Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mắc Câu

Chương 61

Ngày cập nhật : 2026-04-17 14:17:12

Lục Cảnh Châu không nói gì nữa, Tiểu Đàm cũng không biết mình đã nói sai ở đâu, có lẽ trong mắt người giàu có tiền quan trọng hơn sức khỏe.


“Vậy Lục tổng… tôi có nên cúp máy trước không, lập tức đặt đồ ăn mang đi.”


“Khoan đã, anh ấy còn nói gì với anh không?”


“Không có gì đặc biệt…” Tiểu Đàm có chút bất ngờ trước sự quan tâm của Lục Cảnh Châu đối với cuộc gọi này, nhưng lại vô thức cảm thấy người bạn này chắc hẳn có mối quan hệ không tầm thường với Lục Cảnh Châu, có lẽ đối phương hỏi như vậy là muốn nghe điều gì đó, chỉ là anh ta thực sự không thể nói thêm nội dung nào khác, “Chỉ là rất quan tâm đến ngài, nghe nói trước đây ngài đã bị bệnh giọng điệu cũng rất lo lắng, bảo tôi khuyên ngài nhiều hơn.”


Lục Cảnh Châu nắm chặt vô lăng: “…Thật vậy sao.”


“Ddunsg.” Tiểu Đàm không nghe ra cảm xúc trong lời nói của Lục Cảnh Châu, "Đúng rồi, Lục tổng, đồ ăn ngoài vẫn là mấy món thường gọi phải không?"


"Đúng vậy, thêm một bát súp nấm tùng nhung nữa."


"Vâng."


"Đến lúc đó anh mang đến cho anh ấy đi, hôm nay có thể chiều mới đến công ty." Lục Cảnh Châu dừng lại một chút, "Tiện thể lấy danh nghĩa của anh hỏi xin số liên lạc của anh ấy."


"À... được thôi Lục tổng."


Tiểu Đàm lúc này khao khát buôn chuyện đạt đến đỉnh điểm, nhưng anh ta nén lại một bụng câu hỏi, không dám hỏi một câu nào. Chỉ mang một bữa sáng mà được nghỉ nửa ngày, anh ta không dám nghĩ đến.


Sau khi đối phương cúp điện thoại, kết nối Bluetooth mới chuyển sang bản nhạc nhẹ nhàng. Phía trước là cảnh tắc đường buổi sáng thường ngày, Lục Cảnh Châu kiên nhẫn chờ đợi xe cộ di chuyển chậm chạp theo thói quen, một lúc sau ngón tay mới vô thức nhẹ nhàng xoa xoa vô lăng.


Dù mọi chuyện đã rồi, nhưng những cảm xúc bị kìm nén không dám bộc lộ lại lan tỏa khắp tứ chi trong khoảnh khắc này. Năm đó trong mắt Mục Dương, mình đã bỏ đi không lời từ biệt, nhưng giờ đây đối phương vẫn sẵn lòng ở lại theo lời thỉnh cầu của mình tối qua, lại còn bày tỏ sự lo lắng... Vậy có phải Mục Dương vẫn còn một chút quan tâm đến mình không?


Khi đến công ty, Lục Cảnh Châu vừa mở cửa văn phòng đã thấy một chàng trai vắt chéo chân, tay kẹp điếu thuốc, ngồi trên ghế sofa trước bàn làm việc của mình nghịch điện thoại.


"Khương Dục, sao em lại đến đây?"


Khương Dục ngước mắt nhìn Lục Cảnh Châu: "Sáng nay không tập luyện không có tiết, có người gọi em đến học."


"Đừng hút thuốc ở đây."


"Chưa châm mà, biết anh không thích mùi thuốc lá." Khương Dục ném điếu thuốc đã bị bóp cong vào thùng rác, sau đó đứng dậy đút tay vào túi, "Anh họ, dì nói với em là gần đây anh bị căng thẳng nên ốm."


"Chỉ là cảm cúm nhẹ thôi, ăn sáng chưa?"


"Ăn rồi. Nhưng em không hiểu anh, rõ ràng muốn gì có nấy, sao còn phải cố gắng như vậy." Khương Dục nói một cách tùy tiện, mặc dù cậu nói vậy nhưng từ nhỏ đến lớn vẫn rất kính trọng Lục Cảnh Châu, cũng may có anh họ cậu chống lưng, nên cậu muốn học gì, học đại học ở đâu, chọn chuyên ngành gì cũng không ai can thiệp.


"Chỉ là thuận theo tự nhiên thôi, giống như em chơi bóng rổ ra sân là muốn thắng, ngồi ở vị trí này cũng vậy."


Lục Cảnh Châu kéo cà vạt, hắn vừa định ngồi xuống ghế làm việc thì cửa văn phòng bị gõ.


"Cậu?"


Khương Huy bước vào trước tiên là lườm Khương Dục với vẻ mặt lêu lổng, sau đó mới đi đến bên Lục Cảnh Châu, vừa lo lắng vừa nghiêm khắc: "Cảnh Châu, sáng nay làm xong thì về nghỉ đi, nếu không phải Tiểu Đàm tối qua không liên lạc được với cháu mà gọi cho mẹ cháu, thì cậu cũng không biết cháu bị sốt."


Lục Cảnh Châu im lặng một lúc: "Chỉ là do thay đổi thời tiết thôi, không có gì đâu cậu, đã gần hồi phục rồi."


Khương Huy dùng mu bàn tay chạm vào trán Lục Cảnh Châu thở dài, cũng biết rõ tính cách của đối phương: "Cảnh Châu, sau khi dự án khu công nghệ phần mềm kết thúc thì nghỉ phép đi."


"...Được."


"Khương Dục, con ra ngoài tìm chú Vương đưa con đi."


Khương Dục biết Khương Huy muốn nói chuyện chính sự với Lục Cảnh Châu, cậu nhún vai đóng cửa rồi quay người ra ngoài, cũng vui vẻ không ở lại bên trong.


Đợi đến khi cửa đóng lại, Khương Huy mới nhìn lại Lục Cảnh Châu.


"Cảnh Châu, cháu định tổ chức tiệc đính hôn với Ngọc Hà khi nào? Ngày đã định trước đó lại hủy rồi, làm xong sớm thì sớm đạt được điều mình muốn."


Lục Cảnh Châu cụp mắt xuống: "Có thể hoãn lại không cậu?"


"Sao vậy? Cháu có việc gì sau đó à?"


"Không phải... chỉ là cháu tạm thời chưa chuẩn bị sẵn sàng."


"Là vì không muốn kết hôn sao." Khương Huy dừng lại một chút, "Nhưng các cháu cũng không phải kết hôn, chỉ là làm một hình thức đính hôn thôi, để tạo ra một sự thật hôn nhân đã định cho bên ngoài xem, cho người nhà họ Bạch xem. Bây giờ họ đang phá sản tái cơ cấu, mâu thuẫn nội bộ gay gắt như vậy, gần như là thời điểm tốt nhất để thôn tính và giành quyền kiểm soát tuyệt đối."


Lục Cảnh Châu hít một hơi nhưng không nói gì.


"...Gần đây có chuyện gì xảy ra sao?"


Khương Huy thấy Lục Cảnh Châu im lặng, cũng không muốn ép buộc hậu bối làm những điều mình không muốn, dù sao đứa cháu này là do mình nhìn lớn lên, nỗ lực và xuất sắc đến mức nào đều thấy rõ. Lục Cảnh Châu luôn tuân theo sắp xếp trong công việc kinh doanh và chuyện gia đình, hiếm khi phản kháng hoặc nói là không muốn, hôn ước này cũng chỉ là đã được thỏa thuận từ rất lâu rồi, Lục Cảnh Châu lúc đó biết cũng không có phản ứng gì đặc biệt lớn, chỉ là đồng ý một cách bình thản như mọi khi.


Lục Cảnh Châu không biết mở lời thế nào với người lớn về chuyện tình cảm, hắn dường như đã quen với việc kìm nén bản thân để cống hiến, hoặc nói là đi theo một quỹ đạo đã được định sẵn, chỉ là lần này không biết tại sao lại đột nhiên có đủ tự tin để từ chối.


"Không có gì đâu cậu, chỉ là cháu đang nghĩ liệu tiệc đính hôn có thể thay đổi hình thức khác không? Bên đó chỉ cần một bằng chứng thôi, hoặc nói là..."


"Hoặc nói là?"


"Cưỡng ép. Là một doanh nghiệp gia đình niêm yết, hiện tại cổ đông lớn nhất của nhà họ Bạch là Bạch Hoành nắm giữ 28% cổ phiếu, Bạch Ngọc Hà và em trai cô ấy mỗi người nắm giữ 5%, các tỷ lệ nhỏ khác có thể không tính đến. Cháu muốn tăng tỷ lệ nắm giữ cổ phiếu lên hơn 29%, đưa người của chúng ta vào hội đồng quản trị để kiểm soát Đông Doanh."


Khương Huy cau mày: "Doanh nghiệp gia đình rất khó thay đổi thành phần hội đồng quản trị, đừng quên điều khoản chống thâu tóm, điều cậu sợ là sau khi bế tắc sẽ bị bắt vì tội chiếm đoạt chức vụ, được không bù mất..."


Đỉnh Hoa mua lại Bách Đặc là một ván cờ đã được đặt ra từ rất lâu. Cổ phiếu của Bách Đặc đã có xu hướng sụp đổ liên tục trong hai năm gần đây, cộng thêm mâu thuẫn nội bộ trong cấu trúc tài sản gia đình, dẫn đến sự tăng tốc mạnh mẽ của việc tan rã, chỉ còn thiếu việc chính thức tuyên bố phá sản vào nửa đầu năm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mac-cau&chuong=61]

Khương Huy có ý định tiếp quản Bách Đặc tại điểm sụp đổ, nhưng đối phương là một doanh nghiệp gia đình, không muốn giao quyền kiểm soát công ty cho người khác. Sau vài lần đàm phán không thành, Đỉnh Hoa quyết định bỏ qua hội đồng quản trị của Bách Đặc.


Bạch Ngọc Hà chủ động mang 5% cổ phần đến đề nghị hợp tác với Đỉnh Hoa, hy vọng Đỉnh Hoa sẽ cấp cho cô số cổ phần tương ứng sau khi mua lại. Một phần nhỏ các cổ đông phổ thông trong nội bộ muốn bán cho Đỉnh Hoa, nhưng các thành viên gia đình có tỷ lệ nắm giữ cổ phần cao và trong hội đồng quản trị lại đứng về phía em trai của Bạch Ngọc Hà nhiều hơn.


Trong thời gian này, Đỉnh Hoa đã mua một phần cổ phiếu lưu hành trên thị trường, và cũng hợp tác với Bạch Ngọc Hà bằng phương pháp chào mua công khai, mua lại cổ phiếu của các cổ đông đại chúng với giá cao hơn 30% so với giá thị trường. Vì Bách Đặc đang trên bờ vực sụp đổ, hiện tại phần lớn các cổ đông đại chúng có tỷ lệ nắm giữ nhỏ sau khi mua lại với giá cao cũng đã chọn bán ra, tỷ lệ nắm giữ cổ phần của Đỉnh Hoa tại Bách Đặc cũng dần dần lộ rõ.


Khương Huy sau khi bàn bạc với Lục Cảnh Châu đã phối hợp với Bạch Ngọc Hà để liên hôn trên danh nghĩa, cố gắng thông qua việc vào hội đồng quản trị để đấu tranh ủy quyền.


Tuy nhiên, đối phương luôn cho rằng Đỉnh Hoa là thâu tóm ác ý, thậm chí còn muốn đưa ra kế hoạch phát hành cổ phiếu chống thâu tóm tương tự như kế hoạch thuốc độc, nhưng luật chứng khoán trong nước rất khó thực hiện kế hoạch, cộng thêm hôn ước công khai của Lục Cảnh Châu và Bạch Ngọc Hà, việc vào gia đình một cách hợp pháp và hợp lý càng cản trở hành động của đối phương. Vì vậy, em trai của Bạch Ngọc Hà đã nhiều lần cố gắng kiện tụng để kéo dài thời gian thâu tóm, Đỉnh Hoa phải phân chia năng lượng để chứng minh năng lực thị trường và tỷ lệ giá của mình với Ủy ban Chứng khoán, đối với việc chỉ thâu tóm một doanh nghiệp phá sản thì thực sự là lãng phí tiền bạc và thời gian.


"Cháu hiểu rồi cậu, nhưng Bạch Ngọc Hà là người của phe chúng ta, ba cô ấy hiện đang bệnh nặng, nội bộ doanh nghiệp hỗn loạn, cấp cao gia đình chia rẽ nghiêm trọng, lòng người hoang mang. Trong thời gian làm dự án khu công nghệ phần mềm có thể tăng cổ phần từ từ thâm nhập, cháu và Bạch Ngọc Hà sẽ tiếp tục diễn tốt vai trò của mình bên ngoài, chỉ là bước cuối cùng cháu nghĩ không cần thiết phải đi."


"Đi bước đó là để đề phòng vạn nhất, tạo cho mọi người một cách thức đàng hoàng để vào doanh nghiệp gia đình giành quyền kiểm soát. Việc thâu tóm vốn dĩ là một cuộc chiến đẫm máu không nhìn thấy bằng mắt thường, nếu không mang danh nghĩa thâu tóm ác ý thì sẽ lớn chuyện, khi bế tắc thực chất là cả hai bên đều thua, hơn nữa em trai của Ngọc Hà đã bí mật chọn Run She Railway để tái cơ cấu nhằm chống thâu tóm." Khương Huy xoa xoa thái dương, "Nếu cháu không muốn, thì chỉ có thể dựa vào may rủi, nhưng Cảnh Châu, chuyện đã bàn bạc từ một năm trước, tại sao bây giờ đột nhiên lại thay đổi ý định?"


"Chỉ là trên đường đến đây cháu đã suy nghĩ một vài chuyện." Lục Cảnh Châu rót một tách trà cho Khương Huy và đưa cho đối phương, "Hai ngày tới cháu sẽ hỏi ý kiến luật sư Tạ của Hằng Lý về việc thâu tóm và sáp nhập, tiện thể nói chuyện với Ngọc Hà về suy nghĩ của cháu."


Khương Huy thở dài, sau đó cúi đầu nhấp một ngụm trà: "Được, làm xong dự án hợp tác với chính phủ ở khu công nghệ phần mềm này rồi chúng ta sẽ nói chuyện, cứ kéo dài cũng được, chỉ cần bên đó không hành động thì không sao."


Gần đây Mục Dương khá rảnh rỗi, chỉ bay đến thành phố B để giám sát hai buổi quay phim, giữa chừng còn nhận được tin nhắn yêu cầu kết bạn của Lục Cảnh Châu.


Sáng hôm đó anh vừa tỉnh dậy đã thấy trên người đắp một lớp chăn, thậm chí còn ngửi thấy mùi hương còn sót lại của người đàn ông trên đó. Anh không ngừng suy nghĩ lung tung, cảm thấy những hành động này thật mập mờ, nhưng lại nghĩ chỉ là lịch sự thôi, chưa kịp suy nghĩ thêm thì cửa đã bị gõ.


Ban đầu anh tưởng là Bạch Ngọc Hà đến tìm Lục Cảnh Châu, còn hơi căng thẳng một chút, dù sao mình đã qua đêm ở đây, để đối phương nhìn thấy chỉ toàn là hiểu lầm, nhưng khi nhìn qua mắt mèo thấy một người đàn ông mặc vest, anh mới đầy nghi ngờ mở cửa.


"Chào Mục tổng, đây là bữa sáng Lục tổng gọi cho ngài."


Mục Dương nhìn người đàn ông thanh tú trước mặt đưa một túi bữa sáng được đóng gói tinh xảo, anh với mái tóc rối bù vì ngủ trên sofa, đầu óc có chút chưa kịp phản ứng: "À?"


"Tôi là trợ lý của Lục tổng, cứ gọi tôi là Tiểu Đàm." Tiểu Đàm không nhịn được lén lút đánh giá Mục Dương, mặc dù đối phương trông như vừa ngủ dậy, nhưng ngũ quan rất tuấn tú, còn toát lên vài phần phong lưu phóng khoáng, nhìn không giống người làm kinh doanh mà giống người trong giới giải trí hơn, "Tối qua làm phiền ngài đã chăm sóc Lục tổng một đêm, sáng nay cậu ấy đặc biệt dặn tôi mang bữa sáng ng cậu gọi đến cho ngài."


"Ồ..." Mục Dương vò tóc, "Cảm ơn."


"Đúng rồi, ngài có thể cho tôi biết số liên lạc của ngài không?"


"Số liên lạc của tôi?"


"Đúng, sau này nếu có trường hợp tương tự ngài có thể liên hệ trực tiếp với tôi."


Mục Dương cảm thấy có lẽ anh vừa ngủ dậy đầu óc vẫn còn mơ màng, những gì Tiểu Đàm nói lúc đó anh cũng không nhận ra vấn đề gì, mãi đến khi trao đổi xong số liên lạc mới nhận ra anh và Lục Cảnh Châu làm gì có "sau này"?


Chỉ là không ngờ sau đó Tiểu Đàm lại đẩy danh thiếp WeChat của anh cho Lục Cảnh Châu, lúc đó anh còn do dự rất lâu không biết có nên thêm Lục Cảnh Châu không... kéo dài đến khi yêu cầu kết bạn sắp hết hạn anh cũng không đồng ý, chỉ là không ngờ sau đó Lục Cảnh Châu lại gửi yêu cầu mới.


...


"Caleb, hợp tác đã chốt không vấn đề gì rồi, Lục Cảnh Châu này vẫn rộng lượng, lần này tôi và ba tôi có thể ăn nói rồi." Trương Lận có chút kích động quay đầu lại, kết quả phát hiện Mục Dương ở ghế phụ đang thất thần, "Này này, có nghe tôi nói không."


"Người ta đang trả lời tin nhắn công việc mà." Chu Thiếu An vắt chéo chân ở ghế sau nhìn vào gương chiếu hậu.


"Cậu ấy còn chưa gõ chữ nào mà, còn trả lời tin nhắn."


Trương Lận dùng khuỷu tay chạm vào Mục Dương, ai ngờ Mục Dương đột nhiên kêu lên: "Cậu làm cái quái gì vậy?"


"Tôi, sao vậy?"


Mục Dương vốn dĩ ngón tay đang lơ lửng trên giao diện xác nhận, Trương Lận khuỷu tay đánh một cái anh trực tiếp nhấn xuống. Mục Dương nhắm mắt lại, đã lười nói chuyện với Trương Lận rồi.


Một lúc sau, điện thoại anh đột nhiên kêu một tiếng nhắc nhở, Mục Dương hít sâu một hơi vừa mong đợi vừa sợ hãi, khi mở ra xem nội dung, trong lòng lại dâng lên một nỗi chua xót khó tả.


Lu: Tối hôm đó cảm ơn anh đã chịu ở lại chăm sóc tôi.


Lời tác giả:


Cãi nhau chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng con người phải thăm dò từng bước một.




Bình Luận

0 Thảo luận