Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 13  ·  69.2%
KIỀU A KIỀU KHÍ
Chương 9
22/07/2025 23:21· 1,349 từ

9

Đêm lạnh vắng lặng, ta đứng sân, dõi mắt nhìn về hướng phòng của tổ phụ.

Mọi khi giờ này, tổ phụ đã tắt đèn nghỉ ngơi, thế hôm nay, đèn trong phòng vẫn còn sáng trưng.

Không biết từ khi nào, Dương Chi đã chẳng một tiếng động lẽ đứng cạnh ta.

Giọng y dịu dàng: “Lần này phụ tự mình xin ra trận vì nàng.”

Ta quay đầu lại, nhìn thấy mặt tuyệt mỹ quá mức của Phái Chi dưới ánh trăng, vội nắm lấy tay nôn nóng hỏi: “Phái Chi, có thể khuyên bệ hạ hồi mệnh lệnh được không? phụ tuổi tác đã thật sự không còn thích cầm binh ra trận được

Dương Phái Chi đưa tay nhẹ vuốt má ta, giọng vẫn dịu nước: “Nàng đừng vội, chuyến phạt này liên quan đại cục quốc gia, lúc phụ hoàng đang cùng hai Tả - Hữu thừa tướng bạc quyết định sau

Ta gật đầu: “Ta biết rồi.”

Dương Phái Chi ôm lấy ta, vào phòng: “Cuối thu sương xuống mau vào đi, kẻo nhiễm

Đêm ấy, y ngồi bên giường đắp chăn cho ta cẩn thận, cười nói: “Kiều Kiều nhi, nay ta đã nhắc mẫu hậu chuyện hôn sự chúng ta. Mẫu hậu đồng rồi, sau khi đuổi sạch Bắc Kết ra khỏi Dụ Quan, chúng ta sẽ thân.”

Nghe y nói vậy, ta chỉ “ừ” một tiếng, đầu vùi sâu chăn.

Sáng sớm hôm sau, ta đã mặt chải đầu xong, đưa bài vào cung diện kiến Hoàng nương nương.

Vừa ra khỏi cửa, suýt nữa ta đụng phải một tiểu nha đang vội vàng chạy tới.

Tiểu nha hoàn thấy ta, liền một tiếng quỳ xuống trước mặt khóc lóc cầu xin ta lấy tiểu nương nhà

Thanh Ảnh ngay lập tức bước che trước người ta, chống nạnh “Con tiện tỳ không biết nghi nhà ai thế Tiểu thư nhà ta sớm hòa ly với công tử các ngươi rồi, hòa ly do quan phủ đóng đàng hoàng. Tiểu nương nhà ngươi bị đánh thì đến tiểu thư nhà ta gì?”

Tiểu nha hoàn dập đầu liên “Ngàn sai vạn sai đều là của tiểu nương nhà nhưng từ sau khi thư hòa ly với tướng tướng quân chưa từng đối tốt với tiểu nương nhà tỳ lấy một ngày, đánh chửi.”

“Tiểu thư, xin ngài thương xót, lấy tiểu nương nhà nô tỳ nàng sắp bị Tiêu tướng đánh chết rồi!”

Thanh Ảnh muốn đuổi người, ta tay cản nàng lại, nói với nha hoàn: “Nam nhân nàng tự tay giành lấy, xấu đều là do nàng gánh chịu. Ta đã hòa với Tiêu Trần, không thể chân vào Tiêu phủ nửa bước. Ngươi thay vì ta, chi bằng đi tìm phu nhân Tiêu phủ cầu xin, cứ nói tiểu nương ngươi đã có thai, mặt huyết mạch nối lão phu nhân sẽ không làm

Tiểu nha hoàn dập đầu cảm rồi vội vã rời đi.

Bạch Đào lặng lẽ theo sau nhỏ giọng nói: “Tiểu thư vẫn mềm lòng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ki-u-a-ki-u-kh&chuong=9]

Ta cười: “Chuyện giữa ta và Trần, căn nguyên nằm ở Tiêu không cần đổ lỗi cho nữ nhân. Không tiểu nương thì cũng sẽ Trương tiểu nương, Lý tiểu

Cung nữ dẫn ta vào tẩm của Hoàng hậu nương nương.

Hành lễ xong, ta cung kính “Điện hạ, hôm nay thần nữ là để thực hiện lời ngày trước.”

Hoàng hậu nhìn ta, nghiêm túc “Con thật sự nỡ bỏ vị thái tử phi để đi binh xuất chinh sao?”

Ta mỉm cười: “Điện hạ, vị thái tử phi vốn dĩ không của thần nữ, nói việc có nỡ hay

Hoàng hậu vẫy tay gọi ta xuống nhuyễn tháp bên cạnh, nói: qua trong Kim Loan điện, tướng quân chủ động xuất chiến, chuyện này chắc cũng nghe rồi?”

Ta gật đầu: “Thần nữ có

Hoàng hậu lại nói: “Nghe nói quan tranh luận rất kịch liệt, biệt là Phái nhi, đồng ý để Tiêu làm chủ tướng. Nhưng mà…”

Nói đến đây, Hoàng hậu ngước nhìn thẳng ta, dừng lại một rồi mới tiếp: “Tối qua hạ đã triệu kiến Tiêu Trần, sáng nay liền cho hắn làm Anh Vũ tướng quân, lập tức suất bắc phạt Hồ Kết.”

Hoàng hậu nói xong thì vỗ mu bàn tay ta, cười bảo: gái ngốc, bản cung đã rõ đến thế rồi, vẫn chưa hiểu sao?”

Ta sững người một lúc lâu phản ứng lại được…Tiêu Trần lãnh xuất chinh, tức là giao giữa ta và Hoàng đã bị hủy bỏ.

Hoàng hậu bật cười: “Bệ hạ đồng ý chuyện hôn sự giữa và Phái nhi rồi.”

Từ Khôn Ninh cung của Hoàng đi ra, vừa vặn gặp Dương Chi đang vội vã chạy

Y nắm tay ta, hỏi: “Đến mẫu hậu sao không nói với một tiếng?”

Ta ngẩng đầu nhìn y, hỏi: thuyết phục được bệ hạ và hậu đồng ý hôn sự cách nào vậy?”

Nghe ta nói vậy, đôi mắt tuyệt đẹp của Dương Phái Chi tức sáng bừng, y cười “Mẫu hậu đã nói nàng rồi à?”

Ta gật đầu: “Ừ.”

Dương Phái Chi nhíu mày: “Sao trông không vui lắm?”

Ta thở dài, nói với y: hạ, ta vừa mới hòa ly, ra chưa gấp gáp tái giá.”

Dương Phái Chi nắm chặt tay vội vàng nói: “Kiều Kiều nhi tin ta sao? Nàng yên ta tuyệt đối sẽ giống Tiêu Trần, thấy mới cũ. Với ta, từ nay sau này, đều chỉ có mình Kiều Kiều nhi thê tử.”

“Nếu nàng không tin, cứ nhìn hoàng và mẫu hậu ta mà hậu cung của phụ hoàng, đầu đến cuối chỉ mỗi mẫu hậu.”

“Về tình cảm, ta giống phụ

Ta siết chặt tay y, khẽ “Ừ.”

Dương Phái Chi lại nói: “Hoàng lấy vợ, thủ tục vốn đã rà, nào là vấn danh, cát, nạp chinh, cáo mỗi bước đều cần thời Trong thời gian ấy, ta định sẽ khiến Kiều Kiều xóa bỏ hết mọi lắng.”

Ta cười: “Được.”

Tuy Hoàng đế phong Tiêu Trần Anh Vũ đại tướng quân, nhưng thời cũng cử Thượng tướng Sở Yến cùng Đại quân Vương Hoán Mông làm tướng trái phải, hỗ trợ Trần đánh hạ Bắc Kết một trận.

Một buổi chiều nọ, một tháng đó, ta đang luyện thương trong trường thì Ngụy Nhiên thúc chạy tới, đưa cho một phong thư từ biên do Sở Yến gửi.

Trong thư viết, trong trận chiến Sơn, Tiêu Trần đã tử trận sa trường. Hiện tại, Bắc đã triệu tập năm vạn man binh, thiết kỵ vạn, mỗi khi công chiếm một thành, liền tàn sát bộ dân chúng trong

Ngụy Nhiên ngồi trên ngựa, sắc nghiêm trọng: “Nếu không tiêu diệt mười vạn thiết kỵ Bắc Gia Dụ Quan tuyệt không thể cản nổi bước của man binh.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận