Sáng / Tối
Sở dĩ có thể quan sát rõ tình hình trong phạm vi năm mươi mét là vì Hạ Thanh thật ra là người tiến hóa ba hệ.
Ngoài sức mạnh, thị giác và thính giác của cô cũng đã tiến hóa. Tuy chưa từng đến phòng nghiên cứu kiểm tra xếp hạng, nhưng dựa vào việc so sánh với những người tiến hóa cùng loại, Hạ Thanh tự phán đoán thị giác và thính giác của mình đều không thấp hơn cấp bốn. Hơn nữa, sức mạnh của cô cũng không phải cấp bốn như hồ sơ đã khai báo, mà là cấp sáu.
Nói cách khác, Hạ Thanh không phải người tiến hóa sơ cấp. Cô là người tiến hóa cao cấp ba hệ.
Người tiến hóa đa hệ cực kỳ hiếm. Cả căn cứ Huy Tam có hai triệu dân, người tiến hóa hai hệ chỉ có mười hai người. Người tiến hóa ba hệ càng chỉ có hai người. Danh tính và phương hướng tiến hóa của hai người đó đều không được công khai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nam-thu-muoi-thien-tai-theo-ta-i-lam-ruong&chuong=13]
Hạ Thanh chỉ biết một người làm việc trong quân bộ, người còn lại được đưa đến viện nghiên cứu của tổng căn cứ Huy Nhất.
Sau đó, không còn tin tức gì về hai người ấy nữa.
Trong khu an toàn có lời đồn rằng họ đã bị mang đi mổ xẻ nghiên cứu, chết từ lâu rồi.
Sau khi Hạ Thanh thức tỉnh ba hệ tiến hóa, cha cô sợ cô bị bắt đi nghiên cứu, nên chỉ báo lên năng lực ít gây chú ý nhất: tiến hóa sức mạnh.
Ba hệ tiến hóa là chỗ dựa giúp Hạ Thanh lần lượt tránh khỏi nguy hiểm. Cũng là vốn liếng khiến cô dám một thân một mình rời khu an toàn, ra ngoài khai hoang trồng trọt.
Ở cửa hang nơi Hạ Thanh đặt thùng nước hôm qua có ba loại dấu chân động vật rất rõ ràng. Một loại là chim, một loại là chồn vàng, còn một loại là dê hoặc hươu.
Suối nước mà đến Hạ Thanh còn tìm được, đám thú trong núi sao có thể không biết? Sau khi nước trong hồ chứa dưới chân núi bị ô nhiễm, những con vật thông minh chạy tới đây uống nước suối cũng là chuyện quá hợp lý.
Chim thì bỏ qua. Chồn vàng là thiên địch của chuột, phải giữ lại. Còn dê hoặc hươu…
Cô chính là thiên địch của hai loài đó.
Thu!
Hai mắt Hạ Thanh sáng rực. Cô nhìn quanh một vòng, rất nhanh đã phát hiện mới: trên cành cây cách đó hai mét có mắc vài sợi lông trắng.
Độ dài này, độ xoăn này, độ dai này, cộng thêm dấu chân kia, chắc chắn là dê không sai được.
Hạ Thanh hận không thể gác hết mọi việc hôm nay, ngồi ngay ở đây ôm cây đợi dê.
Cô đã rất nhiều năm chưa được ăn thịt dê rồi.
Trong hang đá, cái hố dưới mắt suối mà Hạ Thanh dọn ra hôm qua không tích lại một giọt nước nào. Toàn bộ nước đều chảy qua khe đá mất. Hạ Thanh chẳng bất ngờ. Nếu hang đá có thể giữ nước, hoặc nước suối chảy ra ngoài rõ ràng, nơi này đã sớm bị đội tìm kiếm phát hiện rồi khoanh lại.
Cô đặt thùng vào hố để hứng nước, sau đó kiểm tra chất lượng thịt của ba con rắn độc. Không ngờ trong đó lại có một con cho kết quả đèn xanh.
Phát hiện này khiến Hạ Thanh mừng rỡ. Cô càng muốn phục kích con dê đến uống nước kia hơn.
Nhưng hôm nay có con rắn này là đủ rồi. Trong lúc chờ nước đầy, Hạ Thanh tranh thủ chọn và kiểm tra những loại rau dại mà cô nhận ra.
Mãi đến khi cả ba thùng nước đều đầy, cô mới tìm được bảy cây rau dại nhỏ. Tuy hấp lên chắc chỉ đủ một miếng, nhưng với thu hoạch này, Hạ Thanh đã rất hài lòng.
Cô dùng nước suối rửa sạch rau, chọn một tảng đá to hơn để chặn cửa hang, rồi mang đồ về nhà. Sau đó, cô vác xẻng ra ruộng, bắt đầu dọn đất để gieo trồng.
Chỉ cần san phẳng được bốn mẫu đất là có thể gieo hết số hạt giống căn cứ phát xuống.
Hạ Thanh chọn mảnh đất cách tường chống lũ của hồ chứa chỉ một trăm mét. Ở đây tiện cho tưới tiêu, lại có tường chống lũ chắn phía trước, không lo bị nước sông tràn vào nhấn chìm.
Bước đầu tiên của việc chỉnh đất là xới toàn bộ lớp đất lên một lượt, nhặt sạch đá lớn, rễ cây, rễ cỏ và những loài sâu có hại.
Hạ Thanh ấn thấp vành mũ rơm trên đầu, bắt đầu làm việc.
Không xới thì thôi, vừa xới đã giật mình.
Hóa ra bên dưới lớp tro cây dày phủ kín mặt đất, đã có không ít mầm non chui lên. Hạ Thanh không phân biệt được đó là mầm gì. Sau khi kiểm tra, thấy tất cả đều báo đèn đỏ, cô dứt khoát xử lý như cỏ dại.
Trong hoàn cảnh không có máy móc, cũng chẳng có trâu bò hỗ trợ, mọi việc đều dựa vào sức người, ưu thế của người tiến hóa sức mạnh lập tức hiện rõ.
Cả buổi sáng, Hạ Thanh dùng hỏng bốn cái xẻng sắt cũ, nhưng cũng dọn ra được hai mẫu đất.
Cứ theo tốc độ này, hôm nay cô có thể làm sạch một lượt cả bốn mẫu ruộng. Cảm giác thành tựu trong lòng Hạ Thanh đầy ắp.
“Hạ Thanh! Em gái Hạ Thanh!”
Giọng gọi của Chung Đào được loa phóng đại vọng tới.
Hạ Thanh lấy khăn lau mồ hôi trên mặt, về nhà cầm theo con rắn độc ăn được kia rồi mới đi về phía cột mốc.
Thấy Hạ Thanh tới, Chung Đào nhảy xuống khỏi xe, vẫy tay với cô. Anh rất giữ quy củ, đứng bên ngoài, không bước vào lãnh địa của Hạ Thanh.
“Em gái!”
Hạ Thanh mỉm cười bước tới.
“Anh Đào qua tuần tra à?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận