Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mắc Câu

Chương 14

Ngày cập nhật : 2026-02-23 14:11:50


Mục Dương nghe vậy hơi mở to mắt, điếu thuốc gần như bị anh cắn nát mà vẫn chưa châm lửa, nhưng rất nhanh sau đó anh khẽ cười, cả người trông lười biếng.

"Không phải chứ Chu Thiếu An, cậu muốn ngủ với tôi à?"

"Giúp cậu giải quyết phiền muộn một chút." Chu Thiếu An dường như tùy ý nhún vai, nhưng tay lại vô thức nắm chặt.

"Khi mới quen cậu tôi đã nói nguyên tắc của tôi rồi, tuyệt đối không ngủ với anh em bạn bè, cậu thế này giống như khiến tôi nghĩ đến việc ngủ với Trương Lận vậy, thật kinh khủng."

"Tôi đã ngang hàng với Trương Lận rồi sao?"

"Cậu nói trước mặt cậu ấy, cậu ấy sẽ tức chết mất." Mục Dương cười đấm vào ngực Chu Thiếu An, vì đã quen với việc đối phương cũng thích chơi bời như mình, nên chỉ coi lời nói của Chu Thiếu An là lời nói đùa bỡn, "Thôi đi, nếu hai chúng ta ngủ với nhau thì sáng hôm sau tỉnh dậy đừng làm anh em nữa, ở Anh đâu thiếu gay để ngủ, tôi việc gì phải ngủ với bạn bè?"

"Tùy cậu, dù sao cũng chỉ là để phân tán sự chú ý." Chu Thiếu An thờ ơ lắc đầu, "Đây không phải là giúp anh em giải sầu sao."

Mục Dương thấy Chu Thiếu An đùa giỡn tâm trạng tốt hơn, anh vỗ vào mông Chu Thiếu An một cái, huýt sáo như trêu ghẹo phụ nữ đoan trang: "Xem ra là anh em ruột thịt, còn sẵn lòng chủ động hiến thân giúp tôi, xem ra phải không phụ lòng mời bảo bối ăn một bữa cơm."

Hai người rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, đi bộ một đoạn đường rồi quyết định đến cửa hàng mua sắm END. yêu thích thường ngày để mua quần áo. Phải nói là Chu Thiếu An nói đúng, tiền thực sự có thể giải quyết rất nhiều vấn đề, ít nhất khi Mục Dương chọn quần áo và trả tiền, trong đầu không có những chuyện khiến anh phiền lòng.

Chu Thiếu An lại rất thích khen ngợi mình, mặc dù anh biết mình đẹp trai, nhưng chỉ cần Chu Thiếu An khen ngợi một cách chân thành, anh liền muốn mua tất cả những gì mình thích. Ham muốn mua sắm của Chu Thiếu An thấp hơn anh một chút, chi tiêu bình thường đều dành cho dịch vụ, vì vậy khi hai người ra về, Chu Thiếu An còn giúp anh xách một ít đồ mà anh không xách nổi.

Ban đầu Mục Dương nói tiện thể mời Chu Thiếu An ăn tối, ai ngờ đối phương lại nói tối có hẹn với người khác, giúp anh xách đồ về nhà rồi tự mình bắt taxi đi.

"Vậy cậu đừng giúp tôi nữa, tôi tự xách được."

"Không sao, thời gian còn sớm, tôi tiện thể ghé nhà cậu ngồi một lát."

"Cũng được, cậu ấy chắc không có ở nhà." Mục Dương nghĩ giờ này Lục Cảnh Châu chắc đang ở thư viện, "Vậy đến ngã tư tôi sẽ gọi taxi."

Họ vừa đi vừa trò chuyện không đầu không cuối, đến căn hộ Mục Dương nhấn thang máy, hai người đứng đó đợi thang máy.

"Mà tối nay cậu hẹn ai vậy, đánh bài hay đi bar?"

"Không phải, lần trước ở quán bar có anh chàng da nâu đẹp trai đó rủ tôi lát nữa đi ăn cơm cùng."

Mục Dương có chút hứng thú trêu chọc: "Bạn tình cố định à?"

"Không hẳn, ngủ hai ba lần rồi, kỹ năng cũng không tệ, tính cách cũng khá dễ thương, trước đây cũng đi chơi hai lần rồi, là người trường cậu đó."

"Người trường chúng ta à?"

"Nhưng không phải khoa của cậu, là Central Saint Martins."

"CSM à, hôm đó đèn tối quá tôi cũng không để ý kỹ mặt mũi và cách ăn mặc của cậu ta đã đi rồi."

"Trông khá đẹp trai."

Cửa thang máy căn hộ vừa mở, Mục Dương liền xách đồ đi vào quẹt thẻ và nhấn tầng.

"Tôi tin vào gu thẩm mỹ của cậu." Mục Dương chưa từng ngủ với người da màu khác, vì tò mò nên tiện miệng hỏi một câu, "Dễ ngủ không? Có gì khác biệt so với những người cậu từng ngủ không?"

Nút gọi thang máy lên bên ngoài lại bị người khác nhấn, cánh cửa vốn sắp đóng lại dừng một chút rồi lại mở ra.

"Có gì khác biệt chứ, cậu muốn ngủ với cậu ta à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mac-cau&chuong=14]

Chu Thiếu An nhướng mày, "Nếu cậu có ý với cậu ta, tối nay có muốn cùng nhau......"

Chu Thiếu An nói được một nửa, khi nhìn thấy khuôn mặt của người bước vào sau khi thang máy mở ra, anh ta khựng lại, ngậm miệng và chuyển ánh mắt sang Mục Dương. Sắc mặt của Mục Dương có một thoáng ngượng ngùng, đợi người đến hoàn toàn bước vào, bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt.

Lục Cảnh Châu đứng sang một bên với vẻ mặt không biểu cảm. Cửa thang máy vừa đóng lại, ba người đàn ông cao hơn một mét tám chìm vào sự im lặng kéo dài trong bầu không khí gần như ngạt thở. Chu Thiếu An không biết nói gì, Mục Dương vừa mới trải qua một cuộc nói chuyện với Lục Cảnh Châu vào buổi trưa, bây giờ không biết đối phương có nghe rõ những lời vừa rồi không, chỉ có Lục Cảnh Châu trông bình thản nhất, khuôn mặt không chút gợn sóng.

"Hôm nay em..... không đi thư viện à?" Mục Dương là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

Lục Cảnh Châu nghe vậy ngước mắt lên, liếc nhìn Chu Thiếu An, sau đó bình thản mở miệng: "Làm phiền anh sao?"

"Cái gì?" Mục Dương hơi khựng lại, ".......Chỉ là em bình thường về rất muộn nên anh hỏi thôi."

Không biết tại sao, anh cảm thấy thái độ của Lục Cảnh Châu có chút kỳ lạ, mặc dù bình thường cũng không nhiệt tình, nhưng tuyệt đối không phải là bộ dạng này, chỉ vì những lời nói của mình vào buổi trưa sao?

"Chào cậu anh bạn, vừa rồi tôi và Caleb đi dạo một lát, bây giờ về giúp cậu ấy cất đồ, lại gặp nhau rồi." Chu Thiếu An chủ động cười nói với Lục Cảnh Châu.

Lục Cảnh Châu chỉ quay đầu nhìn anh ta một cái rồi gật đầu: "Thật trùng hợp."

"Đúng vậy."

Sau một hồi chào hỏi ngắn ngủi, thang máy lại trở nên im lặng như tờ, may thay không lâu sau cửa thang máy đã mở ra. Lục Cảnh Châu một mình đi trước, một bên vai đeo cặp sách, tay kia còn xách túi đồ ngọt. Mục Dương có một khoảnh khắc thực sự ghét bản thân mình, đến lúc này anh vẫn còn lén lút phác họa bờ vai rộng và vòng eo thon gọn dưới chiếc áo phông đen bình thường của Lục Cảnh Châu.

Lục Cảnh Châu mở cửa xong, rất nhanh đã trở về phòng mình, không hề quay đầu nhìn lại. Đợi nhìn thấy người đóng cửa phòng lại, Chu Thiếu An đặt túi đồ trong tay lên bàn bên cạnh, sau đó nhìn Mục Dương dùng khẩu hình miệng hỏi: "Cãi nhau à?"

Mục Dương lắc đầu, rồi trợn mắt, Chu Thiếu An khẽ bật cười.

………

"Cậu thấy quán nào trông được, cậu ấy đang nhắn tin hỏi tôi."

Mục Dương ghé đầu vào màn hình của Chu Thiếu An, đối phương gửi toàn là đồ ăn kiểu Tây, là món anh ghét nhất, nhìn mãi mà không chọn được.

"Cái này đi... trông có vẻ giống đồ ăn của người bình thường hơn."

Lời anh vừa dứt, liền nghe thấy tiếng cửa mở, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Cảnh Châu chỉ nhìn anh một giây rồi quay mặt đi, đối phương đã thay áo phông và quần đùi, còn cầm theo bình nước, trông như sắp ra ngoài.

"Em định xuống phòng gym à?"

"Ừm."

"Lần trước không phải nói rủ anh đi cùng sao?" Mục Dương thuận thế đứng dậy, muốn Lục Cảnh Châu đợi mình.

Lục Cảnh Châu vừa định nói gì đó, liền thấy Chu Thiếu An kéo tay Mục Dương, đợi nhìn thấy ánh mắt của chàng trai lại chuyển về màn hình điện thoại, anh ta nuốt khan một cái rồi quay người đi thẳng ra cửa mà không nói lời nào.

Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, Mục Dương ngẩng phắt đầu lên: "Chết tiệt, cậu ta có ý gì?"

"Sao vậy?"

"Tôi chỉ giúp cậu nhìn một cái thôi mà, sao cậu ta lại đi thẳng luôn? Còn không nói một lời nào?"

"Cậu muốn đi tập gym với cậu ta à?"

"Lần trước tôi nói với cậu ấy là nếu cậu ấy đi thì tôi sẽ đi cùng, cậu ấy còn đồng ý với tôi."

"Cậu ta có phải đang tránh cậu không?"

Chu Thiếu An chỉ đoán bừa, nhưng thực ra không mấy để tâm đến thái độ của Lục Cảnh Châu, vì đối phương rõ ràng không có hứng thú với Mục Dương, thế là đủ rồi.

Mục Dương nghe vậy lại cứng người lại, lần trước Lục Cảnh Châu có thể thật sự không tránh, nhưng lần này thì chưa chắc. Anh tức giận ngồi phịch xuống ghế sofa vắt chéo chân, bực bội châm một điếu thuốc cho mình, tâm trạng vốn đã tốt trở lại vào buổi chiều, giờ vì Lục Cảnh Châu cái người thất thường này mà sắp nổ tung rồi.

"Tôi thật sự muốn chửi cả thế giới, lũ trai thẳng chết hết đi."

Lúc này phòng gym lác đác vài người, Lục Cảnh Châu đặt bình nước lên bệ máy chạy bộ, sau đó nhấn nút khởi động chờ băng chuyền bắt đầu chạy.

Buổi trưa sau khi nói xong sẽ về, hắn đã hối hận ngay trong giờ học, vì Mục Dương rõ ràng có chút tức giận. Nói những lời đó chẳng qua là vì nghe bạn bè trêu chọc và cái cảm giác hàm ý trong lời nói của Ying khi hỏi hắn khiến hắn rất khó chịu, hắn không thích mình rơi vào những nghi ngờ và hiểu lầm vô căn cứ, nên lúc đó nhất thời bốc đồng đã nói những lời đó với Mục Dương.

Hối hận là vì Mục Dương thực sự ngoài miệng có chút lả lơi, nhưng thực tế không làm gì quá đáng, hơn nữa phần lớn thời gian dù đối phương có mục đích, nhưng đối với cậu cũng thực sự khá tốt. Tuy nhiên, trong đầu hắn như có một cuộc chiến giữa thiên thần và ác quỷ, một giọng nói khác lại bảo hắn không làm sai, phải nói rõ ràng hơn với kiểu người như Mục Dương, để anh biết chừng mực đừng vượt quá giới hạn.

Đây là lý do tại sao Lục Cảnh Châu không thích Mục Dương, điều hắn không thích nhất là vì hawnz không thể ghét anh, cảm xúc đối với đối phương xen lẫn một thứ tình cảm phức tạp khó tả, khác hẳn với bất kỳ ai trước đây.

Mặc dù vậy, với suy nghĩ sau này vẫn là bạn cùng phòng và tiếp tục qua lại, Lục Cảnh Châu đã tự tìm cho mình một cái cớ, sau giờ học, trước khi đóng cửa, hắn đã đến một tiệm bánh ngọt mà Mục Dương đã vô tình nhắc đến trước đó để mua một loại mousse mới, định về sớm đặt lên bàn ăn cho anh, nói là bạn bè cho, để làm dịu đi không khí sau những lời đã nói vào buổi trưa.

Chỉ là không ngờ lại trùng hợp gặp Mục Dương và cái gọi là "bạn bè" của anh cùng về, còn đúng lúc nghe thấy họ muốn làm chuyện đó vào buổi tối. Lục Cảnh Châu phải thừa nhận rằng vào giây phút đó hắn thực sự không hối hận vì đã nói những lời đó vào buổi trưa, thậm chí sau khi về còn muốn vứt thẳng hộp mousse đi, Mục Dương vừa nói thích mình, vừa có hứng thú với bất kỳ ai khiến hắn ghê tởm.

Hắn ghét trở thành một con cá trong ao của người khác, những sự quan tâm, giúp đỡ và những lời dụ dỗ trắng trợn tưởng chừng như dành cho mình, nhưng bên ngoài lại thể hiện như có một mặt khác không ai biết, thực ra tất cả chỉ là mồi nhử để câu hắn.

Mục Dương là loại người như thế nào, sao hắn có thể bị che mắt bởi những chuyện trước đây, lại còn nghĩ đối phương là một người tốt có phẩm hạnh đoan chính chứ?

"Lục Cảnh Châu." Khi Mục Dương đến phòng gym, anh đã nhìn thấy Lục Cảnh Châu ngay lập tức, ngực và lưng của đối phương đã ướt đẫm mồ hôi, mặt còn hơi đỏ, trông có một vẻ gợi cảm khó tả và lạnh lùng, "Sao em không đợi anh?"

Nghe thấy giọng nam, Lục Cảnh Châu chỉ liếc nhìn anh một cái: "Đợi anh làm gì?"

"Không phải đã nói là cậu tập gym thì gọi anh đi cùng sao?"

Mục Dương cố gắng phớt lờ thái độ hiện tại của Lục Cảnh Châu, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà mặt dày đứng cạnh chàng trai, muốn nhìn xem các thông số Lục Cảnh Châu đã điều chỉnh trên máy chạy bộ, để âm thầm ghi nhớ cường độ tập luyện hàng ngày của hắn. Chỉ là đầu anh vừa ghé qua đã cảm thấy hơi nóng đang chạy bên cạnh rõ ràng đã dịch sang một bên, biên độ rõ ràng như thể anh là một loại virus đáng tránh vậy.

Vừa nghĩ đến lời Chu Thiếu An vừa nói, tim Mục Dương chùng xuống trong một giây.

"Lần này em đang tránh anh sao?"

"Thật sự không sợ mắc bệnh sao?"

Bình Luận

0 Thảo luận