Leo rõ ràng bị sặc: [Cậu để ý cậu ấy à?]
[Cậu nói trước tình hình của cậu ấy đi.]
[Cậu đừng để ý đến người ta nữa, người ta không thích chơi bời.]
[Tôi hỏi thôi mà, có sao đâu.]
[Cậu ấy không có gì đặc biệt, chỉ là một người khá hoàn hảo, ngoài việc hơi xa cách khó gần ra thì không có gì cả. Chưa từng nghe nói có người yêu, trước đây có người hỏi hình như cậu ấy nói chưa từng yêu và cũng không có ý định yêu, chắc cũng không thích con trai đâu.]
[Chưa từng yêu?]
[Đúng vậy, mặc dù nhìn như vậy mà nói chưa từng yêu thì tôi cũng không tin, nhưng cậu ấy quả thật bình thường chỉ đi học, thư viện, phòng gym và về nhà theo một đường thẳng, không thuộc nhóm du học sinh thích chơi bời, tham gia các cuộc thi và hoạt động của trường cũng khá nhiều.]
[Hoàn hảo.]
Cấm dục và phóng túng như hắn không phải là một cặp trời sinh sao?
Mục Dương chỉ để lại hai chữ đơn giản, người như vậy mà chưa từng yêu thì đúng là ang nhặt được bảo vật rồi, cảm giác Lục Cảnh Châu vừa mang lại cho anh là chắc chắn có rất nhiều người theo đuổi, nhưng dám tỏ tình thì không nhiều, cho dù có tỏ tình thì vẻ lạnh lùng của hắn cũng sẽ lịch sự từ chối và phát một thẻ người tốt, không để con gái khó xử.
Lục Cảnh Châu đang sắp xếp đồ đạc bên trong, hoàn toàn không biết Mục Dương đang làm gì một mình bên ngoài. Một lúc sau, hắn đi ra hỏi có túi rác nào cho hắn dùng tạm không, Mục Dương vội vàng quay lưng lại lấy ra từ ngăn kéo, ước gì có thể đưa hết cho hắn, tiện thể đưa ly sinh tố đã pha cho Lục Cảnh Châu.
“Anh làm cho em đấy, nếm thử xem, không thêm đường nên không ngọt lắm.”
Lần này khi đối phương mở lời, Lục Cảnh Châu mới nhận ra chàng trai đã xỏ khuyên lưỡi, thép titan màu xanh sapphire dưới ánh đèn sáng trong phòng khách có vẻ hơi bắt mắt, ánh mắt hắn dừng lại một lát rồi lịch sự nhận lấy ly sinh tố uống một ngụm.
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì, sau này chúng ta là bạn cùng phòng mà.” Mục Dương nhấn mạnh phát âm từ bạn cùng phòng.
Lục Cảnh Châu không nghe ra ý ngoài lời, gật đầu: “À đúng rồi anh, em vẫn chưa biết tên anh là gì?”
“Ồ, anh tên là Mục Dương, nhưng tốt nhất cứ gọi anh là Caleb, vì anh không thích tên tiếng Trung của mình lắm, nghe hơi lạ, em gọi anh là anh cũng được.” Mục Dương ước gì có thể chiếm được lợi thế thân mật này.
“Vậy em gọi anh là anh nhé.”
“Đương nhiên không vấn đề gì, em học chuyên ngành gì vậy?”
“Toán tài chính.”
“Oof…” Mục Dương nghe hai danh từ ghép này mà đau cả đầu.
“Anh thì sao?”
“À, anh học quản lý thời trang.”
“Trường nào vậy?”
“UAL.”
Lục Cảnh Châu gật đầu, vẻ ngoài và cách ăn mặc của Mục Dương rất phù hợp với ấn tượng của hắn về ngôi trường đó. Chỉ là trong cuộc đời này, việc học và giao tiếp của hắn không liên quan gì đến nghệ thuật hay thời trang, giống như Mục Dương cả đời không hiểu được các môn học liên quan đến số liệu, hai người lại rơi vào im lặng. Mục Dương vội vàng tiếp lời: “Bình thường rảnh rỗi em thích làm gì?”
“Không có gì đặc biệt, đại khái là đọc sách, chơi bóng, học tập.”
“Không hẹn hò với bạn gái sao?” Mục Dương thăm dò, “Hoặc bạn trai?”
Lục Cảnh Châu khẽ nhíu mày không thể nhận ra: “Em không có bạn gái… cũng không thích con trai.”
“Ồ ồ, em đẹp trai thế này anh cứ nghĩ em chắc chắn có người yêu rồi.”
Mục Dương cười ha ha cho qua chuyện, nhưng câu nói cuối cùng khiến anh đau lòng. Tuy nhiên, Lục Cảnh Châu chưa từng yêu đương, vậy thì chuyện giới tính sao mà nói được?
“Em có ngại bạn cùng phòng thích con trai không?”
Chàng trai lắc đầu, không mấy quan tâm đến giới tính của người khác: “Không ngại.”
“Không ngại là được.” Mục Dương thấy đối phương thật sự không quan tâm nên cũng yên tâm. Tóm lại, thông tin thu thập đã đủ, chỉ còn chờ xem hai người hòa hợp thế nào trong tương lai. “Vậy anh về phòng tắm rửa trước, em có cần giúp gì thì gõ cửa hoặc nhắn tin cho anh nhé.”
“Được, cảm ơn anh.” Lục Cảnh Châu đột nhiên bổ sung một câu rất nghiêm túc trước khi Mục Dương về phòng, “Sinh tố xoài tối nay rất ngon.”
Mục Dương nhìn vẻ mặt không biểu cảm nhưng có chút chân thành của hắn, không hiểu sao đầu óc nóng bừng. Anh nuốt nước bọt, liếm môi dưới: “Em thích là được.”
……….
Cửa vừa đóng lại, Mục Dương ôm mặt lăn ngay lên giường. Anh suýt nữa bị vẻ lạnh lùng nhưng chân thành của Lục Cảnh Châu làm cho bốc hỏa. Vốn dĩ cuộc hẹn đã bị hủy, giờ lại gặp một người cực phẩm.
Anh hít thở sâu vài hơi để bình tĩnh lại, mở Twitter tìm đại một video nhỏ mình từng thích, sau đó cắn áo, tay đưa xuống. Khoảnh khắc sắp đạt đến đỉnh điểm, trong đầu anh toàn là ánh mắt có chút nội liễm và xa cách của Lục Cảnh Châu khi nãy nhìn mình ở cửa, thật sự quá kích thích.
Nếu Lục Cảnh Châu biết có người đang nghĩ đến mình tự sướng ở phía bên kia cánh cửa, chắc chắn ngày thứ hai hắn sẽ chuẩn bị dọn ra khỏi căn nhà này.
Mấy ngày sau, Mục Dương hủy bỏ tất cả các lịch trình. Mặc dù Lục Cảnh Châu không phải là sinh viên mới, anh vẫn lấy cớ bồi đắp tình cảm với bạn cùng phòng mới để cùng người ta đi mua sắm đồ dùng hàng ngày, tiện thể ăn tối cùng nhau vài lần. Càng tiếp xúc, cậu càng thích Lục Cảnh Châu, mọi thứ đều hợp ý anh, từ ngoại hình, vóc dáng, phẩm chất không chê vào đâu được, cho đến khoảng cách vô thức được duy trì và sự lạnh lùng tự nhiên trong khí chất đó, thật sự khiến anh không thể kiềm chế.
Mấy ngày nay anh giả vờ đứng đắn, và dần dần cũng bắt đầu trò chuyện với Lục Cảnh Châu về nhiều chủ đề khác.
Đối phương và anh như hai thế giới khác nhau, không bao giờ đi bar, hút thuốc, uống rượu, tự giác và xuất sắc như những người viết sách thành công trong hiệu sách.
Lục Cảnh Châu dễ gần hơn anh tưởng rất nhiều, ban đầu cứ nghĩ phải mất ít nhất nửa tháng mới phá băng được, ai ngờ lại khá nhanh, cũng có thể là do anh mặt dày, tóm lại là tốt hơn rất nhiều so với lúc đầu.
“Anh, anh có muốn ăn đồ ngọt không?” Lục Cảnh Châu dừng bước khi đi ngang qua một tiệm đồ ngọt khá đắt tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mac-cau&chuong=4]
“Sao vậy?”
“Để em mời anh nhé, mấy ngày nay anh đã bận rộn cùng em những việc này.”
“Đây không phải là điều nên làm sao.” Mục Dương nhìn Lục Cảnh Châu đứng đó với vẻ anh tuấn, tiến lại gần nháy mắt với hắn, “Thật sự muốn mời anh, tối nay có muốn uống một ly không?”
“em không uống được nhiều rượu.”
“Thôi được rồi, vậy thì mua đại một ly trà sữa uống cũng được.”
Mục Dương đành chịu, nhưng Lục Cảnh Châu dường như thấy anh có vẻ thất vọng, cân nhắc một chút rồi lại mở lời: “Vậy chúng ta đi uống rượu đi.”
“em không uống mà?”
“em có thể gọi loại nồng độ thấp để uống cùng anh.”
Mục Dương mắt sáng lên, Lục Cảnh Châu nói ra câu này khiến anh vui chết đi được.
Lục Cảnh Châu không để ý đến vẻ mặt của Mục Dương, khi hắm đi thanh toán thì đối phương đi vệ sinh, định đợi anh ra ngoài. Sau khi bỏ tất cả đồ vào túi, Lục Cảnh Châu đang định rời đi thì vai bị vỗ một cái.
“Cảnh Châu?”
“Devin?” Lục Cảnh Châu quay đầu lại thấy đó là bạn học của mình, “Lâu rồi không gặp.”
“Đúng vậy, mua nhiều thế này là đi mua sắm à?”
“Đúng, chuyển nhà rồi.”
“Không ở Elephant and Castle nữa à? Chuyển đi đâu rồi?”
“Bên Isle of Dogs, thuê chung với người khác.”
“Với ai vậy?”
“Một người bạn của anh Leo, tên là Caleb, không phải trường mình.”
Ai ngờ đối phương nhíu mày: “Caleb… tôi cũng biết một Caleb, tên thật là Mục Dương?”
“Cậu quen à?” Lục Cảnh Châu có chút bất ngờ.
“Quen chứ… chỉ là… sao anh Leo lại để cậu ở cùng anh ta.”
“Sao vậy?” Lục Cảnh Châu thấy đối phương như có ý gì đó.
“Tôi cũng không biết nói thế nào cho phải, anh ta trông rất đẹp trai nhưng chơi rất bạo, là gay, đời sống riêng tư rất lộn xộn. Ở đây tôi chỉ quen hai người gay, cả hai đều đã ngủ với anh ta.”
Cộng đồng du học sinh nói trắng ra cũng không lớn, những người chơi bời đều nổi tiếng, muốn không lan truyền cũng khó. Devin có lẽ không ngờ Lục Cảnh Châu lại chuyển đến ở cùng người này, chỉ nghĩ thôi đã thấy hơi đáng sợ. Mặc dù cậu ta không có ý kiến gì về đồng tính luyến ái, cũng biết kiểu người như mình chưa chắc đã được gay để mắt tới, nhưng với khuôn mặt của Lục Cảnh Châu thì việc không bị để ý là điều không thể.
“Đời sống riêng tư của anh ta không liên quan nhiều đến tôi.” Lục Cảnh Châu không hiểu sao lại nhớ đến cảnh Mục Dương khoác vai người khác khi mới gặp. Vốn dĩ sự hòa nhã của Mục Dương mấy ngày nay suýt nữa đã khiến hắn quên mất chuyện này, “Hơn nữa, anh Leo chỉ biết tôi đang tìm nhà nên đã cung cấp một thông tin thôi, nếu không bây giờ tôi có thể vẫn đang ở khách sạn để tiếp tục tìm nhà.”
“Ừm… nhưng anh ta chơi bời lộn xộn như vậy nhỡ có bệnh gì thì sao, tôi cũng chỉ lo cho cậu nên mới nói thôi, bản thân cậu không ngại là được.” Devin nhấc túi lên, “Hơn nữa, nếu anh ta quấy rối cậu thì sao?”
Lục Cảnh Châu nhíu mày: “Anh ấy rất tốt.”
“Tôi chưa tiếp xúc, tôi chỉ nghe về đời sống riêng tư của anh ta thôi, vậy tôi không nhắc nữa.”
Lục Cảnh Châu biết đối phương có ý tốt nhắc nhở: “Không sao, cảm ơn, tôi sẽ chú ý quan sát.”
Khi hai người cùng đi ra ngoài, Mục Dương đang dựa vào tường bên ngoài chơi điện thoại, vừa nhìn thấy Lục Cảnh Châu cậu liền nở một nụ cười tươi, chỉ là không ngờ bên cạnh còn có một người lạ.
“Đây là bạn học cùng lớp của em, tên là Devin.” Lục Cảnh Châu chủ động giới thiệu.
“Chào cậu.”
Devin cũng lần đầu tiên gặp Mục Dương ngoài đời, trước đây chỉ xem ảnh người khác đăng, người thật trông đẹp hơn trong ảnh, dáng vẻ phong lưu lãng tử của một tên tra nam, cười lên mắt cong cong như một con cáo, nhưng Mục Dương chủ động chào hỏi vẫn khiến cậu ta rất bất ngờ.
Cậu vừa nói xấu người ta, lại thấy vẻ mặt thành thật của người khác nên có chút ngượng ngùng gật đầu: “Tôi không làm phiền hai người nữa, tôi còn phải về nhà nấu cơm.”
“Được thôi, đi thong thả nhé em trai.” Mục Dương chỉ mong cậu ta đi sớm.
Lục Cảnh Châu chào tạm biệt cậu ta, rồi mới quay sang nhìn Mục Dương: “Muốn đi quán nào uống?”
“Đi quán bar nhẹ nhàng đi.” Mục Dương nháy mắt, anh còn sợ đưa Lục Cảnh Châu đến những nơi đó bị người khác để ý, “Không ồn ào, thích hợp để hóng gió trò chuyện.”
Mặc dù nói là đi quán bar nhẹ nhàng, Mục Dương vẫn có chút tư tâm, đưa hắn đến một quán mà gay khá thích. Dù sao ở nước ngoài đồng tính luyến ái cũng không che giấu, quán bar nhẹ nhàng bình thường cũng có thể có các cặp đôi đồng tính, Lục Cảnh Châu chắc cũng không phát hiện ra.
Ngồi xuống, anh thành thạo gọi món đồ uống quen thuộc, thấy Lục Cảnh Châu nhìn thực đơn mà không biết nói gì, anh liền giúp người ta gọi một ly nước ép có chút cồn, dù sao trước đây anh cũng từng hẹn hò với những người không thích uống rượu.
“Anh thường xuyên đến đây à?”
“Cũng tạm, thỉnh thoảng sẽ đi cùng bạn…”
Mục Dương chưa nói hết câu, đã thấy một bóng người quen thuộc ở cửa, người tóc vàng mà anh hẹn hôm đó vừa bước vào và nhìn thẳng vào anh. Có lẽ vì nửa ngày không đợi được âm tiết cuối cùng rơi xuống, Lục Cảnh Châu nhìn theo ánh mắt của Mục Dương, mới thấy một bóng người có chút quen thuộc, đợi người đó đến gần hắn mới nhận ra đó là người đã ôm Mục Dương hôm đó.
Mục Dương đâu biết lại trùng hợp đến vậy, nhìn đối phương cũng có chút bất ngờ đi thẳng về phía mình, anh nhảy khỏi ghế, kéo người tóc vàng sang một bên. Lục Cảnh Châu không có bất kỳ ham muốn tìm hiểu đời sống riêng tư của người khác, hắn quay đầu lại rồi trả lời tin nhắn điện thoại, để lại đủ không gian cho hai người.
Mục Dương ở phía bên kia lại rất khó xử, ai ngờ người tóc vàng này vừa thấy mình đã làm ầm ĩ đòi bồi thường hôm đó, Mục Dương bây giờ đang ở bên cạnh người này làm gì có tâm trạng đó, món mình muốn ăn còn chưa được nếm. Nhưng để xoa dịu người tóc vàng, một người bạn tình đã từng “lên giường” vài lần, Mục Dương vẫn hôn khóe môi người đó khi nói chuyện ở góc, nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn bóng lưng rộng lớn của Lục Cảnh Châu, mặc dù đối phương dường như từ đầu đến cuối đều không quan tâm đến họ, thậm chí không quay người lại một lần nào.
Người tóc vàng cảm thấy nụ hôn qua loa, không hề thỏa mãn, túm cổ áo Mục Dương ở cửa nhà vệ sinh và trao một nụ hôn sâu. Khi nụ hôn này diễn ra, Mục Dương vẫn chưa kịp phản ứng.
“Excuse me sir, ur frozen margarita and sangria.”
Lục Cảnh Châu nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, hắm khẽ nói lời cảm ơn, người phục vụ đặt đồ uống từ khay xuống trước mặt hắn. Hắn đang định gọi đối phương lấy hai tờ khăn giấy thì ánh mắt liếc thấy một cặp đôi đang hôn nhau say đắm ở cửa nhà vệ sinh. Lời nói của Devin thoáng qua trong đầu hắn, hắm cụp mắt quay đi, sau đó coi như không nhìn thấy gì.
Trong lòng Lục Cảnh Châu, Mục Dương là một người tốt, mấy ngày nay cũng rất quan tâm đến hắm. Giới tính và đời sống riêng tư vốn là chuyện rất cá nhân, có lẽ chỉ cần hai người sống chung như bạn cùng phòng mà bình thường thì không có vấn đề gì.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ đêm tối không biết đã bao lâu, mới đợi Mục Dương quay lại chỗ ngồi. Quần áo của đối phương có chút lộn xộn hơn lúc nãy, khóe môi cũng hơi đỏ, ánh mắt lướt qua khi nhìn về phía hắn.
Trong cuộc sống của Lục Cảnh Châu, hắn ít khi tiếp xúc với người đồng tính, càng ít khi thấy người khác sau khi thân mật, đặc biệt là một người đàn ông, nên khoảnh khắc nhìn thấy này hắn vẫn có chút không tự nhiên, nhưng sự không tự nhiên đó cũng chỉ kéo dài vài giây, rất nhanh hắn liền nhấp một ngụm nước ép và không hỏi gì về chuyện vừa rồi.
“Xin lỗi nhé, gặp người quen, làm mất chút thời gian.”
“Không sao.”
Mục Dương tuy ngượng ngùng nhưng trong lòng thực ra có chút mong Lục Cảnh Châu hỏi mình, ít nhất cũng có thể thể hiện đối phương có hứng thú với mình, nhưng anh không đợi được gì cả, Lục Cảnh Châu không hề nhắc đến chuyện vừa rồi.
“Em… không hỏi anh sao?”
“Gì cơ?”
“Anh và người đó…” Mục Dương không ngồi yên được nữa.
“Đó là đời sống riêng tư của anh.”
Có lẽ không ngờ Lục Cảnh Châu lại không tò mò đến vậy, anh chống cằm nhìn đối phương, như thể đang tự mình giải thích: “Người này không phải người yêu anh, em đừng hiểu lầm.”
Lục Cảnh Châu không hiểu tại sao Mục Dương đột nhiên lại nói đến chuyện này, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú của đối phương, sau khi thân mật với người khác vẫn còn chút gợi cảm, đột nhiên ghé sát vào mặt hắn, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn bên cạnh, khi mở miệng còn có thể nhìn thấy chiếc khuyên lưỡi màu xanh sapphire lấp lánh dưới ánh đèn trên đầu lưỡi.
Mục Dương nháy mắt đầy ẩn ý với Lục Cảnh Châu: “Em yên tâm, anh sẽ không yêu đương, cũng sẽ không dẫn người về nhà đâu.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận