Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

HOẠT NHÂN ÂM SAI

Chương 106: Hai ông bà kỳ quái

Ngày cập nhật : 2026-05-02 04:54:09
"Tí tách... tí tách... tí tách..."
Những giọt nước không ngừng nhỏ xuống mặt tôi. Nước lạnh buốt, rơi lên da rồi chậm rãi chảy vào trong miệng.
Tôi chép chép môi, sau đó từ từ mở mắt ra.
"Đây là đâu?" Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh.
Lúc này, tôi chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Dù đang nằm trên giường, nhưng vẫn có cảm giác như linh hồn sắp rời khỏi xác, bay ra ngoài.
Ngay sau đó, ký ức ùa về như thủy triều. Tôi chấn động toàn thân, bật dậy ngồi thẳng.
"Hình như... mình say rồi?" Tôi xoa đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Từ khi có ký ức, sư phụ đã thường xuyên cho tôi uống rượu. Nhưng từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng say. Không phải vì tôi uống giỏi, mà là do âm độc trong cơ thể có thể trung hòa cồn, nên dù uống bao nhiêu cũng không say, nhiều lắm chỉ hơi choáng.
Thế mà vừa rồi, tôi chỉ uống một chén... đã gục?
"Rốt cuộc Vương quả phụ cho mình uống thứ gì vậy?" Tôi nuốt nước bọt.
Ngay sau đó, tôi bỗng run lên, hai mắt trợn to.
Bởi vì tôi phát hiện nơi mình đang ở... không phải nhà Vương quả phụ.
Trước mắt tôi không phải phòng khách hay phòng ngủ của cô, mà là một căn phòng hoàn toàn xa lạ.
So với phong cách hiện đại của nhà cô, nơi này... nói là hang đá cũng không sai.
Căn phòng khoảng ba mươi mét vuông. Bốn bức tường hoàn toàn không được trát vữa, chỉ là đá thô nguyên thủy. Trên vách đá còn có những giọt nước chảy xuống, dường như do hơi đất quá nặng nên bị ẩm.
Giữa phòng đặt một chiếc bàn đá. Trên bàn có một cây nến đang cháy, bên cạnh là một ấm trà nóng.
Ngoài ra, không còn gì khác.
Có thể nói... đơn sơ đến cực điểm.
"Đây là đâu vậy?" Tôi kinh ngạc bật dậy khỏi giường, nhưng có lẽ men rượu vẫn chưa tan, vừa đứng lên thì chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
"Chẳng lẽ sau khi mình ngủ, nhà Vương quả phụ xảy ra chuyện gì, nên cô ấy giấu mình vào hầm rượu? Nhưng nơi này..."
Tôi quay đầu nhìn một vòng, rồi hít mũi, lẩm bẩm: "Cũng không giống..."
Nếu là hầm rượu thì phải có mùi rượu nồng nặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ho-t-nh-n-m-sai&chuong=106]

Nhưng ở đây ngoài một mùi hương kỳ lạ ra thì không còn mùi gì khác.
Ngay lúc tôi đang ngồi bên giường đầy nghi hoặc, bỗng nghe thấy tiếng "cộp cộp cộp".
Cùng với đó là tiếng bước chân.
"Có người đến?" Tôi giật mình, vội đứng dậy định tìm chỗ trốn. Nhưng người đó dường như đoán được ý định của tôi, một giọng già nua vang lên:
"Cậu thanh niên, đừng sợ, chúng tôi không có ác ý."
Ngay sau đó là tiếng "kẽo kẹt", cửa phòng bị đẩy mở. Hai ông bà già dìu nhau bước vào.
Một nam một nữ, tuổi đã rất cao.
Ông lão có chòm râu vàng nhạt dưới cằm, lúc bước vào liền cười híp mắt nhìn tôi. Trên tay ông chống một cây gậy--tiếng "cộp cộp" lúc nãy chính là từ cây gậy này phát ra.
Bên cạnh ông là một bà lão, trông có vẻ sức khỏe yếu, được ông dìu vào. Vừa vào phòng bà đã thở hổn hển, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở.
Nhưng so với ánh mắt hiền hòa của ông lão, sắc mặt bà lão lại âm u hơn nhiều. Ánh mắt nhìn tôi như giấu dao, dường như hận không thể moi một miếng thịt từ người tôi.
"Các người là ai?" Tôi bật dậy, cảnh giác nhìn họ: "Và đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây?"
"Cậu thanh niên, đừng kích động, tôi đã nói rồi, chúng tôi không có ác ý." Ông lão cười nói: "Còn đây là đâu... cậu không cần biết."
"Không cần biết?" Tôi thầm chửi trong lòng: Mẹ nó, chẳng lẽ mình bị bắt cóc rồi?
"Thằng nhóc này nóng nảy như vậy, sao xứng với con gái nuôi của chúng ta?" Bỗng bà lão lên tiếng, giọng lạnh lẽo: "Ông có phải già rồi hồ đồ không? Con bé còn nhỏ, nhìn người dễ sai, nhưng ông sống từng này tuổi rồi, sao lại để nó làm bừa như vậy?"
"Bà đừng tức giận." Ông lão cười nói: "Mới gặp lần đầu thôi mà. Với lại tôi thấy thằng nhóc này cũng không tệ, tướng mạo cũng được, thân thể cũng khỏe mạnh. Quan trọng nhất là con bé thích, hai chúng ta già rồi, còn làm được gì?"
"Hừ!" Bà lão hừ lạnh: "Dù sao tôi cũng không đồng ý. Trước kia tôi còn giới thiệu đứa cháu họ xa cho nó, ai ngờ mới cưới được mấy ngày thì bị người ta giết. Theo tôi, chuyện này chắc chắn là con bé đó cấu kết với người ngoài làm."
"Ôi trời, bà cũng nói rồi, chỉ là cháu họ xa thôi, chết thì chết, sao quan trọng bằng con gái nuôi của chúng ta?" Ông lão vẫn cười: "..."
"Cháu tôi chứ có phải cháu ông đâu!" Bà lão không chịu bỏ qua: "Đối với ông đương nhiên không quan trọng. Với lại con bé kia chỉ là con nuôi, sao so được với cháu tôi? Theo tôi thì nên..."
"Im miệng!" Ông lão đột nhiên biến sắc, lạnh lùng quát: "Bà nói cái gì? Nói lại lần nữa xem!"
Bà lão vốn cay nghiệt, nhưng khi thấy ông lão nổi giận thì rõ ràng cũng có chút sợ, lập tức co cổ: "Tôi... tôi chỉ nói vậy thôi..."
Ông lão như đổi sắc mặt trong chớp mắt. Nghe xong liền cười lại, lộ ra hàm răng thưa thớt: "Tôi biết bà chỉ nói đùa thôi. Thân phận con gái nuôi thế nào bà cũng rõ, sao có thể nói mấy lời quá đáng như vậy. Vừa rồi tôi cũng chỉ trêu bà thôi."
Bà lão không nói gì, chỉ dùng ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào tôi.
Hai ông bà kẻ tung người hứng như đang diễn kịch, còn tôi đứng bên cạnh thì nghe mà đầu óc mù mịt.
"Con gái nuôi mà họ nói là ai? Còn chuyện vừa cưới xong mấy ngày, chú rể đã bị giết...?"
Tôi rùng mình, thầm nghĩ: Người phụ nữ này... ác thật!
Hơn nữa, nghe ý tứ của họ... dường như con gái nuôi của họ đã nhìn trúng tôi, muốn ở bên tôi?

Bình Luận

0 Thảo luận