Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 13  ·  61.5%
KIỀU A KIỀU KHÍ
Chương 8
22/07/2025 23:21· 1,579 từ

8

Sắc mặt Tiêu Trần trầm xuống, quay sang thủ hạ nói: “Đưa đao của ta lại đây!”

Tỷ thí trên võ đài, bên tướng sĩ reo hò vang trời.

Tiêu Trần một tay nắm chặt đao, ánh mắt sắc lạnh nhìn “Lâm Họa, bây giờ hối hận còn kịp.”

Ta khẽ bật cười lạnh, trường tựa như tre trúc chẻ đôi, tắp đâm vào chỗ hiểm của Trần.

Tiêu Trần giật mình, vội xuất né tránh.

Cứ thế qua lại ba mươi chiêu, cuối cùng ta ép trường lên cổ họng hắn.

“Ngươi thua rồi.”

Ánh mắt Tiêu Trần tối sầm hất kiếm gạt trường thương của sang một bên, xoay người định tục giao đấu.

Nhưng bị ta đánh ngã hết này đến lần khác, đôi mắt đỏ bừng vì phẫn nộ và nhã, trừng mắt nhìn ta: Họa, nàng quả thật không nể chút nào!”

Buồn cười thật, ta cớ nể tình hắn?

Trận tỷ thí hôm nay, ta không quá hai canh giờ sau truyền đến tai Hoàng hậu nương và Hiếu Văn đế.

Hoàng hậu muốn ta chứng minh thân, hôm nay chính là câu lời.

Tướng sĩ dưới đài hoan dội, chỉ không ngờ Dương Phái chẳng biết đến từ lúc nào, ngồi vắt chân trên một ghế thái sư, liếc nhìn Tiêu với vẻ mặt mỉa rồi quay sang ta giơ ngón tán thưởng.

Ta nhướng mày mỉm cười với thu trường thương lại, quay sang Tiêu Trần: “Ngươi học thức không ta, võ nghệ không bằng dùng binh trị quân lại càng bằng, ra trận đánh càng không bằng, vậy tại sao phải nhún nhường, lại tên phế vật như thêm một cơ hội

“Bộp! Bộp! Bộp!”

Dương Phái Chi là người đầu vỗ tay.

Dưới sự dẫn dắt của y, bộ tướng sĩ đều vỗ tay hô đầy phấn khích.

Tiêu Trần xấu hổ lẫn tức mang người bỏ đi trong uất

Ta đứng phía sau hô với “Nhiều người chứng kiến như vậy, mai đừng quên đưa giấy hoà có đóng dấu của nha đến cho ta!”

Bước chân của Tiêu Trần càng vội vã.

Xử lý xong chuyện này, ta xe ngựa trở về phủ Tướng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ki-u-a-ki-u-kh&chuong=8]

Dương Phái Chi lười biếng dựa vách xe, nắm tay ta khẽ lên môi hôn một cái, giọng chút oán trách: “Giai nhân nhẫn tâm, nửa tháng qua một thư cũng không thèm cho ta.”

Ta cười dỗ dành: “Chúng ta gặp nhau ở cung Hoàng hậu hôm trước, người đã gặp rồi, gì phải nhọc công viết thư vô dụng kia?”

Dương Phái Chi vừa nghe xong không vui, buông tay ta ra, dỗi quay mặt đi, không thèm ta nữa.

Ta bất lực cười, dịch người gần: “Điện hạ giận rồi sao? điện hạ thích, từ nay mỗi ta sẽ viết thư cho được chứ?”

Dương Phái Chi vươn tay ôm eo ta, kéo cả người vào cúi đầu hôn ta.

Sau một hồi triền miên, ta nhũn cả người, nếu không có đỡ lấy chắc ta đã ngã từ lâu.

Cuối cùng tách ra, y dùng ngón tay nhẹ nhàng lau nước môi ta, ánh mắt rực rỡ: tốt!”

Chẳng mấy chốc, xe ngựa dừng trước phủ Tướng quân.

Ta quay sang nói với Dương Chi trong xe: “Ngài cứ ngồi xe đừng ra ngoài.”

Vừa xuống xe, Bạch Đào liền sát tai ta thì thầm: “Tiểu người của Nội Vụ Ty đang trong xe ngựa ở góc chúng ta không sợ người Tiêu làm càn.”

Ta gật đầu, bước đến trước phủ Tướng quân, ngẩng đầu nhìn chữ to “phủ Tướng quân” rồi tay: “Tháo xuống cho ta!”

Vừa dứt lời, mấy huynh đệ quân lập tức vác thang trèo

Hai tên giữ cửa xông ra cản, bị ta đá một cú quay: “Cút!”

Cả hai chật vật bò dậy gọi viện binh.

Khi lão phu nhân Tiêu gia đám người trong phủ ra, mấy đệ của ta đã tháo xong hiệu.

Bà ta được Tiết tiểu nương đi, vừa thấy tấm biển “Tướng phủ” trong tay ta liền tức suýt ngất, cây gậy trong cồm cộp xuống đất, quát

“Láo xược! Ai cho các ngươi chó mà dám động đến vật hoàng ân ban tặng? Lâm thị, không con, lòng dạ hẹp giờ lại làm chuyện đại nghịch đạo như vậy, hôm ta có muốn tha cũng không được nữa! Người đâu, Lâm thị lại, giải từ đường, xử trí gia pháp!”

Bà ta vừa dứt lời, huynh theo ta lập tức bước lên trước mặt:

“Càn rỡ! Xem ai dám!”

Mấy gia đinh của phủ Tiêu địch nổi tướng sĩ đã quen chiến sa trường? Ai nấy đều dự, không dám xông lên.

Tiết tiểu nương cười ngọt ngào:“Tỷ có giận tướng quân thì cũng có chừng mực. Hành vi hôm của tỷ, đến cả một thiếp như ta cũng thấy thật mà chấp nhận được.”

“Không chấp nhận thì nhắm mắt Ta nói, đồng thời vén tay đẩy mấy tướng sĩ chắn trước ra, tiến lên một bước: nữa, gọi ta là Lâm tiểu Lần sau mà còn ta là tỷ tỷ, ta nhổ ngươi.

Về phần cái biển phủ Tướng được hoàng ân ban tặng này, vốn là đồ cưới của ta, đã hoà ly, ta mang nhà mẹ đẻ, chẳng cần người gia các ngươi cho

Lão phu nhân Tiêu gia giận mắng chửi: “Đồ đàn bà độc không biết xấu hổ, không biết già, không nể trên dưới, Tiêu gia chúng ta hưu ngươi!”

“Cái danh hiệu phủ Tướng quân ai cũng đừng hòng lấy đi, khi bước qua xác già này!”

Ta không muốn đôi co, ra bằng mắt cho huynh đệ, bọn lập tức mang tấm biển đi lên xe ngựa phía sau.

Lão phu nhân Tiêu gia vứt định lăn lộn ăn vạ, đúng ấy, Nội Vụ Ty dẫn theo cung nữ xuất hiện.

Nội Vụ Ty là nữ quan phẩm bên cạnh Hoàng hậu nương dù lão phu nhân có không lòng cũng chỉ đành hành

Nữ quan mặt mày nghiêm nghị, “Phụng khẩu dụ Hoàng hậu nương hỗ trợ Lâm tiểu thư trông vật do hoàng ân ban Kẻ không phận sự, mau tránh

Có người của Hoàng hậu lão phu nhân không dám làm tức đến trợn trắng mắt, ngất tại chỗ.

Sau khi cảm ơn Nội Vụ ta ôm biển hiệu vui vẻ xe ngựa.

Dương Phái Chi nhìn ta đầy thú, bật cười: “Hèn gì không ta ra mặt, ra là giai đã sớm bàn bạc với hậu. Cũng tốt thôi, danh hiệu Tướng quân vốn ban nàng, hôm nay có Thánh nhân mặt đòi lại, cũng như danh chính ngôn

Ta vỗ nhẹ vào ba chữ vàng trên tấm biển, cười nói: nhà ta sẽ treo nó lên lớn Lâm gia.”

Dương Phái Chi cười, rút tấm khỏi tay ta, để sang một cúi người giữ chặt ta trong tay, ghé tai hỏi nhỏ: hậu có nói bao giờ thì ta thành thân chưa?”

Nghe vậy, tim ta khẽ chột liền lảng sang chuyện khác: “Hôm sao ngài lại rảnh rỗi đến ta?”

Ánh mắt Dương Phái Chi trầm nói khẽ: “Chỉ hôm nay thôi. ngày sau ta sẽ càng bận

Tim ta khẽ rung lên, chỉ chiến sự ở Bắc Cương sắp nổ.

...

Tháng chín năm thứ hai mươi triều Hiếu Văn, biên cương cấp quân Hồ Kiệt Mạn tràn vào Dụ Quan, trên đường tiến cướp bóc, đốt phá, giết người tội, thủ đoạn tàn đã chiếm được hai thành trì.

Nơi chúng đi qua, cỏ cây mọc nổi, khắp nơi oán than trời, thậm chí phụ nữ cũng gọi là “cừu hai chân” làm lương thực.

Hiếu Văn đế giận dữ, giọng vang giữa triều đình: “Hồ Kiệt tàn tột độ, trời đất không người thần đều phẫn nộ. chúng dấy loạn khắp nơi, chính lúc trời muốn diệt Trẫm muốn cùng chư khanh nhổ tận gốc, các khanh kế sách gì?”

Tổ phụ là người đầu tiên ra: “Bệ hạ, vi thần nguyện lệnh, dẫn binh chinh phạt Hồ

Lời còn chưa dứt, Tiêu Trần bước ra, xin thay tổ phụ chinh.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận