Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 138  ·  5.8%
Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại
Chương 8: Chẳng Lẽ Anh Không Nên Hỏi
23/04/2026 11:34· 1,834 từ

Nhìn thấu hành động xa của anh, Ôn Bạch lý do để tin rằng mình có vứt bỏ thể diện chỉ là tự chuốc lấy nhã.

Lòng tự trọng là thứ không quá quan trọng lúc làm nhiệm vụ, nhưng vẫn muốn giữ lại cho mình chút.

"Không cần đâu."

Cô thấp giọng cảm ơn, theo thói quen chống vào mép giường, định bụng xuống đất.

Gần như ngay khoảnh khắc cử động, Cố Dự tay lẹ mắt vươn tới lấy người cô, siết chặt vào

"Em làm cái gì vậy!"

Giọng anh mang theo một giận dữ mất kiểm và vẻ sợ hãi tột

"..." Đại não Ôn Bạch vài giây trống rỗng.

Hoàn hồn lại, chính cô thấy hơi sợ, nếu vừa rồi chạm đất thật chắn sẽ đau thấu trời xanh.

Nhưng điều cô quan tâm lúc này là vòng của Cố Dự.

Hình như cô vừa phát ra một bí mật trời nào đó.

"Ngồi cho vững."

Cố Dự cố gắng lấy vẻ trấn tĩnh, nhưng tim trong lồng ngực lại ngừng đập liên hồi.

Anh chẳng phân biệt nổi do bị cô dọa sợ, hay là vì cô vẫn không chịu đẩy mình ra, chí còn ôm ngày một hơn.

"Đau..."

Ôn Bạch đảo mắt liên nhanh chóng lấy lại thái.

Giọng nói mềm mại như thể vắt ra nước, chút nức nở, cô thuận rúc sâu hơn vào lòng anh.

Cơ thể Cố Dự cứng thấy rõ.

Anh muốn nói "Đau mà dám nhảy", lại muốn "Chân còn chưa chạm đất mà", thậm chí còn muốn bảo lâu như vậy, có đau cũng phải hết đau rồi chứ".

Nhưng cuối cùng, anh chẳng ra được chữ nào.

Cứ thế im lặng, dung để cô ôm mình...

Khi Cao Cao đẩy cửa vào, cảnh tượng đập mắt cô là thế này...

Vị chuyên gia họ Cố ngày vốn thanh lãnh khiết như thần tiên, đóa cao lãnh của giới y học, người giúp đời chưa từng một tin đồn nhảm nào, người ngó lơ các đồng nghiệp lẫn bệnh nhân nữ đến lòng, thậm chí còn bị nghi là gay...

Bác sĩ Cố ấy, đang chặt trong lòng một nữ trèo tường không hề hàng khám bệnh và cũng chẳng theo quy tắc nào.

Cái gì thế này?

Trong đầu Cao Cao lập hiện ra hàng triệu của một cuốn tiểu thuyết kỵ, cô ấy phấn khích đến bừng cả mặt.

Đây là thứ mà một viên y mới chân chân ráo vào nghề như ấy có thể xem sao?

Bác sĩ nam cao lãnh dục X Mỹ thiếu nổi loạn đầy sức sống?

Ôi trời ơi!

"Xem đủ chưa?"

Cố Dự đột ngột quay giọng nói lạnh lẽo toạc không khí, tựa như nhát roi quất vào người.

Cao Cao sợ tới mức mình một cái, cứu với!

Ánh mắt của thầy như giết người vậy.

Hai tay bưng khay thuốc, cô đỏ bừng lên mang tai:

"Em xin lỗi, em xin em không thấy

Chưa nói dứt lời, Cao đã xoay người định khỏi hiện trường.

"Em, ờ, cái đó, em... ra ngoài trước nhé?"

Xin lỗi thầy, em là hèn nhát.

"Đứng lại."

Giọng Cố Dự lại vang

"Tôi không cho phép em

"Dạ..."

Cao Cao cứng nhắc quay lại, suốt cả quá đều cúi gằm mặt, nhìn chằm vào mũi giày mình.

Cố Dự vừa cử động, Bạch đã uể oải tay.

Thể diện không quan trọng, Cố Dự vốn không phô trương tình cảm trước người khác, điều này năm xưa đã từng nếm trải rồi.

Kiếm điểm không dễ, phải trân trọng cơ hội.

Vòng tay bỗng chốc trống Cố Dự khẽ nhíu trầm mặt nhìn cô gái mặt.

"Vết thương trên tay cần xử lý một chút."

Ngừng một lát, anh bổ thêm.

"Đừng có cử động lung nữa."

Ôn Bạch ngoan ngoãn gật

Trong lòng thầm tính toán sao để khiến mình thật yếu đuối đến mức thể tự chăm sóc bản thân.

Phải chăng chiến thuật năm của cô đã đi hướng?

Thời sinh viên, Cố Dự giỏi, đẹp trai, vật tiêu biểu không cần cãi, người theo đuổi anh nhiều đếm xuể.

Dựa trên châm ngôn "thất là mẹ thành công", đã nghiêm túc điều tra tổng kết rằng những nữ học theo đuổi anh đều thất thảm hại, nên cô quyết định tình yêu kiên trì, tỉ để cảm hóa anh.

Dù có hiệu quả, nếu cô đã chẳng thể thành nhiệm vụ, nhưng tiến lại vô cùng chậm chạp.

Theo kinh nghiệm năm xưa cô, với 80 điểm động, đứng trước tảng băng này thì đừng nói là ôm, cả tay cũng chẳng được vào.

Nhưng nhìn phản ứng vừa hóa ra anh ấy thích kiểu "thỏ con trắng hơn sao?

Chỉ cần cô thể hiện mặt yếu đuối, anh sẽ mủi lòng và cho

"Suýt..." Nghĩ là làm ngay.

Khoảnh khắc bông tẩm cồn lên lòng bàn tay, giác lành lạnh ập đến.

Ôn Bạch làm bộ run một cái, giống như chú hươu con đang hoảng

Cố Dự ngước mắt, gương căng thẳng.

Dưới cái nhìn đầy nghi của Cao Cao, anh tục lau rửa vết thương tay cho Ôn Bạch.

Cô mà lại sợ chút đớn này sao?

Anh đã từng tận mắt cô rơi từ trên xuống vì cứu một con hoang, rồi bình thản tự nắn cánh tay bị trật khớp mình mà không hề biến sắc.

Thế nhưng nhìn phần da lật ra nơi lòng tay, sắc mặt anh vẫn tấc từng tấc đen lại.

"Tại sao lại trèo tường?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-ai-lao-quy-cau-co-quay-lai&chuong=8]

"... Vì thích trèo thôi?"

Cô biết nói gì đây, lẽ bảo mình bị đám đàn ông áo đen đuổi nên bất đắc dĩ sao?

"Cao Cao, báo cảnh sát

Đôi môi Cố Dự mấp giọng nói không một gợn sóng.

Cao Cao bất ngờ bị tên: "Dạ?"

"Tay không trèo tường, bị nặng không chịu chữa.

Không phải tội phạm đang trốn thì cũng vấn đề về thần kinh."

Trong lúc nói chuyện, anh chặt lấy cổ tay Bạch, lực đạo đó hoàn không có vẻ gì là đang giỡn.

"Hả?"

Gương mặt nhỏ nhắn của Cao hiện rõ vẻ ngác tột độ.

Bác sĩ Cố ơi, thầy ôm người ta xong, ngoắt đi đã đòi báo sát, thế giới người lớn chơi thích vậy sao?

Nhưng lời của thầy thì thể không nghe...

Cao Cao lưỡng lự rút thoại ra.

"Không phải! Em đừng nghe ta nói bậy!"

Ôn Bạch ra sức giãy giọng điệu lo lắng.

"Tôi bị chó đuổi nên phải trèo tường."

"Em mà lại sợ chó?"

Cố Dự không tin, thậm còn có chút muốn

Trên người cô dường như một loại ma lực kỳ, không chỉ khiến con yêu quý mà còn thu hút động vật.

Lũ mèo hoang, chó hoang trường, ngay cả chim trên cây cũng thích quây bên cô, sắp bị cô nuôi vật nuôi trong nhà đến rồi.

"Chó điên không được sao?"

Ôn Bạch bị thái độ anh làm cho bực cô chống lòng bàn tay ngực anh ra sức đẩy.

"Anh buông tôi ra, anh rỗi lắm hả? Từ giờ bác sĩ lại đi mấy chuyện bao đồng này thế?"

Báo cảnh sát, tuyệt đối được báo cảnh sát!

Hoắc Cảnh Hằng và Ngôn chỉ mong cô tự đầu vào lưới thôi!

"Em mà lại sợ chó sao?" Cố Dự vẫn tin.

Một mình cô có thể không đánh gục hai đàn ông lực lưỡng, một chó điên làm sao có thể lên tường, lại còn bị thương nặng thế này.

"Anh quá giới hạn rồi!"

Ôn Bạch bị anh nắm đau cả cổ tay.

Cố Dự biết mình đã quá phạm vi cho phép, nhưng anh không đào sâu vào sự tò mò thãi này của bản thân, coi đó là thực hiện nghĩa công dân.

"Không nói thật thì đi cảnh sát."

Anh không thể chịu đựng việc cô dùng lời dối vụng chèo khéo chống vậy để lấp liếm mình.

"Anh buông tôi ra!"

Ôn Bạch sợ anh làm

Dù sao năm đó khi "lục đạo nghĩa hiệp", cho hai tên bạn học đáng ghét một trận, chính anh người đã tố cáo cô nhà trường.

"Nói."

Vì giãy giụa mà lòng tay vốn đã đóng lại bắt đầu rỉ máu.

Con ngươi Cố Dự co lại, theo bản năng tay ra.

"Nói rồi anh cũng có đâu!"

Ôn Bạch nhân cơ hội tay về, tức đến vành mắt đỏ hoe.

Cơ thể của người bình đúng là rắc rối, chỉ thể xác mong manh cảm xúc cũng rất dễ vỡ.

Cố Dự nhìn đuôi mắt ửng cùng lòng bàn rỉ máu của cô, lồng giống như bị thứ gì đó chặt lại.

Cuối cùng anh cũng dịu xuống:

"Em thực sự nghĩ rằng lời thoái thác đó thể lừa được tôi sao?"

Anh muốn nắm lấy tay nhưng lại bị tránh đầy ghét bỏ.

"Dưới lầu chỗ nào viết tôi? Trên đó viết gì? Không xếp hàng lấy đau tay đau chân mà có tùy tiện đi tới tận được sao?"

Đối diện với ánh mắt trách của Ôn Bạch, anh trầm thấp và khàn

"Năm năm rồi, Ôn Bạch, sẽ không vô duyên cớ đến tìm tôi, lại ngột xuất hiện với một thân thương tích thế này..."

Anh nhìn chằm chằm vào cô, gằn từng chữ:

"Chẳng lẽ anh không nên

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận