Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 13  ·  46.2%
KIỀU A KIỀU KHÍ
Chương 6
22/07/2025 23:20· 857 từ

Bị tổ phụ ta đuổi mấy Tiêu Trần đã chẳng phong độ ngày xưa. Mặt trắng bệch, vẻ mặt hoàng, mũ quan trên đầu lệch hẳn sang một

Ta vừa ngắm vẻ chật vật hắn, vừa mỉm cười “Hôm nay Tiêu tướng quân đây, là để đưa hòa ly có đóng dấu phủ đấy chứ?”

Ánh mắt Tiêu Trần nhìn ta đổi liên tục, cuối cắn răng hỏi: “Nàng thật muốn hòa ly với Nàng tuyệt tình đến vậy tình nghĩa năm xưa chúng ta là gì?”

Ta nhìn hắn đầy giễu cợt, nhạt nói: “Hóa ra phải đến đưa thư, mà đến để trách ngược một vố?”

Nói xong, ta xoay người bước nhà.

Tiêu Trần vội vàng gọi ta “Lâm Họa!”

Ta quay đầu nhìn hắn.

Hắn nhìn ta chằm chằm, mở hỏi: “Nàng nhất quyết hòa ly như vậy, có vì Thái tử?”

Ta không trả lời, chỉ lạnh nhìn hắn.

Có lẽ ánh mắt ta quá lẽo, khiến Tiêu Trần cùng cũng chột dạ mà đầu.

Hắn lặng lẽ rời đi, dáng thất bại ê chề.

Thấy chưa, nam nhân làm sai gì đều biết lòng cả, chẳng qua là vờ không nhớ

Một ngày tâm trạng vui vẻ thế bị Tiêu Trần hỏng.

Thanh Ảnh đề nghị ra phố sầu, nàng nói: “Tiểu nô tỳ nghe nói mỗi mấy vị tiểu thư quyền quý gặp phải chuyện bực, thì chỉ cần mua sắm là tâm sẽ tốt lại. Hay là ta thử xem?”

Ta gật đầu: “Thử một lần không sao.”

Ta mang theo Thanh Ảnh và Đào đi mua sắm. nha hoàn ríu rít kéo vào một tiệm trang

Thanh Ảnh cười nói: “Tiểu thư, thường ngài dùng trang đều giản dị quá. Bạch Các là tiệm được tiểu thư trong kinh thành thích nhất. Tiểu thư thử có món nào ý không?”

Vừa bước vào cửa, quản sự vội chạy ra, lời ngọt ngào như rót mật, trang sức trong tiệm tiên khí nơi thiên cung.

Ta tùy ý chọn vài món mắt, giao cho Thanh đi thanh toán thì bên vang lên một giọng quen thuộc: “Thật trùng hợp, mà lại gặp được tỷ ở đây.”

Ta quay đầu, thấy Tiết tiểu uyển chuyển bước đến, người thướt tha, gương mặt cười dịu dàng.

Ta chỉ liếc nàng ta một rồi thu ánh mắt nhàn nhạt nói: “Ta không tỷ tỷ của ngươi, phiền gọi ta là Lâm thư.”

Ánh mắt Tiết tiểu nương chợt từng bước nhẹ nhàng đến. Khi đi ngang qua nàng ta đột nhiên lại nụ cười, thấp giọng “Lâm tiểu thư, tỷ chưa biết, ta đã thai với tướng quân rồi. đã rời khỏi phủ quân, thì sau này đừng về nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ki-u-a-ki-u-kh&chuong=6]

Ta nhướng mày… ồ, không diễn à?

Nhưng ngay sau đó, Tiết tiểu đột nhiên té ngã đất.

Thật ra ta hoàn toàn có đỡ nàng ta, nhưng không những không đỡ, mà lùi lại hai bước, để tận mắt xem ngã mặt đất bằng phẳng ra sao.

Bạch Đào kéo nhẹ tay áo chỉ tay về phía nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, nhìn kìa.”

Tiêu Trần như một cơn gió tới, nâng Tiết tiểu đang ngồi bệt dưới đất trừng mắt với ta, dữ quát: “Lâm Họa! Ngươi đãng, hay ghen, bây còn độc ác đẩy nhi ngã, ngươi còn bao mặt mà ta chưa thấy nữa?!”

Tiết tiểu nương nước mắt lưng vừa lau lệ vừa giọng nói: “Tướng quân đừng tỷ tỷ, không phải ấy đẩy thiếp…”

Ta lạnh lùng sửa lời: “Làm gọi ta là Lâm thư. Con cháu Lâm gia ai nấy đều dũng thiện chiến, không giỏi diễn kịch. Còn nữa...”

Ta bước thẳng tới, giơ tay cho Tiêu Trần một nảy lửa, vang “bốp” một sau đó mỉm cười hắn: “Từng bị thê tử tát vì bội bạc Hôm nay ngươi thấy đấy.”

Tiêu Trần bị ta đánh cho váng, đến cả Tiết nương cũng quên mất kịch chỉ ngẩn ra nhìn

Ta cười lạnh: “Mở to mắt của ngươi mà nhìn rõ! Đến ngươi ta còn cần, lại đi quan đến ả thiếp thông phòng ngươi à?”

Tiêu Trần sực hiểu, quay đầu mắt với Tiết tiểu

Ta cười khinh, quay lưng bỏ “Xúi quẩy.”

Ra cửa mà gặp hai con không xúi quẩy thì gì?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận