Khi góa phụ Vương rón rén đến bên cạnh tôi, cơ thể tôi lập tức căng cứng lại, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Đến khi nghe cô ấy nói muốn tôi lau lưng giúp, tôi càng sững người, mắt tròn xoe.
Lau lưng?
Mẹ nó, tôi nghe nhầm không vậy?
Nam nữ cô quả ở chung một phòng vốn đã dễ bị người ta dị nghị, nếu tôi còn giúp cô ấy lau lưng...
Nếu bị ai nhìn thấy, chẳng phải sẽ bị coi là có gì mờ ám sao?
Đang lúc tôi không biết trả lời thế nào, thì cô ấy lại lên tiếng:
"Thiên Vũ, tôi biết cậu chưa ngủ đâu, mau giúp tôi lau lưng đi, người dính nhớp khó chịu quá."
Vừa nói, cô ấy vừa nhón chân đi vào phòng tắm, rồi bên trong vang lên tiếng nước chảy.
Tôi thấy khó hiểu, nghĩ thầm: "Không phải bảo mình lau lưng sao? Sao giờ lại vào tắm?"
Dù trong lòng có chút kháng cự, nhưng khi nghe tiếng nước chảy, tôi lại... có chút thất vọng không rõ lý do.
Tôi lắc đầu, tự mắng mình:
"Trương Thiên Vũ ơi là Trương Thiên Vũ, góa phụ Vương là nữ thần trong mắt bao nhiêu đàn ông quanh đây, không biết bao nhiêu người mơ còn không được. Cơ hội ngay trước mắt mà mày còn không nắm lấy!"
"Đúng là đồ vô dụng!"
Tôi vừa tự trách thì tiếng nước trong phòng tắm đột nhiên dừng lại, ngay sau đó là tiếng "cạch" -- cửa mở ra.
Tôi nheo mắt nhìn, thấy cô ấy vẫn mặc bộ đồ ngủ mỏng kia. Sau khi mở cửa, cô ấy còn thò đầu nhìn về phía phòng phụ, xác nhận không có động tĩnh gì rồi mới rón rén bước ra.
"Không tắm à?" Tim tôi khẽ nhảy lên, trong lòng thoáng hiện một tia vui mà chính tôi cũng không nhận ra.
"Thiên Vũ." cô ấy ngồi xuống cạnh tôi, tay cầm sẵn một chiếc khăn ướt, đẩy nhẹ tôi rồi cười:
"Còn giả vờ gì nữa, mặt cậu sắp cười nở hoa rồi kìa."
Tôi sững lại, buột miệng "hả?" một tiếng.
"Hả cái gì." cô ấy liếc tôi: "Diễn giỏi thật đấy."
Nói xong liền ném khăn cho tôi:
"Mau lên, trời sắp sáng rồi, người dính dính khó chịu chết đi được."
Tôi gãi đầu, hạ giọng hỏi:
"Chị Vương... lau ở đây luôn à? Như vậy... không ổn lắm đâu?"
cô ấy nhìn về phía phòng phụ. Lúc quay đầu, tôi thấy mặt cô ấy cũng đỏ lên, hơi thở có phần dồn dập.
"Lau ở đây đi... vào phòng tôi thì dễ bị hiểu lầm."
Tôi cạn lời.
Trong đầu chỉ có một câu: "Logic kiểu gì vậy trời..."
Tôi đành cầm khăn lên, hỏi:
"Lau... thế nào?"
"Trời ơi, cậu rườm rà quá, lau lưng thì lau thế thôi chứ còn sao nữa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ho-t-nh-n-m-sai&chuong=98]
cô ấy sốt ruột.
Tôi gãi đầu:
"Nhưng... chị còn mặc đồ ngủ mà?"
Bộ đồ ngủ đó mỏng đến mức dưới ánh trăng, tôi còn mơ hồ nhìn thấy đường cong bên trong.
"Trời ơi, đúng là đồ ngốc!"
Nói xong, cô ấy rất dứt khoát kéo cổ áo xuống...
Chỉ trong nháy mắt, vạt áo bị kéo xuống tận ngực!
Tôi suýt nữa hoa mắt chóng mặt, hai dòng máu mũi cũng không kìm được mà phun ra.
"Ơ? Thiên Vũ, cái gì bắn lên người tôi vậy?"
Chị quay lưng lại với tôi, để lộ tấm lưng trắng mịn.
Mà máu mũi của tôi... lại không lệch một giọt nào, bắn thẳng lên lưng cô ấy.
Cơ thể cô ấy run lên vài cái, hơi thở càng gấp:
"cậu... cậu không phải đang..."
"Xin lỗi xin lỗi!" Tôi vội lấy khăn bịt mũi:
"Thời tiết khô quá... không nhịn được... ha ha..."
"Mà cậu... cũng nhanh quá rồi đấy..."
Tôi ngơ ra, rồi đột nhiên hiểu ra -- mặt lập tức biến sắc.
"Chết tiệt... hiểu lầm to rồi!"
Tôi ôm trán, thầm than:
"Xong rồi, từ nay chắc cô ấy nghĩ mình là... 'chàng trai 1 giây' mất..."
"cậu... xong chưa?" giọng cô ấy lúc này mềm hẳn, run run hỏi.
Tôi vội giải thích:
"Chị Vương, chị hiểu lầm rồi, cái vừa rồi... là máu mũi!"
"À... à..." cô ấy cúi đầu, tay nghịch vạt áo.
Tôi thấy tai cô ấy đỏ bừng lên.
"Tôi lau nhé." Tôi nói nhỏ.
Thấy cô ấy gật đầu, tôi hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh, rồi run run đặt khăn lên lưng cô ấy.
Ngay khi khăn chạm vào vai, cơ thể cô ấy khẽ run.
"Tôi mạnh tay quá à?" tôi hỏi.
"Không... không đâu... cứ vậy là được... nếu được thì... mạnh hơn chút cũng được..."
"À... được."
Tôi gật đầu, quay mặt đi để giữ bình tĩnh.
Nhưng tôi cũng chỉ là một thanh niên đang độ tuổi sung sức...
Cảnh này... làm sao mà nhịn nổi.
Tôi lại lén liếc nhìn tấm lưng trắng mịn và bờ vai của cô ấy, rồi cắn răng thầm mắng:
"Chết tiệt... cái này ai chịu nổi, đúng là dụ người ta phạm tội mà!"
Tôi vừa máy móc lau lưng, vừa nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng ngần của cô ấy.
Càng nhìn, người tôi càng nóng lên, cổ họng khô khốc như muốn bốc lửa.
Ngay lúc tôi sắp không kìm được, định lấy hết can đảm làm gì đó...
Thì phía sau bỗng vang lên một tiếng cười khẩy.
Tôi giật mình, quay phắt lại --
Chỉ thấy...
Có một người đang ngồi xổm ngay sau lưng tôi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận