưng hôm nay cô cố ý để bản thân bẩn thỉu mà tới.

Bởi vì gương mặt này của cô, tuyệt đối không thể để người nhà họ Đường nhìn rõ.

Nghe Đường Lộ phàn nàn, Hạ Thanh hơi cúi đầu, mặt vẫn không cảm xúc.

Nhưng tâm trạng cô lại tốt đến không thể tốt hơn.

Cô đã sớm biết hôm nay nhà họ Đường sẽ phái người tới.

Chỉ không ngờ, người tới lại là đại tiểu thư nhà họ Đường — Đường Lộ.

Đường Lộ đã tới.

Một kẻ tính tình chẳng tốt đẹp gì, lại thích chen lên đầu, ra vẻ hung hăng như cô ta mà đã xuất hiện, Hạ Thanh lập tức cảm thấy khả năng mình nhận được mảnh đất vừa ý lại tăng thêm ba phần. Gần như đã nắm chắc trong tay.

Mọi người trong đại sảnh thấy Đường Lộ vậy mà chịu hạ mình đứng xếp hàng trước chiếc bàn làm việc còn chưa có ai ngồi, trong lòng không khỏi nảy sinh suy nghĩ khác về nhiệm vụ ra khỏi khu an toàn trồng trọt — nhiệm vụ vốn bị coi chẳng khác nào đi chịu chết.

Chẳng bao lâu, người xếp hàng nhận đất từ hơn ba mươi người tăng lên hơn một trăm. Hàng người dài ngoằng ngoặt hai khúc, trông như một con rắn lớn đang cuộn mình trong đại sảnh.

Đường Lộ quay đầu nhìn đám người vì tranh chỗ mà xô đẩy, đánh nhau, lại hung hăng lườm hai quân nhân ngoài mặt là giữ trật tự, thực chất là tới giám sát bác cô ta. Cô ta khinh thường hừ một tiếng.

Nếu không phải người của quân đội cứ bám riết như ruồi nhặng không chịu buông, cô ta cần gì phải tới tận đây ngửi thứ mùi hôi thối này!

Khi Đường Chính Vinh dẫn người từ khu văn phòng đi ra, Đường Lộ đã xụ mặt hơn một tiếng lập tức đứng thẳng người, nở nụ cười ngoan ngoãn.

Đường Chính Vinh ăn mặc giản dị, làm như không nhìn thấy cô cháu gái của mình. Ông ta đi thẳng lên bục cao nửa mét dựng cạnh bàn làm việc, bắt đầu phát biểu:

“Mọi người đều biết, hệ thống nông nghiệp nước ta đã sụp đổ. Thiếu lương thực đang trở thành nút thắt chủ yếu đe dọa sự sinh tồn và phát triển của nhân dân ta ở giai đoạn hiện nay. Cảm ơn mọi người đã hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, chủ động tới nhận lãnh địa, đóng góp sức mình cho sản xuất lương thực của đất nước. Chỉ cần chúng ta đoàn kết một lòng, nhất định có thể chiến thắng mọi tai họa, bảo vệ địa vị thống trị của loài người trên Lam Tinh, tái thiết quê hương của chúng ta…”

Hạ Thanh ngẩng gương mặt bẩn thỉu giống đa số người ở đây lên, bình tĩnh nhìn người đàn ông có vẻ ôn hòa đang vững vàng chiếm giữ vị trí nhân vật số hai của căn cứ Huy Tam trên bục.

“Những cư dân hôm nay chủ động nhận lãnh địa đều sẽ nhận được phần thưởng đặc biệt của căn cứ: mỗi người được phát hai tháng khẩu phần lương thực, đất nhận được miễn thuế năm năm, quốc gia cam kết cung cấp hỗ trợ chuyên môn.”

“Ồ!”

Giọng Đường Chính Vinh vừa dứt, cả trong lẫn ngoài đại sảnh lập tức sôi trào. Đội ngũ xếp hàng trong nháy mắt lại chia thêm hai khúc.

“Nhưng có hai điểm, nhất định phải nói rõ với mọi người.”

Đường Chính Vinh lại mở miệng, giọng nói ôn hòa đã trở nên nghiêm khắc:

“Thứ nhất, đất đã nhận không được chuyển nhượng, không được mua bán. Chỉ con ruột của người có quyền sử dụng đất, tức lãnh chủ, mới có quyền thừa kế. Sau khi lãnh chủ không có người thừa kế qua đời, quyền sử dụng lãnh địa sẽ quay về căn cứ.”

“Thứ hai, hằng năm căn cứ sẽ tiến hành kiểm tra tình hình canh tác trên lãnh địa. Ba năm không đạt tiêu chuẩn, lãnh địa sẽ bị thu hồi. Sau khi đất bị thu hồi, người có quyền sử dụng đất không chỉ mất tư cách lãnh chủ, mà còn không được phép xin bất cứ chức vụ hay nhiệm vụ nào trong căn cứ Huy Tam nữa.”

Bình Luận

0 Thảo luận