Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

HOẠT NHÂN ÂM SAI

Chương 173: Lần này để tôi bảo vệ cậu

Ngày cập nhật : 2026-05-05 01:01:06
Trước đó, khi tôi đến nhà góa phụ Vương, vừa hay nhìn thấy một người đàn ông đang gặm một cánh tay phụ nữ.
Nhìn cảnh ấy, tôi gần như theo phản xạ mà khẳng định cánh tay đó là của cô ấy.
Sau đó, tôi hoàn toàn bị nỗi đau và cơn phẫn nộ cuốn trôi, đầu óc gần như mất khả năng suy nghĩ. Ngọn lửa giận bùng cháy khiến tôi như một con dã thú, chỉ muốn giết chết tên kia để báo thù cho cô.
Rồi tôi lại nhìn thấy chú Lý sau khi dị biến.
Cái chết của góa phụ Vương, cộng thêm việc dân làng thân quen đều biến dị, khiến lòng tôi rối loạn cực độ. Tôi thậm chí đã nghĩ--nếu đại trận này không thể phá, nếu ba ngày sau tất cả đều phải chết, bị luyện thành "binh dũng" làm huyết thực... thì chi bằng tôi dùng sát sinh phù, cùng những người đã dị biến đồng quy vu tận, coi như giúp họ giải thoát.
Nhưng không ngờ, đúng lúc tôi chuẩn bị niệm chú, cánh cửa phía sau đột nhiên mở ra.
Gương mặt tuyệt mỹ đã khắc sâu trong tim tôi... lại xuất hiện trước mắt.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tôi hoàn toàn ngây người. Mắt trợn to, miệng há ra, cổ họng nghẹn lại một lúc lâu mới thốt được:
"Chị Vương... chị... chị vẫn còn sống sao?"
Nghe tôi nói, cô ấy rõ ràng sững lại, rồi hờn trách:
"cậu nói cái gì vậy? cậu mong tôi chết lắm à?"
Nói xong còn liếc tôi một cái đầy quyến rũ, rồi nói tiếp:
"Mau vào trong, bên ngoài nguy hiểm."
Vừa dứt lời, cô ấy kéo tôi vào trong.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là--sau khi kéo tôi vào, chính cô ấy lại bước ra ngoài.
Tôi giật mình, vội gọi:
"Chị đi đâu? Mau quay lại!"
cô ấy quay đầu nhìn tôi, mỉm cười, dùng ngón tay chọc nhẹ trán tôi, giọng nửa đùa nửa trách:
"cậu đó... trước giờ toàn cậu bảo vệ tôi. Lần này... để tôi bảo vệ cậu."
"Chị... bảo vệ tôi?" Tôi sững sờ.
Cô ấy định bảo vệ tôi kiểu gì?
Ngoài kia đâu chỉ vài người. Khi tôi giao chiến với chú Lý, đã có thêm hơn chục người trèo tường vào, lúc này trong sân gần hai mươi người.
Tất cả đều mắt đỏ ngầu, sát khí nồng nặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ho-t-nh-n-m-sai&chuong=173]

Có người còn bê bết máu, ôm những mảnh thi thể không rõ của ai, vừa cắn xé vừa nhai nuốt--trông rợn người.
Họ đâu còn dáng vẻ con người, nói là ác quỷ bò ra từ địa ngục cũng không sai.
Nghe tôi nghi ngờ, góa phụ Vương khẽ hất tóc, nheo mắt cười:
"Sao? Không tin tôi à?"
"Không phải... chỉ là nhiều người như vậy, một mình chị liệu có được không? Ngay cả tôi còn..."
Tôi chưa nói xong đã bị cô ấy ngắt lời.
Chỉ thấy cô ấy giật mạnh sợi dây chuyền trên cổ xuống, giơ lên nói:
"Đây, tôi có cái này."
Tôi sững lại.
Sợi dây không có gì đặc biệt, nhưng viên ngọc treo trên đó thì khác.
Ngọc trong suốt, phát ra ánh sáng trắng nhạt. Bên trong còn có một giọt máu, như bị đóng lại trong hổ phách, đẹp một cách kỳ dị.
Trước đây cô ấy từng cho tôi mượn. Lúc đầu tôi nghĩ chỉ là vật gia truyền bình thường.
Nhưng khi tôi cứu bà nội Hổ Tử, một lão quỷ ngàn năm tên Thanh Ti Lão Tổ suýt đoạt xác, cũng suýt giết tôi.
Chính viên ngọc này đã phát ra ánh sáng máu chói mắt, khiến hắn hoảng sợ bỏ chạy.
Khi đó tôi mới biết--đây là bảo vật hiếm có.
Giờ cô ấy lại lấy nó ra.
Chẳng lẽ... cô ấy định dùng nó để đuổi những kẻ dị biến này?
Đang lúc tôi còn ngẩn người nhìn viên ngọc, cô ấy đã bước lên phía trước.
Cô nheo đôi mắt đào câu hồn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám người kia.
"Hừ!"
Cô hừ lạnh, giọng băng giá:
"Dám bước vào địa bàn của bà đây... các ngươi chán sống rồi à?"
Giọng nói lạnh lẽo, mang theo chút tức giận--như một nữ đế không hài lòng khi đám sâu bọ xâm phạm lãnh địa.
Tôi đứng ở cửa, ngây người nhìn bóng lưng cô.
Vì lúc này, khí chất của cô hoàn toàn thay đổi.
Trước kia cô quyến rũ, nóng bỏng, khiến đàn ông mê mẩn.
Nhưng giờ đây... không còn chút gì của sự quyến rũ ấy.
Đôi mắt đào kia tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Khí thế bùng nổ--chỉ đứng đó thôi đã khiến tôi bị áp chế.
Đám người dị biến cũng cúi đầu, gầm gừ, rồi từ từ lùi lại.
Cảnh này khiến tôi choáng váng.
Chỉ nói một câu... mà đã dọa lùi được cả đám?
Sao có thể?
Những kẻ này đã mất lý trí, không biết đau, không sợ chết...
Vậy mà lại bị một người phụ nữ--chỉ bằng một câu nói--dọa lui?
Quá khó tin!
"Đây... mới là con người thật của cô ấy sao?" Tôi nuốt nước bọt.
Lúc này, cô như biến thành người khác--xa lạ, nhưng trong lòng tôi lại có chút mong chờ.
Tôi đang mong gì?
Mong cô thật sự đuổi được bọn chúng?
Hay mong thấy thân phận thật sự ẩn sau vẻ quyến rũ kia?
Đúng lúc tôi còn đang suy nghĩ, cô lại lên tiếng:
"Còn không mau cút!"
Chỉ là một câu thôi, nhưng từ miệng cô nói ra lại mang khí thế bá đạo, như một nữ đế ra lệnh--lạnh lùng, uy nghi, không thể xúc phạm.
Ngay khi cô quát lên, viên ngọc trong tay bỗng phát ra ánh sáng đỏ chói.
Ánh sáng ấy rực rỡ, tỏa ra nhiệt khí mạnh mẽ, lập tức xua tan âm khí và tử khí bao phủ sân.
Đám người và gia súc dị biến kêu thảm thiết, như bầy thỏ hoảng loạn, quay đầu trèo tường chạy trốn.

Bình Luận

0 Thảo luận